MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hoàn HảoChương 11

Bản Sao Hoàn Hảo

Chương 11

714 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, Paris chìm trong sương mù dày đặc. Tô Diệp tỉnh dậy trên chiếc giường lớn rộng thênh thang, cảm giác đau nhức từ thắt lưng truyền đến khiến cô khẽ nhíu mày. Những vết bầm tím trên vai và đùi như những bông hoa tang lễ nở rộ trên làn da trắng muốt, nhắc nhở cô về sự cuồng nhiệt đầy sai lầm của đêm qua.

Bên cạnh cô, vị trí của Lục Cận Ngôn đã lạnh ngắt. Cô vội vã quấn chiếc áo choàng lụa, bước chân run rẩy đi tìm anh. Ở ban công, Cận Ngôn đang đứng đó, tay cầm một điếu thuốc lá, ánh mắt nhìn xa xăm vào khoảng không mờ đục. Trông anh lại trở về với vẻ lịch lãm, xa cách của thường ngày, như thể người đàn ông điên cuồng gọi tên mẹ cô đêm qua chỉ là một ảo giác.

"Tỉnh rồi sao?" – Anh không quay lại, nhưng giọng nói trầm thấp như vang vọng từ hư vô.

"Chú... tối qua..." – Tô Diệp ngập ngừng, cổ họng vẫn còn khàn đặc.

Cận Ngôn quay lại, nhìn cô bằng một ánh mắt phức tạp. Anh tiến lại gần, ngón tay dài kẹp điếu thuốc khẽ nâng cằm cô lên, thổi một làn khói trắng vào mặt cô. "Tối qua em rất ngoan. Hãy cứ tiếp tục như thế."

Anh đưa cô đến một nhà hàng nhỏ nằm sâu trong một con hẻm cổ kính của Paris để dùng bữa trưa. Tại đây, một sự cố đã xảy ra phá tan sự bình yên giả tạo. Một người phụ nữ Pháp gốc Việt, chừng ngoài năm mươi tuổi, với phong thái sang trọng nhưng đôi mắt đầy u uất, bước lại gần bàn của họ.

Bà ta nhìn chằm chằm vào Tô Diệp, đôi môi run rẩy: "Diệp Thanh? Không... không thể nào. Thanh đã chết mười mấy năm trước rồi cơ mà?"

Tô Diệp bàng hoàng, cô định đứng dậy hỏi chuyện thì Lục Cận Ngôn đã nhanh hơn một bước. Anh đứng phắt dậy, che chắn hoàn toàn tầm nhìn của người phụ nữ đó đối với cô. Gương mặt anh đanh lại, tỏa ra một luồng khí lạnh thấu xương.

"Bà nhận nhầm người rồi." – Anh gằn giọng, bàn tay siết chặt lấy cổ tay Tô Diệp, lôi cô đi một cách thô bạo.

"Lục Cận Ngôn! Anh định giấu con bé đến bao giờ?" – Người phụ nữ hét lên phía sau. "Anh đã phá hủy cuộc đời mẹ nó, giờ anh lại muốn dùng nó để thay thế sao? Anh là kẻ điên!"

Cận Ngôn không dừng lại, anh đẩy Tô Diệp vào xe, khóa chặt cửa. Suốt quãng đường về lâu đài, anh không nói một lời, nhưng gân xanh nổi đầy trên trán và đôi bàn tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch đã tố cáo sự bất ổn trong lòng anh.

Vừa vào đến phòng ngủ, anh đẩy mạnh cô xuống giường. Lần này, sự chiếm hữu không còn là vì dục vọng đơn thuần, mà là vì nỗi sợ hãi mất mát đang bóp nghẹt anh.

"Người phụ nữ đó là ai? Chú biết bà ấy sao?" – Tô Diệp vừa khóc vừa hỏi.

"Em không cần biết!" – Anh gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu. "Em chỉ cần biết một điều thôi: Em thuộc về tôi. Dù là linh hồn hay thể xác, dù là quá khứ hay hiện tại, em cũng không bao giờ được phép rời đi."

Anh thô bạo xé mở chiếc áo choàng của cô. Trong bóng tối của lâu đài, anh lại một lần nữa dùng sự đụng chạm xác thịt để trấn áp đi những nghi ngờ đang nảy nở trong cô. Anh hôn cô, một nụ hôn nồng mùi thuốc lá và sự tuyệt vọng, bàn tay anh di chuyển điên cuồng trên cơ thể cô như muốn khảm sâu hình ảnh của chính mình vào từng tế bào của cô.

Trong tiếng mưa bắt đầu quất mạnh vào cửa kính lâu đài, Tô Diệp nhận ra rằng, Lục Cận Ngôn không chỉ yêu mẹ cô, anh ta đang cố tình biến cô thành một cái bóng không có linh hồn, để anh ta có thể đời đời kiếp kiếp giam cầm tình yêu mù quáng của mình.