MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBạn Thân Khác GiớiChương 6

Bạn Thân Khác Giới

Chương 6

771 từ · ~4 phút đọc

Ánh sáng le lói của buổi sớm mai xuyên qua khe rèm, rọi thẳng vào mắt An khiến cô nhíu mày đau nhức. Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự thư thái, mà là một sự nặng nề bao trùm lên từng thớ thịt. Cô khẽ động đậy, ngay lập tức cảm nhận được hơi ấm từ một cơ thể vững chãi đang áp sát sau lưng mình.

Cánh tay của Khải vẫn còn đặt ngang eo cô, một cái ôm đầy chiếm hữu ngay cả trong giấc ngủ.

Ký ức của đêm qua ùa về như một cuốn phim quay chậm nhưng đầy những thước phim nóng bỏng: tiếng hơi thở gấp gáp, những nụ hôn mang vị rượu đắng ngắt và sự va chạm xác thịt khiến cả hai như bốc cháy. Họ đã bước qua ranh giới đó. Không phải vì say, mà vì họ đã quá mệt mỏi với việc đóng kịch.

An nhẹ nhàng gỡ tay Khải ra, cố gắng không làm anh thức giấc. Cô nhặt lại chiếc váy vứt vương vãi dưới sàn, mặc vội vào người với đôi bàn tay run rẩy. Cô cần phải rời khỏi đây trước khi thực tại ập đến và bóp nghẹt cả hai.

“Em định chạy trốn đến bao giờ?”

Giọng nói trầm thấp, khàn đục của Khải vang lên giữa không gian tĩnh lặng. An khựng lại, chiếc khóa kéo sau lưng vẫn chưa kịp kéo lên. Khải đã ngồi dậy tự bao giờ, anh tựa lưng vào thành giường, để lộ lồng ngực săn chắc với vài vết cào nhẹ – minh chứng cho sự cuồng nhiệt đêm qua. Anh không nhìn cô trách móc, nhưng ánh mắt ấy lại sâu thẳm đến mức khiến cô thấy mình trần trụi hơn cả lúc không mặc gì.

“Tôi không chạy trốn. Tôi chỉ… có việc ở tòa soạn.” – An nói dối, giọng cô lạc đi.

Khải bước xuống giường, chậm rãi tiến về phía cô. Anh đứng phía sau, đôi bàn tay to lớn bao phủ lấy đôi vai đang run rẩy của An. Anh giúp cô kéo chiếc khóa kéo lên tận cổ, đầu ngón tay vô tình lướt qua sống lưng khiến An rùng mình.

“Tối nay có buổi họp nhóm bạn cũ ở nhà Tùng. Em định đối diện với họ thế nào?” Khải thì thầm vào tai cô, hơi nóng từ môi anh khiến cô choáng váng.

Họp nhóm. Một nhóm năm người chơi thân từ thời đại học. Trong mắt họ, Khải và An là biểu tượng của một tình bạn khác giới thuần khiết nhất. Nếu họ biết chuyện gì đã xảy ra trên chiếc giường này tối qua, mọi thứ sẽ sụp đổ.

“Chúng ta sẽ cư xử bình thường. Như mười năm qua vẫn thế.” – An xoay người lại, cố giữ vẻ bình tĩnh giả tạo.

Khải khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy chua chát. Anh nâng cằm cô lên, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình: “Bình thường? Sau khi tôi đã chạm vào em như thế, em vẫn nghĩ chúng ta có thể quay lại làm bạn sao, An?”

An không trả lời được. Cô vội vã vơ lấy túi xách và lao ra khỏi căn hộ như một kẻ tội đồ.

Tối hôm đó, tại căn hộ của Tùng, không khí vô cùng náo nhiệt. Tiếng cười nói, tiếng cụng ly rộn rã. An ngồi ở góc sofa, cố gắng tập trung vào câu chuyện phiếm của mọi người. Khải ngồi đối diện cô, anh vẫn điềm tĩnh trò chuyện, thỉnh thoảng lại rót thêm rượu cho bạn bè.

Nhưng mỗi khi ánh mắt họ vô tình giao nhau, một luồng điện xẹt qua khiến An lạnh sống lưng. Dưới gầm bàn, Khải vô tình hay hữu ý để mũi giày mình chạm vào chân cô. Một sự nhắc nhở ngấm ngầm, một bí mật đen tối đang đục khoét lớp vỏ bọc hoàn hảo mà họ dày công xây dựng.

“Này hai đứa, sao hôm nay im lặng thế? Lại cãi nhau à?” – Tùng cười hố hố, vỗ vai Khải.

An giật thót, suýt chút nữa làm đổ ly nước cam. Khải thản nhiên nhấp một ngụm rượu, đôi mắt anh nheo lại nhìn An, đầy vẻ thách thức: “Không có gì. Chỉ là đêm qua… cả hai chúng tôi đều mất ngủ.”

Câu nói lấp lửng của Khải khiến tim An như ngừng đập. Cô nhận ra rằng, Khải không hề có ý định giấu giếm. Anh đang thưởng thức sự dằn vặt của cô, và anh muốn cô phải thừa nhận rằng: Tình bạn này đã chết vào đêm qua.