MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBán Thân Trả NợChương 3

Bán Thân Trả Nợ

Chương 3

758 từ · ~4 phút đọc

Xưởng phục chế của Lăng Dạ được trang bị hoàn hảo: ánh sáng chuyên dụng, dụng cụ tinh xảo, và độ ẩm được kiểm soát. Nhưng đối với Tô Lạc, nó chẳng khác nào một phòng giam nghệ thuật. Cô trải tấm vải nhung màu đen lên bàn, chuẩn bị cho sự xuất hiện của món nợ – hiện vật bị cấm mà cô phải trả giá bằng cả tự do.

Không lâu sau, người quản gia mang đến một chiếc hộp gỗ mun. Bên trong là một bức phù điêu cổ bằng ngọc bích, bị nứt vỡ nghiêm trọng và thiếu mất một mảnh lớn. Bức phù điêu mang hình dáng trừu tượng của một vị thần đang ôm lấy một hình hài nữ giới, toát lên vẻ bí ẩn và quyến rũ chết người.

Tô Lạc đeo kính lúp, bắt đầu phân tích độ nứt. Cô đắm chìm vào công việc, cố gắng xua đuổi hình bóng của Lăng Dạ ra khỏi tâm trí.

Khoảng hai giờ sau, một bóng đen cao lớn đổ dài trên sàn nhà xưởng. Lăng Dạ đứng phía sau cô. Anh không nói, chỉ đứng đó quan sát.

Tô Lạc cảm thấy sống lưng mình căng cứng. Dù anh không chạm vào, nhưng sự hiện diện của anh đã lấn át toàn bộ không gian. Cô hít sâu, cố gắng giữ giọng điệu chuyên nghiệp.

"Tôi cần ba ngày để phân tích vật liệu và độ ẩm của ngọc trước khi có thể bắt đầu ghép mảnh."

Lăng Dạ vẫn im lặng. Sau đó, anh đột ngột cúi thấp người xuống, đầu anh gần như chạm vào vai cô khi anh nhìn chằm chằm vào vết nứt trên ngọc.

"Ngọc bích này đã bị tác động bởi nhiệt độ cao," giọng anh trầm ấm vang lên ngay sát tai cô, khiến cô rùng mình. "Cô đã bỏ qua độ giãn nở của các tinh thể bị nung chảy."

Hơi thở anh phả vào tóc mai cô. Tô Lạc cảm nhận rõ mùi hương gỗ đàn hương và sự nóng rực lan tỏa. Cô cố gắng giữ vững tay cầm kính lúp, nhưng lòng bàn tay đã lấm tấm mồ hôi.

"Nhiệt độ đã... làm suy yếu liên kết." Cô lắp bắp.

Lăng Dạ không lùi lại. Anh đưa ngón tay trỏ, dài và rắn chắc, nhẹ nhàng chỉ vào một điểm nứt rất nhỏ. Cử động của anh vô cùng chậm rãi, cố ý tạo ra sự gần gũi không cần thiết dưới vỏ bọc hướng dẫn chuyên môn.

"Đúng là suy yếu, nhưng không phải do nung chảy. Là do áp lực từ bên trong. Cô phải sửa chữa vết thương theo cách mà cô hiểu được sự đau đớn đó."

Tô Lạc ngước mắt nhìn lên, gương mặt cô chỉ cách cằm anh vài cm. Ánh mắt Lăng Dạ đầy tính xâm lược, như thể anh không chỉ nhìn vào bức phù điêu mà còn nhìn thấu tâm hồn cô. Sự căng thẳng giữa hai người có thể cắt ra được. Cô cảm thấy anh đang cố tình khiêu khích cô bằng sự gần gũi này.

Cô không chịu thua. Cô buộc mình phải giữ vững ánh mắt, tìm kiếm một chút sơ hở hay sự nhân từ. "Tôi sẽ cố gắng hiểu 'sự đau đớn' của nó, thưa Lăng tiên sinh."

Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi anh. Nụ cười đó giống như một lời khen ngợi bí mật cho sự dũng cảm của cô.

Anh từ từ đứng thẳng dậy, nhưng trước khi buông tha cô hoàn toàn, ngón tay anh nhẹ nhàng lướt qua mu bàn tay cô một thoáng, rồi chạm vào dụng cụ gắp nhỏ cô đang cầm, giống như một dấu ấn nhanh chóng và không thể chối bỏ.

"Tốt. Tôi cần sự tận tâm. Và tôi sẽ giám sát điều đó."

Lăng Dạ quay đi. Anh không đi hẳn, mà bước vào phòng làm việc đối diện, ngồi xuống bàn và mở laptop. Cửa phòng anh vẫn mở hé.

Tô Lạc biết, từ giây phút này, mọi hành động của cô trong xưởng đều được quan sát và đánh giá. Cô là một nghệ sĩ bị giam cầm trong chính nghệ thuật của mình, và khán giả duy nhất lại là chủ nợ nguy hiểm của cô.

Cô siết chặt dụng cụ trong tay. Cô phải thanh toán món nợ này, không chỉ vì tự do mà còn vì lòng tự trọng của mình. Nhưng cô hiểu rằng, mỗi ngày trôi qua, món nợ vật chất lại bị thay thế bằng một món nợ cảm xúc nguy hiểm hơn.