MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Sao Hoàn HảoChương 13

Bản Sao Hoàn Hảo

Chương 13

851 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng ban mai của Paris yếu ớt xuyên qua lớp rèm voan mỏng, đổ những vệt dài lên tấm thảm nhung đầy hỗn lộn sau một đêm cuồng nhiệt. Tô Diệp tỉnh dậy, toàn thân như bị tháo rời, đặc biệt là vùng eo vẫn còn hằn rõ dấu bàn tay siết chặt của Lục Cận Ngôn.

Bên cạnh cô, người đàn ông ấy đã thức giấc từ bao giờ. Anh ngồi bên mép giường, chỉ mặc độc một chiếc quần tây đen, tấm lưng rộng với những thớ cơ săn chắc lộ ra dưới ánh sáng. Anh đang hút thuốc, làn khói trắng bao quanh gương mặt lãnh đạm, khiến anh trông vừa xa cách vừa đầy nguy hiểm.

Tô Diệp vô thức kéo chăn che kín cơ thể, ánh mắt cô chạm phải chiếc áo khoác của anh vắt trên ghế. Từ túi áo, một chiếc chìa khóa đồng cổ kính với hoa văn tinh xảo hơi lộ ra ngoài. Tim cô bỗng đập lệch một nhịp. Đó không phải chìa khóa phòng ở đây.

"Tỉnh rồi thì vào tắm đi. Chút nữa chú đưa em đi ăn sáng." – Giọng Cận Ngôn trầm thấp, không quay đầu lại nhưng dường như anh có mắt ở sau lưng.

"Chú Lục... tối qua chú đã nói gì?" – Cô ngập ngừng hỏi, ký ức về lời tuyên bố "Em là của tôi" cứ văng vẳng bên tai.

Cận Ngôn dập tắt điếu thuốc, quay lại nhìn cô. Ánh mắt anh lúc này không còn sự cuồng loạn của đêm qua, mà là một sự dịu dàng giả tạo đến mức hoàn hảo. Anh tiến lại gần, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô.

"Chỉ là lời nhắc nhở để em không quên vị trí của mình thôi."

Trong lúc Cận Ngôn vào phòng tắm, Tô Diệp đã lấy hết can đảm để chạm vào chiếc chìa khóa đó. Cô giấu nó vào lòng bàn tay, mồ hôi lạnh rịn ra. Cô cần biết sự thật mà người phụ nữ kia đã nhắc đến.

Bữa sáng diễn ra trong sự im lặng lạ lùng. Cận Ngôn tỏ ra vô cùng ân cần, anh tự tay phết bơ lên bánh mì cho cô, ánh mắt luôn dõi theo từng cử động nhỏ nhất. Sự "ngọt ngào" này khiến Tô Diệp thấy buồn nôn. Cô cảm giác mình giống như một con vật nhỏ đang được vỗ béo trước khi bị làm thịt.

"Cháu muốn nghỉ ngơi một chút, chú cứ đi làm việc của chú đi." – Cô tìm cách đuổi anh đi.

Cận Ngôn nhìn cô thật lâu, đôi mắt phượng hẹp dài như muốn nhìn thấu tâm can cô. Sau một hồi im lặng kéo dài đến nghẹt thở, anh mới đứng dậy, chỉnh lại cổ áo.

"Ngoan ngoãn ở trong nhà. Đừng để chú phát hiện em lại định đi gặp ai đó."

Ngay khi chiếc Rolls-Royce rời khỏi cổng lâu đài, Tô Diệp lập tức hành động. Cô cầm chiếc chìa khóa, đi dọc hành lang u tối của tầng hầm lâu đài – nơi mà anh từng cảnh báo cô không được phép bén mảng tới.

Ở cuối dãy hành lang là một cánh cửa gỗ sồi dày nặng. Chiếc chìa khóa tra vào ổ, tiếng cạch khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Cánh cửa mở ra, một mùi giấy cũ và bụi bặm xộc vào mũi.

Tô Diệp bước vào và sững sờ. Đây không phải là kho chứa đồ. Đây là một phòng lưu trữ khổng lồ về mẹ cô. Những xấp báo cũ về vụ tai nạn mười mấy năm trước được cắt dán tỉ mỉ. Nhưng điều khiến cô chết lặng là những tấm hình chụp lén mẹ cô từ khi bà còn là nữ sinh, cho đến khi bà lấy chồng và sinh ra cô.

Dưới mỗi tấm hình là những dòng chữ đỏ rực: "Phải thuộc về tôi", "Kẻ cản đường phải biến mất".

Và ở giữa căn phòng là một tập hồ sơ bệnh án của mẹ cô với dòng chữ viết tay của bác sĩ: "Chất lạ trong thuốc điều trị kéo dài".

Đôi chân Tô Diệp quỵ xuống sàn đá lạnh lẽo. Những mảnh ghép rời rạc bắt đầu kết nối lại. Vụ phá sản của cha cô, căn bệnh đột ngột của mẹ cô, và sự xuất hiện của "người chú" tốt bụng này... tất cả đều là một vở kịch đẫm máu được dàn dựng bởi kẻ đang ôm cô ngủ mỗi đêm.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân đều đặn và nặng nề vang lên từ phía cầu thang. Một giọng nói khàn đặc, mang theo sự lạnh lẽo tột độ vang lên ngay sau lưng cô:

"Tiểu Diệp, em đã hứa là sẽ ngoan ngoãn cơ mà?"

Tô Diệp kinh hoàng quay lại. Lục Cận Ngôn đang đứng ở cửa, bóng anh đổ dài che khuất cả cơ thể cô. Trong tay anh không phải là tài liệu công việc, mà là chiếc điện thoại đang hiển thị vị trí của cô qua con chip định vị anh đã bí mật gắn vào sợi dây chuyền trên cổ cô.