Ánh đèn neon đường phố nhuộm màu xanh uể oải lên lớp bụi mờ trên cửa kính. Tô Lạc ngồi co ro giữa căn phòng trưng bày cũ kỹ, tiếng gốm vỡ vụn dưới chân cô như tiếng tim cô đang rạn nứt. Món nợ không phải là một con số, mà là một gánh nặng vô hình, một lời nguyền đang siết chặt lấy cửa tiệm gia đình cô.
Đã ba ngày, cô không ngủ. Mùi đất sét và men nung quyện với mùi ẩm mốc của tuyệt vọng. Cô biết rằng không ai có thể giúp mình thoát khỏi lưới bẫy này, trừ người đàn ông đó. Người mà cô chưa từng gặp, nhưng cái tên đã vang vọng khắp giới sưu tầm ngầm với sự lạnh lẽo và quyền lực tuyệt đối. Lăng Dạ.
Đúng lúc đó, một chiếc xe sedan màu đen tuyền trườn tới, đậu sát lề đường như một con thú săn mồi đang ẩn mình.
Cánh cửa gỗ nặng nề bật mở.
Mặc dù đã khuya, nhưng anh ta bước vào với vẻ điềm tĩnh như thể đang tham dự một buổi dạ tiệc sang trọng. Áo măng tô dạ đen ôm lấy thân hình cao lớn, chiếc khăn lụa xám nhạt quấn quanh cổ càng làm nổi bật sự nghiêm cẩn đến đáng sợ. Mắt anh, sâu và tối, quét qua không gian tàn tạ, dừng lại ở Tô Lạc.
Tô Lạc đứng dậy, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. Cô thấy anh ta không chỉ là chủ nợ, mà còn là một kẻ săn mồi đang đánh giá con mồi.
"Lăng tiên sinh?" Cô hỏi, cổ họng khô khốc.
Lăng Dạ không đáp. Anh chậm rãi bước qua những mảnh gốm vỡ, tiếng giày da cao cấp gõ cộc cộc trên sàn nhà cũ kỹ. Anh dừng lại cách cô một sải tay. Khoảng cách đó, trong mắt Tô Lạc, như một ranh giới không thể vượt qua.
Anh giơ tay, ngón cái mang chiếc nhẫn bạch kim chạm nhẹ vào chiếc bình gốm trắng đang được trưng bày dang dở trên bàn.
"Không phải tiền," Giọng anh trầm khàn, mang theo sự lạnh lẽo như băng. "Nợ của Tô gia, không thể dùng tiền để thanh toán."
Sự tuyệt vọng trong mắt Tô Lạc dường như làm anh ta thích thú. "Vậy anh muốn gì?"
Lăng Dạ quay sang, ánh mắt sắc như dao găm. Anh nhìn thẳng vào cô, xuyên thấu mọi sự phòng bị.
"Một món đồ. Và cô."
Tô Lạc hít một hơi sâu, toàn thân căng cứng. "Anh nói rõ hơn đi."
"Món đồ, cô phải dùng đôi tay này để phục chế lại. Còn cô..." Lăng Dạ hơi nghiêng đầu, một cử chỉ mang theo sự kiêu ngạo tột cùng. Anh nhích tới một bước, giờ đây, Tô Lạc có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương và thuốc lá nhẹ nhàng toát ra từ người anh. Hơi thở nóng rực phả vào vầng trán cô.
"Cô sẽ đến chỗ tôi. Dưới sự giám sát của tôi. Cô sẽ làm việc, ăn, ngủ... dưới sự cho phép của tôi." Anh dừng lại, gần như thì thầm, nhưng mỗi từ đều mang sức nặng của mệnh lệnh tối thượng. "Cô nợ tôi. Và cái giá của sự tự do là sự quy phục."
Tô Lạc cảm thấy như một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cô biết đây là sự giam cầm, là thỏa thuận với quỷ dữ, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Sự tuyệt vọng bóp nghẹt ý chí phản kháng.
"Tôi đồng ý." Cô thì thào, cúi đầu chấp nhận.
Lăng Dạ nở một nụ cười nhạt, đó không phải là nụ cười chiến thắng, mà là nụ cười của một kẻ đã dự đoán được mọi thứ. Anh ta đặt tay lên cằm cô, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết nâng mặt cô lên.
"Thông minh lắm, Tô Lạc." Anh vuốt ve ngón tay cái lên làn da mềm mại của cô, một động tác chiếm hữu tuyệt đối. "Ngày mai, cô sẽ bắt đầu trả nợ."
Anh quay lưng bước đi, bóng dáng anh hòa vào bóng đêm. Cánh cửa đóng lại, để lại Tô Lạc đứng lặng một mình. Cô biết, kể từ giờ phút này, cô không còn là chính mình nữa. Cô đã trở thành vật sở hữu của Lăng Dạ, bị buộc vào một mối quan hệ cấm kỵ và đầy nguy hiểm mà cô không thể định nghĩa.