MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBạn Thân Khác GiớiChương 5

Bạn Thân Khác Giới

Chương 5

731 từ · ~4 phút đọc

Thành phố bước vào những ngày mưa dầm dề, bầu trời xám xịt như tâm trạng của An. Sau đêm bị Khải "đánh dấu" trước cửa nhà, cô cố tình khóa chặt mình trong căn hộ, cắt đứt mọi liên lạc. Nhưng sự yên bình giả tạo ấy bị phá vỡ khi một phong thư mời cưới được gửi đến tòa soạn nơi cô làm việc.

Người gửi là Nam – gã bạn trai cũ đã lừa dối cô suốt hai năm.

Hắn ta cưới một người phụ nữ giàu có chỉ sau ba tháng chia tay An. Cơn giận dữ và sự tự trọng bị tổn thương khiến An không thể ngồi yên. Cô tìm đến một quán rượu nhỏ trong hẻm vắng, không phải nơi cô thường đi cùng Khải, vì cô muốn được đau lòng một cách riêng tư.

Nhưng khi cô đã ngà ngà say, một bóng hình cao lớn lại lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Khải. Anh luôn tìm thấy cô, như thể giữa hai người có một loại định vị vô hình nào đó gắn liền với nỗi đau.

“Đừng uống nữa,” Khải lấy ly rượu từ tay cô, giọng anh không còn vẻ đe dọa như tối qua mà mang chút mệt mỏi, xót xa.

“Anh là ma à? Sao cứ ám tôi mãi thế?” An cười trong nước mắt, vươn tay muốn giật lại ly rượu. “Nhìn đi Khải, hắn ta cưới rồi. Hắn ta phản bội tôi, rồi giờ hắn hạnh phúc. Còn tôi thì sao? Tôi vẫn là con ngốc ngồi đây với anh!”

Khải nhìn vào tấm thiệp cưới bị vò nát trên bàn. Ánh mắt anh tối sầm lại. Anh không an ủi cô bằng những lời sáo rỗng. Thay vào đó, anh nắm lấy bàn tay đang run rẩy của An, đan chặt những ngón tay mình vào đó.

“Hắn ta là một kẻ mù quáng. Nhưng em cũng đâu có thông minh hơn,” Khải nói, giọng trầm thấp và đầy từ tính. “Em tìm kiếm sự an ủi từ những kẻ vãng lai, trong khi người duy nhất có thể bảo vệ em, em lại luôn đẩy ra xa.”

An nhìn anh, đôi mắt nhòe đi vì men rượu và nước mắt. “Bảo vệ tôi? Bằng cách làm tôi phát điên sao?”

Khải không đáp. Anh đứng dậy, thanh toán tiền rồi kéo cô ra khỏi quán. Cơn mưa ngoài kia vẫn tầm tã. Thay vì bắt taxi cho cô, anh đưa cô về căn hộ riêng của mình – một không gian tối giản, sặc mùi kiến trúc và đầy hơi thở của đàn ông trưởng thành.

Anh ném cô lên chiếc sofa da màu xám tro. An định ngồi dậy nhưng Khải đã nhanh chóng phủ bóng xuống. Anh chống hai tay sang hai bên, giam cầm cô trong một khoảng không chật hẹp.

“Muốn quên gã đó không?” Khải hỏi, hơi thở anh nóng rực, lướt qua đôi môi nhợt nhạt của An.

“Bằng cách nào?” An thách thức, dù trái tim cô đang đập như trống trận.

“Bằng cách lấp đầy tâm trí em bằng một người khác. Đau đớn hơn, nhưng chân thật hơn.”

Nói rồi, Khải cúi xuống. Lần này không phải là một nụ hôn chớp nhoáng, mà là một nụ hôn sâu, nồng nặc vị rượu và sự khao khát bị kìm nén suốt một thập kỷ. Anh chiếm lấy môi cô, thô bạo nhưng lại đầy say đắm, như thể muốn hút cạn không khí trong phổi cô.

An rên rỉ trong cổ họng, đôi tay cô ban đầu đẩy anh ra, nhưng rồi lại vô thức bám chặt lấy vai anh, kéo anh lại gần hơn. Sự phản bội của Nam, sự xuất hiện của Huy, hay ranh giới tình bạn mười năm... tất cả đều tan biến. Lúc này, cô chỉ cảm nhận được sự hiện diện mãnh liệt của Khải – một liều thuốc độc nhưng lại là thứ duy nhất khiến cô cảm thấy mình còn sống.

Bàn tay Khải bắt đầu trượt xuống dưới lớp áo ướt nước mưa của cô, chạm vào vùng da thịt nóng hổi ở eo. Cả hai đều biết, một khi bước qua cánh cửa này, họ sẽ trở thành những kẻ tội đồ nhân danh tình bạn. Nhưng trong bóng tối của căn hộ, tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ dường như đang cổ xúy cho sự điên rồ ấy.