Không khí trong căn phòng bí mật dưới tầng hầm bỗng chốc đông cứng lại. Tô Diệp run rẩy, tập hồ sơ trên tay rơi xuống sàn, thanh âm chạm đất khô khốc như tiếng sụp đổ của niềm tin cuối cùng.
Lục Cận Ngôn bước vào, thong dong nhưng đầy áp chế. Anh không hề ngạc nhiên khi thấy cô ở đây. Trái lại, anh chậm rãi đóng cửa, tiếng khóa sập lại như tiếng lẫy của một chiếc bẫy thú đã chờ đợi con mồi từ lâu.
"Tại sao... chú có thể làm vậy?" – Tô Diệp nức nở, giọng cô lạc đi giữa những bức ảnh chụp lén mẹ mình treo lủng lẳng như những bóng ma. "Chú đã giết mẹ cháu, đúng không?"
Cận Ngôn không phủ nhận. Anh tiến lại gần, bàn tay thon dài gạt đi những giọt nước mắt trên mặt cô, nhưng động tác lại thô bạo khiến da thịt cô đỏ ửng. "Tôi không giết cô ấy. Tôi chỉ muốn cô ấy là của riêng tôi. Nhưng Thanh quá cứng đầu... còn em, tiểu Diệp, em sẽ thông minh hơn mẹ mình, phải không?"
Anh không cho cô thời gian để phản ứng. Lục Cận Ngôn thô bạo nhấc bổng cô lên, ném cô xuống chiếc bàn gỗ lớn đầy bụi bặm ở giữa phòng – nơi đặt những bản vẽ thiết kế đầy ám ảnh của anh.
"Thả cháu ra! Chú là đồ ác quỷ!" – Cô vùng vẫy, nhưng hai cổ tay nhỏ bé ngay lập tức bị anh bắt gọn, ép chặt xuống mặt bàn cứng nhắc.
"Ác quỷ cũng được." – Anh cười nhạt, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Nếu xuống địa ngục mà có em đi cùng, tôi cũng sẵn lòng."
Anh không dùng sự ngọt ngào giả tạo của "người chú" nữa. Cận Ngôn bắt đầu một màn trừng phạt mang tính chất sỉ nhục và chiếm hữu tột độ. Anh không tháo bỏ hoàn toàn quần áo của cô, mà chỉ xé toạc lớp vải ngăn cách phía dưới, để cô phải đối diện với sự thật trần trụi giữa không gian u tối, xung quanh là hàng trăm ánh mắt của "mẹ cô" từ những bức ảnh đang nhìn xuống.
"Nhìn đi, tiểu Diệp. Nhìn xem mẹ em đang chứng kiến em thuộc về tôi như thế nào." – Anh thầm thì, giọng khàn đặc, đầy sự biến thái và cuồng si.
Mỗi đợt tấn công của anh đều mang theo sự giận dữ vì bị phản bội và sự thỏa mãn khi hoàn toàn bẻ gãy ý chí của cô. Tô Diệp nhắm nghiền mắt, nhưng tiếng thở dốc nồng nặc mùi thuốc lá của anh và sự va chạm thô bạo vào mặt bàn gỗ khiến cô không thể trốn tránh thực tại. Cô cảm nhận được sợi dây chuyền kim cương xanh trên cổ mình – vật định tình của mẹ cô – đang rung lên bần bật theo từng nhịp chuyển động của anh.
Sự trừng phạt kéo dài trong bóng tối, nơi chỉ có tiếng khóc nghẹn ngào của cô và tiếng cười lạnh lẽo của kẻ chiến thắng. Khi mọi thứ kết thúc, Cận Ngôn không đưa cô trở về phòng ngủ xa hoa phía trên. Anh bế cô dậy, nhưng thay vì đặt lên giường, anh lại đặt cô ngồi lên một chiếc ghế da cao cấp ngay đối diện tấm gương một chiều mà từ bên trong có thể nhìn thấy toàn bộ hành lang phía ngoài.
"Từ nay về sau, nơi này sẽ là thế giới của em." – Anh dùng chiếc khăn lụa lau đi những vệt nước mắt trên mặt cô, giọng điệu lại trở nên dịu dàng một cách đáng sợ. "Em sẽ ở đây, nhìn tôi làm việc, nhìn tôi điều khiển thế giới này. Và em... sẽ chỉ có một mình tôi thôi."
Đêm đó, Tô Diệp bị giam cầm trong căn phòng chứa đầy bí mật kinh hoàng. Cô nhìn bóng lưng cao lớn của Lục Cận Ngôn rời đi qua tấm kính một chiều, nhận ra rằng mình đã hoàn toàn mất đi ánh sáng. Cô không còn là một bản sao, cô đã trở thành một phần tế phẩm trong buổi lễ tế điên cuồng của tình yêu và tội ác mà anh dành cho người đã khuất.