Không gian của văn phòng riêng trong biệt thự tại Pháp giờ đây trở thành một nhà tù lộng lẫy dành riêng cho Tô Diệp. Phía sau tấm kính một chiều là cuộc sống xa hoa, còn bên trong là sự ngột ngạt đến tột cùng.
Lục Cận Ngôn ngồi trên chiếc ghế xoay da cao cấp màu đen, gương mặt anh tuấn ẩn hiện sau làn khói thuốc lá. Trước mặt anh là ba màn hình lớn đang hiển thị cuộc họp trực tuyến với các cổ đông toàn cầu. Anh vẫn lịch lãm trong bộ áo sơ mi trắng phẳng phiu, giọng nói trầm ổn, lạnh lùng điều phối những dự án hàng tỷ đô. Không ai có thể ngờ rằng, ngay dưới gầm bàn làm việc kia, một sự thật tội lỗi đang diễn ra.
Tô Diệp bị bắt phải ngồi quỳ trên thảm lông ngay dưới chân anh. Cô chỉ được khoác duy nhất một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của anh, đôi chân trần trắng ngần co quắp vì hổ thẹn.
"Lên đây." – Cận Ngôn ra lệnh, giọng rất thấp, chỉ đủ cho hai người nghe thấy, trong khi mắt anh vẫn nhìn thẳng vào màn hình camera họp trực tuyến.
Tô Diệp run rẩy đứng dậy. Anh kéo cô ngồi vào lòng mình, đối diện với anh. Chiếc ghế xoay da khẽ rít lên một tiếng khô khốc. Từ góc độ của camera, các đối tác chỉ thấy gương mặt uy nghiêm của Lục tổng, còn toàn bộ phần thân dưới và cơ thể của Tô Diệp đều bị mặt bàn gỗ gụ che khuất.
"Chú... làm ơn... họ sẽ thấy mất..." – Cô nức nở, hai tay bám chặt vào bờ vai rắn chắc của anh.
"Im lặng. Nếu em phát ra một tiếng động nào, tôi sẽ xoay màn hình lại cho họ thấy bản mặt của em lúc này." – Anh thầm thì, nụ cười trên môi đầy vẻ tàn nhẫn.
Bàn tay to lớn của Cận Ngôn luồn vào dưới lớp áo sơ mi, bắt đầu mơn trớn dọc theo sống lưng cô. Anh vẫn thản nhiên dùng tay kia lật mở tài liệu, miệng thốt ra những thuật ngữ kinh tế khô khốc bằng tiếng Anh chuẩn xác. Sự đối lập giữa vẻ ngoài đạo mạo của anh và hành động dục vọng bên dưới khiến Tô Diệp cảm thấy như mình đang bị xé toạc làm đôi.
Anh thô bạo ép cô phải tiếp nhận sự xâm nhập của mình ngay trên chiếc ghế xoay đó. Mỗi khi anh cử động, chiếc ghế lại khẽ đung đưa. Tô Diệp phải cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ, đầu dựa vào lồng ngực anh, cảm nhận nhịp tim đều đặn đến đáng sợ của người đàn ông này.
Cảm giác kích thích từ việc có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào, hòa quyện với sự chiếm đoạt thô bạo của anh, khiến dây thần kinh của cô căng như dây đàn. Anh cố ý đẩy cao trào đúng lúc đang phát biểu kết luận cuộc họp. Bàn tay anh siết chặt lấy eo cô, ấn mạnh cô xuống, bắt cô phải cảm nhận trọn vẹn sự hiện diện của mình.
"Rất tốt, dự án sẽ khởi công vào tháng sau. Chào các vị."
Ngay khi màn hình vừa tắt, Lục Cận Ngôn liền xoay ghế lại phía tấm gương lớn. Anh nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn vào hình ảnh của chính mình trong gương: Một cô gái với gương mặt đẫm lệ, bờ vai run rẩy, và trên cổ là những vết cắn đỏ chói lọi.
"Em thấy không, tiểu Diệp? Ngay cả khi em ở giữa hàng nghìn người, em vẫn chỉ có thể phục tùng một mình tôi." – Anh thầm thì, giọng khàn đặc vì dục vọng vừa được thỏa mãn.
Tô Diệp rã rời, cô gục đầu vào vai anh, hơi thở dồn dập. Trong sự nhục nhã tột cùng ấy, một cảm giác lệ thuộc đáng sợ bắt đầu nảy mầm. Cô hận anh, hận anh đến thấu xương tủy, nhưng cơ thể cô lại dường như đã quen với sự chiếm hữu này. Cô nhận ra mình không còn đường lui, không còn tư cách để làm một Tô Diệp trong sáng của ngày xưa nữa.
Lục Cận Ngôn ôm chặt lấy cô, bàn tay vỗ về sống lưng cô như đang dỗ dành một đứa trẻ, nhưng ánh mắt anh lại nhìn về phía bức ảnh của mẹ cô treo trên tường, đầy vẻ chiến thắng.