Cơn mưa rào bất chợt của thành phố khiến không khí trong quán bar càng thêm âm ẩm và đặc quánh. Sau lời cảnh báo đầy ẩn ý của Khải, An cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô vội vã thu hồi ánh mắt, cố nở một nụ cười gượng gạo để xua tan bầu không khí đang dần trở nên ám muội.
“Khiếp, làm gì mà nghiêm trọng thế? Tôi chỉ đùa thôi mà.” – An tì cằm lên tay, nhìn chằm chằm vào những chai rượu xếp san sát trên kệ, cố tìm lại vẻ bất cần thường ngày.
Khải không đáp lời ngay. Anh chậm rãi nhấp một ngụm Whisky, cảm nhận vị cay nồng cháy bỏng lan tỏa từ đầu lưỡi xuống thực quản. Ánh mắt anh vẫn đóng đinh trên sườn mặt thanh tú của cô. Anh biết cô đang nói dối. Mười năm qua, anh đã học được cách đọc vị từng cái chớp mắt, từng nhịp rung nhẹ nơi cánh mũi của cô mỗi khi cô thấy bất an.
“Người yêu mới của em đâu? Sao lại để em đi uống rượu một mình với gã đàn ông khác trong ngày mưa thế này?” – Khải bỗng nhiên chuyển chủ đề, giọng anh nghe có vẻ thản nhiên nhưng lại mang theo chút mỉa mai không giấu diếm.
An khựng lại, ngón tay vô thức xiết chặt chân ly. Cô thở hắt ra một hơi, vẻ mặt thoáng chút mỏi mệt: “Chia tay rồi. Tuần trước.”
Khải hơi nheo mắt lại. Tin tức này lẽ ra phải khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng nhìn thấy vết hằn buồn bã trong đáy mắt cô, anh lại thấy khó chịu. Anh ghét cái cách cô luôn đâm đầu vào những mối quan hệ chóng vánh với những gã đàn ông không ra gì, rồi lại quay về đây, ngồi bên cạnh anh và dùng rượu để khâu vá vết thương.
“Lần này là vì lý do gì? Hắn ta không chịu được việc em đi biền biệt cả tháng để chụp ảnh, hay vì em không cho hắn chạm vào?”
Câu hỏi của Khải quá trực diện, chạm đúng vào cái dằm nhức nhối trong lòng An. Cô xoay người lại, đối diện với anh, đôi mắt hơi hoe đỏ vì tác dụng của cồn: “Anh thì biết cái gì chứ? Không phải ai cũng lý trí và lạnh lùng như anh đâu, Khải ạ. Tôi cũng cần được yêu, cần một cái ôm thật sự, chứ không phải là những tin nhắn hỏi thăm đầy khách sáo như anh.”
“Tôi khách sáo?” – Khải lặp lại, giọng anh thấp xuống một tông đầy nguy hiểm. Anh đặt ly rượu xuống bàn mạnh đến mức nước bên trong văng ra ngoài.
Khải nghiêng người tới gần, bàn tay anh đột ngột vươn ra, bóp nhẹ cằm An, ép cô phải nhìn thẳng vào mình. Khoảng cách gần đến mức An có thể nhìn thấy tia máu li ti trong mắt anh và cảm nhận được sự chiếm hữu đang trỗi dậy mạnh mẽ từ người đàn ông vốn luôn kiểm soát tốt cảm xúc này.
“Nếu tôi không khách sáo, em nghĩ em có thể bình yên ngồi đây mười năm qua sao?”
Hơi thở của anh nóng rực phả lên môi cô. Trái tim An đập loạn nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sự căng thẳng giữa họ lúc này không còn là sự tranh cãi của những người bạn, mà là sự bùng nổ của hai thỏi nam châm đang cố cưỡng lại lực hút của nhau.
An run rẩy, hơi thở trở nên dồn dập. Cô muốn đẩy anh ra, nhưng cơ thể lại phản bội lý trí, đôi môi cô vô thức mấp máy như một lời mời gọi thầm kín. Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Khải vang lên cắt ngang không gian tĩnh lặng.
Anh khựng lại, nhìn màn hình điện thoại rồi buông tay khỏi cằm cô. Sự ấm áp vừa rồi biến mất, thay vào đó là luồng không khí lạnh lẽo xâm chiếm.
“Việc của công ty. Tôi phải đi.” – Khải đứng dậy, ném một xấp tiền lên bàn mà không nhìn lại. “Đừng uống quá nhiều. Tự bắt xe về đi.”
An ngồi thẫn thờ nhìn bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa quán bar. Cô đưa tay chạm nhẹ lên vùng da cằm vẫn còn vương lại hơi nóng từ tay anh. Ranh giới tình bạn mà họ dày công xây dựng mười năm qua, dường như chỉ sau một đêm mưa, đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt không thể hàn gắn. Cô biết, mình đã thua trong trò chơi mà chính mình bày ra.