An không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào. Chỉ biết khi tỉnh dậy, đầu cô đau ong ỏng như có hàng ngàn mũi kim châm, và mùi rượu vang rẻ tiền trộn lẫn với vị Whisky nồng đắng vẫn còn vương vấn trong cuống họng. Cô nhìn trần nhà trắng toát, cảm giác trống rỗng bủa vây. Câu nói của Khải tối qua: "Nếu tôi không khách sáo, em nghĩ em có thể bình yên ngồi đây mười năm sao?" vẫn vang vọng bên tai như một lời sấm truyền.
Điện thoại trên bàn trà rung lên bần bật. Là tin nhắn từ Khải.
"Dậy chưa? Mở cửa đi."
An giật mình, cô nhìn lại bộ dạng của mình trong gương: tóc tai rối bời, chiếc áo lụa tối qua đã nhăn nhúm. Cô vội vã vơ lấy chiếc áo khoác mỏng mặc vào, rồi lảo đảo ra mở chốt cửa.
Khải đứng đó, trên tay là một túi đồ ăn sáng và một chai nước giải rượu. Anh vẫn lịch lãm, khô ráo như thể sự mất kiểm soát tối qua chưa từng tồn tại. Chỉ có đôi mắt hơi trũng sâu cho thấy anh cũng chẳng khá khẩm gì hơn cô.
“Anh đến đây làm gì? Không phải có việc ở công ty sao?” – An tựa lưng vào khung cửa, giọng nói vẫn còn khàn đặc.
Khải không đợi cô mời, anh tự nhiên lách người đi vào nhà, đặt túi đồ lên bàn bếp. “Công ty không quan trọng bằng việc đảm bảo con ma men này không chết khô trong nhà.”
Anh quay lại nhìn cô, ánh mắt lướt qua đôi chân trần của An rồi dừng lại ở những vết hằn đỏ nhẹ trên cổ cô – vết tích của việc cô tự cào cấu khi say hoặc do áp lực tối qua. Khải khẽ nhíu mày, anh bước tới, bàn tay lạnh toát áp lên trán cô.
“Không sốt. Nhưng mặt mũi tệ quá.”
An muốn lùi lại, nhưng sự quan tâm của anh như một thỏi nam châm chết người. Cô đứng yên, cảm nhận từng kẽ ngón tay của anh chạm vào da thịt mình. Một sự quan tâm thuần khiết của bạn thân? Không. Giờ đây, mọi hành động của Khải đều khiến cô liên tưởng đến hơi nóng hừng hực trong quán bar tối qua.
“Khải này, tối qua… anh nói thế là ý gì?” – An quyết định không trốn tránh.
Khải đang mở nắp hộp cháo, động tác của anh khựng lại một giây. Anh xoay người, dựa vào mép bàn bếp, khoanh tay nhìn cô. Vẻ mặt anh trở lại sự thâm trầm khó đoán.
“Ý trên mặt chữ. Em luôn cho rằng tôi coi em là ‘anh em’, nên em mới vô tư thể hiện sự yếu đuối, vô tư thay đồ trước mặt tôi, vô tư kể về những gã đàn ông em từng ngủ cùng.” – Khải bước từng bước chậm rãi về phía cô, ép cô lùi dần cho đến khi chạm vào bức tường lạnh lẽo. “Em chưa bao giờ nghĩ xem, một gã đàn ông bình thường phải kiềm chế thế nào khi thấy cô bạn thân của mình lượn lờ trong chiếc áo sơ mi mỏng tang của hắn sao?”
An nín thở, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô thấy mình như một con mồi bị dồn vào đường cùng. “Nhưng chúng ta đã thề…”
“Lời thề đó chỉ là một cái lồng sắt, An ạ.” – Khải cúi xuống, môi anh sát bên tai cô, thì thầm. “Và cái lồng đó đang gỉ sét rồi.”
Anh đột ngột lùi lại, lấy lại vẻ điềm tĩnh như cũ, đẩy bát cháo về phía cô: “Ăn đi cho nóng. Tôi phải đi gặp đối tác.”
Khải rời đi nhanh như khi anh đến, để lại căn phòng nồng đượm mùi gỗ đàn hương và một An đang run rẩy. Cô hiểu rằng, sự quan tâm của Khải từ nay về sau sẽ không còn là bến đỗ bình yên nữa. Nó là một loại mật ngọt có độc, là sự chăm sóc của một kẻ đang kiên nhẫn chờ đợi con mồi tự ngã vào lòng mình.
Mười năm bảo vệ danh nghĩa tình bạn, nay lại trở thành bức màn thưa che đậy những dục vọng đang âm ỉ cháy.