MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBán Thân Trả NợChương 4

Bán Thân Trả Nợ

Chương 4

795 từ · ~4 phút đọc

Hai ngày trôi qua trong sự im lặng gần như tuyệt đối, ngoại trừ tiếng dụng cụ lạch cạch của Tô Lạc và tiếng gõ bàn phím đều đặn từ phòng làm việc của Lăng Dạ. Tô Lạc cảm thấy như mình đang sống trong một vở kịch câm, nơi cô là diễn viên duy nhất dưới ánh đèn sân khấu, và Lăng Dạ là đạo diễn kiêm khán giả lạnh lùng.

Cô đã bắt đầu công việc cẩn trọng nhất: làm sạch các vết nứt bằng dung môi đặc biệt. Công việc đòi hỏi sự tập trung cao độ và khoảng cách gần với hiện vật. Cô cúi sát mặt xuống bàn làm việc, ánh sáng từ đèn LED phản chiếu vào tròng mắt, tách cô ra khỏi thế giới xung quanh.

Đã quá nửa đêm. Tô Lạc mệt mỏi duỗi thẳng lưng, tháo kính lúp. Cô chợt nhận ra mình đang quá đói.

Cô đứng dậy, định lẻn ra bếp tìm một cốc nước ấm, nhưng vừa quay lưng lại, cô gần như va phải một bức tường vững chắc.

Lăng Dạ đứng đó. Lần này, anh không ở phòng làm việc nữa, mà đang đứng ngay cửa phòng phục chế. Anh đã thay chiếc áo sơ mi đen bằng một chiếc áo thun cổ tim đơn giản, làm nổi bật bờ vai rộng và cổ áo mở hờ, gợi lên vẻ thoải mái nhưng lại càng thêm nguy hiểm.

"Cô nên nghỉ ngơi," anh nói, giọng nói trầm thấp hơn bình thường, như một lời thì thầm trong bóng tối. "Sự tập trung của cô đang giảm sút."

Tô Lạc cảm thấy khuôn mặt mình nóng bừng, một phần vì giật mình, một phần vì khoảng cách quá gần. Cô lùi lại một bước theo bản năng.

"Tôi... tôi chỉ định đi uống nước."

"Không cần."

Lăng Dạ bước tới, tay anh cầm một chiếc cốc sứ trắng. Hơi ấm từ chiếc cốc toát ra, mang theo mùi hương của trà thảo mộc.

"Uống đi," anh ra lệnh nhẹ nhàng, nhưng không đưa cho cô.

Tô Lạc phải bước lên, tay cô vươn ra để nhận lấy. Đúng khoảnh khắc ngón tay cô chạm vào thành cốc, ngón tay anh cũng chạm vào cô.

Đó chỉ là một cái chạm thoáng qua, vô tình, nhưng lại đốt cháy lòng bàn tay cô. Xúc giác đó không lạnh lùng như ánh mắt anh, mà nóng rực và đầy sức sống. Sự tiếp xúc bất ngờ này làm Tô Lạc mất thăng bằng. Cô hụt tay, chiếc cốc nghiêng đi.

Phản xạ cực nhanh, Lăng Dạ vội vàng đưa tay ra đỡ lấy chiếc cốc, ngăn không cho trà nóng đổ lên người cô. Hành động cứu vãn đó lại vô tình đẩy cơ thể họ vào một sự gần gũi không thể tin được.

Cánh tay rắn chắc của Lăng Dạ vòng qua eo Tô Lạc, giữ cô lại. Cô cảm nhận được sức mạnh và hơi thở dồn dập của anh. Khoảnh khắc đó kéo dài chỉ vài giây, nhưng đối với Tô Lạc, nó như bị kéo dài vô tận. Cô ngước nhìn, đôi mắt chạm vào sự hoảng hốt nhanh chóng trong mắt anh – một cảm xúc mà anh hiếm khi để lộ.

"Cẩn thận," anh rít lên, giọng anh trở nên khàn đặc hơn.

Anh buông chiếc cốc ra, đặt nó xuống bàn. Nhưng anh không lập tức rút tay về. Bàn tay anh vẫn giữ nguyên vị trí trên eo cô, ngón cái hơi nhấn vào phần eo mềm mại của cô qua lớp áo mỏng.

Đôi mắt tối của anh nhìn xuống cô, không còn sự lạnh lùng của chủ nợ, mà là sự bối rối và khao khát bị kìm nén. Tô Lạc cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập, như thể một ranh giới vô hình đã bị vi phạm.

Cuối cùng, Lăng Dạ thở ra một hơi khó khăn, giọng anh trở lại sự kiểm soát ban đầu, nhưng có một chút run rẩy nhẹ.

"Cô... quá yếu ớt." Anh buông cô ra, thu tay về một cách đột ngột như thể bị bỏng. "Trở lại làm việc, Tô Lạc. Đừng để tôi phải mất tập trung vì sự bất cẩn của cô."

Anh quay lưng bước đi, bóng lưng cao lớn biến mất vào bóng tối hành lang.

Tô Lạc đứng lặng, cả cơ thể cô vẫn còn cảm nhận được hơi ấm và sức nặng từ cánh tay anh. Cô không biết mình có đang bị trừng phạt, hay đang bị hấp dẫn bởi chính sự cấm kỵ đó.

Cô nhìn chiếc cốc sứ, giờ đã yên vị trên bàn. Trà vẫn còn nóng. Nhưng cảm giác nóng rát trên eo cô lại mãnh liệt hơn nhiều.

Sự bất cẩn của cô, cô thầm nghĩ. Hay là sự cố tình của anh?