MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hoàn HảoChương 12

Bản Sao Hoàn Hảo

Chương 12

787 từ · ~4 phút đọc

Sự xuất hiện của người phụ nữ lạ mặt ở nhà hàng đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào lòng Tô Diệp. Cả ngày hôm đó, cô trầm mặc, ánh mắt luôn lén nhìn Lục Cận Ngôn như muốn tìm kiếm một lời giải thích. Nhưng đáp lại cô chỉ là sự lạnh lùng đến tàn nhẫn của anh.

"Tối nay, đi cùng tôi đến một nơi." – Cận Ngôn vừa thắt lại khuy măng sét vừa ra lệnh. "Đừng dùng vẻ mặt đó để đối diện với đối tác của tôi."

Nơi anh đưa cô đến là một nhà hát cổ kính nằm sâu trong lòng Paris, nơi đang diễn ra một buổi đấu giá bí mật dành cho giới siêu giàu. Tô Diệp bị bắt diện một chiếc váy dạ hội màu đen tuyền, hở trọn tấm lưng trần mảnh dẻ. Điểm nhấn duy nhất trên người cô là sợi dây chuyền kim cương xanh lấp lánh trên cổ – thứ mà cô tình cờ thấy trong ảnh mẹ mình từng đeo.

Trong khán phòng tối om, ánh đèn chỉ tập trung vào sân khấu, nơi những cổ vật đắt giá được mang ra. Cận Ngôn ngồi ở hàng ghế VIP phía sau cùng, nơi bóng tối bao trùm. Anh không nhìn lên sân khấu, mà bàn tay vẫn luôn đặt trên đùi Tô Diệp, chậm rãi mơn trớn như đang vuốt ve một món đồ sứ dễ vỡ.

"Em đang nghĩ về người phụ nữ đó sao?" – Giọng anh thầm thì sát vành tai cô, hơi thở nóng rực khiến Tô Diệp rùng mình.

"Cháu... cháu chỉ muốn biết sự thật."

Bàn tay anh đột ngột siết chặt, móng tay khẽ ấn vào làn da đùi mịn màng của cô qua lớp vải lụa mỏng. "Sự thật là em đang ở bên cạnh tôi. Sự thật là bất cứ ai muốn mang em đi, đều phải bước qua xác của tôi."

Khi buổi đấu giá đến hồi kết, Cận Ngôn ra hiệu cho cô đứng dậy. Anh không đưa cô về nhà mà kéo cô vào một phòng VIP kín đáo ngay phía sau khán đài. Căn phòng chỉ có một chiếc sô pha da lớn và một tấm gương khổng lồ từ trần đến sàn.

"Chú Lục, chú định làm gì?" – Tô Diệp hốt hoảng khi thấy anh khóa trái cửa lại.

Cận Ngôn không trả lời, anh tháo bỏ cà vạt, ánh mắt đỏ vẩn đục vì ghen tuông và sự chiếm hữu bị dồn nén suốt cả ngày. Anh ép cô đứng quay lưng về phía tấm gương, để cô phải nhìn thấy chính bản thân mình đang run rẩy, bất lực.

"Gọi tên tôi, không phải gọi chú." – Anh gằn giọng, bàn tay thô bạo gạt bỏ sợi dây váy mỏng manh trên vai cô.

Chiếc váy dạ hội tuột xuống chân, để lại Tô Diệp hoàn toàn không có gì che chắn trước tấm gương lớn. Cận Ngôn tiến lại từ phía sau, cơ thể to lớn, vững chãi của anh áp sát vào tấm lưng trần của cô. Sự tương phản giữa bộ Suit đen lịch lãm của anh và sự trắng ngần, mong manh của cô trong gương tạo nên một hình ảnh đầy tội lỗi nhưng cũng đầy kích thích.

Anh cúi xuống, cắn mạnh vào bờ vai cô, để lại một dấu ấn đỏ sẫm ngay cạnh sợi dây chuyền kim cương. Bàn tay anh không ngừng nghỉ, thâm nhập vào những vùng nhạy cảm nhất, bắt cô phải đón nhận sự trừng phạt đầy dục vọng này.

"Nhìn vào gương đi." – Anh thầm thì, giọng khàn đặc. "Nhìn xem em đang thuộc về ai. Nhìn xem ngoài tôi ra, còn ai có thể khiến em run rẩy như thế này?"

Trong tiếng nhạc giao hưởng mờ nhạt từ phía khán phòng vọng lại, Tô Diệp chỉ biết bám chặt lấy cạnh bàn trang điểm, đôi mắt nhòe lệ nhìn mình trong gương. Cô thấy mình tan chảy dưới sự cuồng nhiệt của anh, thấy sự phản kháng của mình yếu ớt đến đáng thương.

Lục Cận Ngôn không dừng lại cho đến khi cô hoàn toàn kiệt sức, gục đầu vào vai anh thở dốc. Trong giây phút đỉnh điểm của sự chiếm đoạt, anh lại một lần nữa thầm thì vào tai cô, nhưng lần này không phải là tên mẹ cô, mà là một lời tuyên bố đầy ám ảnh:

"Em mãi mãi là của tôi... Tô Diệp."

Đêm đó, trên đường về, Tô Diệp nằm lịm trong lòng anh. Cô không biết rằng, cuộc đấu giá vừa rồi chỉ là một màn kịch, và thứ mà Lục Cận Ngôn vừa "đấu giá" thành công chính là sự tự do hoàn toàn của cô.