Sáng hôm sau, khi ánh nắng còn chưa đủ rực rỡ, Tô Lạc đã được đưa đến nơi ở của Lăng Dạ. Đó không phải là biệt thự tráng lệ thường thấy, mà là một căn penthouse nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà cổ kính, nơi ánh sáng và bóng tối hòa quyện một cách hoàn hảo. Toàn bộ không gian được thiết kế tối giản, sang trọng đến lạnh lùng, nhưng lại tràn ngập những hiện vật quý giá, những bức tranh mang giá trị lịch sử và những món đồ cổ bí ẩn, giống như chính con người Lăng Dạ.
Người quản gia im lặng dẫn Tô Lạc qua một hành lang dài, nơi mọi âm thanh đều bị hấp thụ, tạo nên cảm giác cô lập đến rợn người.
"Đây là khu vực riêng tư của Lăng tiên sinh," người quản gia nói khẽ, đẩy cánh cửa gỗ sẫm màu. "Phòng phục chế của cô nằm ở đây, và phòng nghỉ của cô ở ngay đối diện."
Tô Lạc bước vào. Khu vực này rộng lớn, được ngăn cách rõ ràng thành một xưởng phục chế và một không gian sống tối thiểu. Điều khiến cô lạnh người không phải là sự xa hoa, mà là sự sắp đặt.
Phòng phục chế của cô có một vách ngăn kính lớn, nhìn thẳng ra ban công riêng của Lăng Dạ. Phòng ngủ của cô, mặc dù kín đáo hơn, nhưng cửa sổ lại hướng thẳng về phía phòng làm việc của anh ta, nơi cửa luôn mở hé.
"Đây không phải là sự giám sát thông thường," Tô Lạc thì thầm, cảm thấy lồng ngực mình bị ép chặt.
Người quản gia lịch sự cúi đầu, "Lăng tiên sinh cần đảm bảo cô tập trung tuyệt đối vào món nợ."
Tô Lạc cảm thấy như mình bị mắc kẹt trong một chiếc lồng bằng vàng, nơi mọi hành động đều nằm dưới ánh mắt của chủ nhân. Cô đặt vali xuống và đi đến bên cửa sổ, cố tìm kiếm một chút hơi thở tự do.
Đúng lúc đó, cô thấy Lăng Dạ.
Anh đang đứng trong phòng làm việc của mình, lưng quay về phía cô, chỉ mặc chiếc quần âu đen, để lộ tấm lưng trần vạm vỡ. Ánh sáng mờ ảo của buổi sớm vẽ lên những đường nét cơ bắp rắn chắc và một vết sẹo mờ chạy ngang qua bả vai anh. Đó không phải là một thân hình được luyện tập để phô trương, mà là của người đã trải qua chiến đấu và kiểm soát sức mạnh của mình.
Anh cúi đầu, đang xem xét một cuộn giấy da cũ. Sự chuyên chú của anh làm Tô Lạc không thể rời mắt. Cô nhận ra sự nguy hiểm và sự hấp dẫn không thể tách rời trong con người này. Cô đang chiêm ngưỡng một thứ thuộc về riêng tư, một thứ mà cô bị cấm chạm vào.
Như thể cảm nhận được ánh mắt của cô, Lăng Dạ từ từ quay đầu lại.
Ánh mắt hai người giao nhau qua lớp kính và khoảng không. Lăng Dạ không tỏ ra bất ngờ, cũng không né tránh. Anh nhìn cô, một cái nhìn trần trụi và lạnh lùng đến mức Tô Lạc cảm thấy như mình đang bị cởi bỏ mọi lớp bảo vệ, không phải bằng tay, mà bằng chính ánh mắt của anh ta.
Đó không phải là một sự chào hỏi. Đó là một lời giao ước câm lặng được nhắc lại: Cô thuộc về tầm nhìn của tôi.
Tim Tô Lạc đập mạnh. Cô vội vàng lùi lại một bước, cảm thấy mặt mình nóng ran. Cô biết anh đang khiêu khích cô, đang nhắc nhở cô về vị thế của mình.
Lăng Dạ khẽ nhếch môi, một nụ cười gần như vô hình, nhưng nó lại mang sức mạnh của sự chiếm hữu tuyệt đối. Sau đó, anh quay người lại, tiếp tục công việc của mình, như thể khoảnh khắc vừa rồi chưa từng xảy ra.
Tô Lạc đứng đó, bấu chặt tay vào mép bàn. Cô phải phục chế món đồ để lấy lại tự do, nhưng làm sao cô có thể tập trung khi mọi cử động, mọi hơi thở của cô đều nằm trong sự kiểm soát của người đàn ông nguy hiểm và hấp dẫn này?
Cuộc sống của một con nợ, dưới sự giám sát của kẻ giam cầm, đã thực sự bắt đầu.