MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBạn Thân Khác GiớiChương 1

Bạn Thân Khác Giới

Chương 1

687 từ · ~4 phút đọc

Tiếng nhạc Jazz trong quán bar quen thuộc chảy tràn như mật, đặc quánh và dìu dịu, len lỏi qua từng kẽ tóc của những kẻ đang say sưa với nỗi cô đơn của chính mình. An xoay xoay chiếc ly Martini, nhìn những giọt nước đọng bên ngoài thành ly chảy xuống, thấm vào mặt bàn gỗ. Hôm nay là một ngày đặc biệt, hoặc ít nhất, cô và Khải đã từng thỏa thuận rằng nó đặc biệt.

Mười năm.

Mười năm kể từ cái ngày hai đứa sinh viên năm nhất cùng trốn tiết, ngồi vắt vẻo trên sân thượng trường đại học và hứa với nhau rằng: “Dù cả thế giới có quay lưng, chúng ta vẫn là bạn. Đứa nào lỡ yêu đứa kia trước, đứa đó là kẻ thua cuộc.”

“Đang nghĩ về cái giao kèo ngớ ngẩn đó à?”

Khải xuất hiện, vẫn cái dáng vẻ thong dong nhưng đầy áp lực ấy. Anh không mặc vest như những gã đàn ông thành đạt thường lui tới đây, chỉ đơn giản là một chiếc sơ mi đen xắn tay áo lửng lơ, để lộ những đường gân nam tính và chiếc đồng hồ cũ kỹ. Anh ngồi xuống ghế thoát, mùi gỗ đàn hương từ người anh vương vào cánh mũi An, thân thuộc đến mức khiến tim cô khẽ thắt lại một nhịp.

“Tôi đang nghĩ xem nếu hồi đó không thề thốt, có lẽ giờ tôi đã cưới được một gã kiến trúc sư giàu có rồi.” – An cười khẩy, nhấp một ngụm rượu cay nồng.

Khải không cười, anh gọi một ly Whisky nguyên chất không đá. Ánh đèn vàng mờ ảo tạt ngang khuôn mặt góc cạnh của anh, khiến đôi mắt anh trông sâu và thâm trầm hơn thường lệ. Anh nhìn thẳng vào An, ánh mắt ấy dường như muốn xuyên qua lớp mặt nạ phóng khoáng mà cô đang cố đeo lên.

“Cưới tôi để em phá nát nhà cửa bằng mống ảnh của em à?” – Khải đáp lại bằng giọng trầm đục, nửa đùa nửa thật.

Họ va ly. Tiếng pha lê chạm nhau giòn tan như một lời nhắc nhở về sự mong manh của mối quan hệ này. An nhìn vào đôi bàn tay của Khải – đôi bàn tay đã từng nắm lấy tay cô khi cô khóc vì thất tình, từng sửa giúp cô chiếc máy ảnh hỏng, và cũng là đôi bàn tay mà đôi khi trong những giấc mơ không tên, cô từng khao khát được nó mơn trớn trên làn da mình.

Men rượu bắt đầu ngấm, hoặc có lẽ là do không khí quá đỗi chật hẹp này. An cảm thấy hơi nóng từ phía Khải tỏa ra, lấn át cả cái lạnh của máy điều hòa. Cô cố tình né tránh ánh nhìn của anh bằng cách quan sát những cặp đôi đang nhảy sát nhau ở giữa sàn.

“Này, nếu đến năm bốn mươi tuổi mà hai đứa vẫn chưa có ai, hay là mình cứ…” – An bỏ lửng câu nói, một sự thử thách liều lĩnh dưới tác dụng của cồn.

Khải đặt ly rượu xuống bàn một cách dứt khoát. Anh nghiêng người về phía cô, khoảng cách đột ngột bị thu hẹp khiến An ngửi thấy cả mùi lúa mạch nồng nàn tỏa ra từ hơi thở của anh.

“An, đừng đùa với lửa.” – Giọng anh khàn đặc, có một sự cảnh báo chiếm hữu mà cô chưa bao giờ nghe thấy trong mười năm qua.

Bàn tay Khải vô tình hay hữu ý chạm vào lọn tóc xõa trên vai An, đầu ngón tay anh lướt nhẹ qua cổ cô, để lại một vệt cháy bỏng. An nín thở. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, thế giới xung quanh bỗng chốc im lìm. Chỉ còn lại tiếng tim đập dồn dập và một ranh giới vô hình đang bắt đầu rạn nứt dưới đáy ly rượu cạn.

Hôm nay là kỷ niệm mười năm tình bạn, nhưng cả hai đều lờ mờ nhận ra, có điều gì đó đã không còn thuần khiết như cái tên của nó nữa.