Căn phòng khách nhà Tùng ngập ngụa mùi đồ ăn và tiếng trêu chọc. Như để xua tan bầu không khí ngột ngạt mà Khải vừa tạo ra, My – cô bạn thân nhất trong nhóm – bỗng vỗ tay cái bốp, hào hứng nói:
“À suýt quên, hôm nay tớ có rủ thêm một người. Anh ấy là đồng nghiệp bên công ty đối tác của tớ, cực kỳ hâm mộ những bức ảnh của An.”
Cánh cửa mở ra, một người đàn ông tên Lâm bước vào. Lâm có vẻ ngoài chín chắn, lịch thiệp và mang phong thái của một người thành đạt. Vừa ngồi xuống, Lâm đã không ngần ngại bày tỏ sự ngưỡng mộ với An, thậm chí còn chủ động rót rượu và gắp thức ăn cho cô một cách đầy săn sóc.
“Tôi đã xem bộ ảnh ‘Ánh sáng sau cơn mưa’ của em. Thật sự rất có hồn,” Lâm mỉm cười, ánh mắt dịu dàng dừng lại trên gương mặt còn hơi tái của An.
An gượng cười, cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo đang tỏa ra từ phía đối diện. Khải không nói một lời nào kể từ khi Lâm xuất hiện. Anh lẳng lặng châm một điếu thuốc, làn khói trắng che khuất đi gương mặt đang dần trở nên đáng sợ.
“An nhà mình vẫn còn độc thân đấy anh Lâm ạ. Hai người mà kết hợp thì đúng là trai tài gái sắc,” Tùng bồi thêm một câu đầy đắc ý, hoàn toàn không hay biết mình đang châm ngòi cho một quả bom hẹn giờ.
An cầm ly rượu lên, định uống để che giấu sự bối rối thì một bàn tay to lớn, thô ráp đột ngột giữ lấy cổ tay cô ngay trên mặt bàn. Tất cả mọi người khựng lại. Khải không nhìn An, anh nhìn thẳng vào Lâm, điếu thuốc trên môi vẫn còn cháy dở.
“Cô ấy không uống được rượu mạnh đâu,” Khải nói, giọng lạnh lùng như băng mỏng.
“Ồ, tôi xin lỗi, tôi không biết,” Lâm hơi bất ngờ trước thái độ gay gắt của Khải. “Tôi tưởng bạn thân thì thường thoải mái với nhau hơn chứ?”
Khải nhếch môi, một nụ cười không có chút ý vị tốt đẹp nào. Anh buông tay An ra, nhưng thay vì lùi lại, anh lại vươn tay lấy chiếc khăn giấy, thản nhiên lau đi một vết sốt nhỏ dính trên khóe môi cô. Hành động này quá đỗi thân mật, quá đỗi tự nhiên, đến mức cả My và Tùng đều đứng hình. Đó không phải là cách một người bạn thân chăm sóc nhau, đó là sự chiếm hữu của một người đàn ông đối với người phụ nữ của mình.
“Chúng tôi ‘thoải mái’ theo cách mà anh không hình dung nổi đâu,” Khải nhả chữ chậm rãi, đôi mắt anh rực lên sự khiêu khích.
Bầu không khí trong phòng bỗng chốc rơi vào im lặng đến đáng sợ. An cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Cô vội đứng dậy, lắp bắp: “Tôi… tôi vào nhà vệ sinh một chút.”
An lao nhanh vào phòng tắm, chốt cửa lại và dựa lưng vào đó thở dốc. Cô sợ hãi sự điên rồ của Khải. Anh đang muốn phá nát tất cả sao?
Chưa đầy hai phút sau, tiếng gõ cửa vang lên, dồn dập và đầy áp lực.
“An, mở cửa.”
“Khải, anh điên rồi! Mọi người sẽ nghi ngờ mất,” An thì thầm qua khe cửa, giọng run rẩy.
“Họ nghi ngờ hay em sợ gã kia nghi ngờ?” Tiếng của Khải trầm đục ngay sát cánh cửa. “Mở ra, hoặc tôi sẽ phá khóa.”
An biết Khải nói là làm. Cô run rẩy xoay chốt. Ngay giây phút cánh cửa vừa hé mở, Khải lách người vào trong và khóa trái lại. Trong không gian chật hẹp của phòng tắm, hơi thở của anh vây kín lấy cô. Anh ép cô vào bồn rửa mặt, đôi mắt vằn lên những tia máu ghen tuông cực độ.
“Em muốn thử hẹn hò với hắn sao? Để xem hắn có chạm vào em được như thế này không?”
Khải thô bạo chiếm lấy đôi môi cô, một nụ hôn mang theo sự trừng phạt và đắng chát của rượu vang. Anh không để cô kịp phản kháng, bàn tay luồn vào tóc cô, ép cô phải đón nhận sự cuồng nhiệt đầy tính chiếm đoạt này. Giữa tiếng nhạc xập xình ngoài phòng khách và sự im lặng đáng sợ trong phòng tắm, ranh giới cuối cùng của sự tôn nghiêm và tình bạn đã hoàn toàn sụp đổ.