Chuyến bay riêng hạ cánh xuống Paris trong một buổi chiều hoàng hôn tím ngắt. Lục Cận Ngôn đưa Tô Diệp đến một lâu đài cổ kính nằm biệt lập ở vùng ngoại ô, nơi được bao quanh bởi những vườn hồng dại gai góc. Không có quản gia, không có người làm, không gian rộng lớn này chỉ dành riêng cho hai người.
"Ở đây, em không cần phải sợ bất kỳ ai nhìn thấy." – Cận Ngôn tháo chiếc khăn choàng cổ cho cô, bàn tay anh nán lại thật lâu trên làn da cổ mịn màng, giờ đây đã trắng trẻo trở lại sau những vết thương cũ.
Tối hôm đó, anh chuẩn bị một bữa tối đơn giản với rượu vang đỏ thượng hạng. Trong ánh nến lung linh, Tô Diệp trông lộng lẫy và mong manh đến lạ kỳ. Nhưng điều cô không ngờ tới là món quà anh đặt trên giường sau bữa tối: Một chiếc hộp nhung đen, bên trong là bộ đồ lót bằng ren mỏng tang màu đen, đính những viên pha lê nhỏ xíu, cùng một chiếc mặt nạ ren che nửa mặt.
"Mặc nó vào, và ra gặp chú ở ban công." – Lời nói của anh không phải lời mời, mà là một mệnh lệnh tuyệt đối.
Tô Diệp run rẩy thay bộ đồ. Lớp ren mỏng manh ôm sát lấy cơ thể thanh xuân, để lộ những đường cong mà chính cô cũng cảm thấy thẹn thùng khi soi gương. Khi cô bước ra ban công, gió đêm Paris thổi qua khiến cô rùng mình. Cận Ngôn đang đứng đó, tay cầm ly rượu, ánh mắt anh nhìn cô như muốn nuốt chửng từng tấc da thịt.
"Lại đây."
Tô Diệp tiến lại gần, anh kéo cô ngồi lên đùi mình trên chiếc ghế bành lót nhung. Sự va chạm giữa lớp ren mỏng và lớp vải quần tây thô cứng của anh tạo nên một cảm giác kích thích mãnh liệt.
"Chú... tại sao lại bắt cháu mặc thứ này?" – Cô lí nhí, gương mặt giấu sau lớp mặt nạ ren vẫn không giấu nổi vẻ thẹn thùng.
Cận Ngôn không trả lời bằng lời nói. Anh đặt ly rượu xuống, bàn tay to lớn luồn qua lớp ren mỏng, bắt đầu mơn trớn dọc theo đùi trong của cô. Những ngón tay anh nóng như lửa đốt, di chuyển đến đâu khiến cơ thể cô mềm nhũn đến đó.
"Vì đêm nay, chú không muốn nhìn thấy Tô Diệp." – Anh thầm thì, giọng khàn đặc đầy dục vọng. "Chú muốn nhìn thấy người phụ nữ trong giấc mơ của mình. Và em... chính là người đó."
Anh cúi xuống, nụ hôn nồng nặc vị rượu vang phủ lên môi cô. Lần này, nó không còn sự kiềm chế của một người chú, mà là sự bùng nổ của một người đàn ông đã chờ đợi mười mấy năm. Anh thô bạo gạt bỏ lớp ren chắn đường, bàn tay thâm nhập vào những nơi sâu kín nhất, khơi dậy một cơn sóng triều mãnh liệt trong cơ thể thiếu nữ.
Trong bóng tối của lâu đài cổ, tiếng thở dốc hòa lẫn với tiếng gió rít qua khe cửa. Tô Diệp cảm nhận được sự xâm chiếm của anh không chỉ là về thể xác, mà còn là sự chiếm đoạt linh hồn. Dưới ánh trăng Paris, anh liên tục gọi cái tên "Thanh" trong sự mê muội, còn cô chỉ biết bám chặt lấy vai anh, đón nhận từng đợt tấn công điên cuồng như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão biển.
Đêm đó, dưới sự chứng kiến của những bức tường cổ kính, chiếc mặt nạ "chú - cháu" hoàn toàn sụp đổ. Tô Diệp đau đớn nhận ra, dù ở bất cứ đâu, cô cũng không bao giờ có thể thoát khỏi cái bóng của mẹ mình và sự giam cầm đầy dục vọng của người đàn ông mang tên Lục Cận Ngôn.