MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBán Thân Trả NợChương 5

Bán Thân Trả Nợ

Chương 5

815 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, Tô Lạc thức dậy với cảm giác khó chịu. Cảm giác bị cái chạm đêm qua của Lăng Dạ đeo bám cô dai dẳng hơn bất kỳ vết nứt nào trên phù điêu ngọc bích. Cô biết, đó là một chiêu thức kiểm soát tinh vi: phá vỡ sự cân bằng tinh thần của cô để khiến cô dễ bị thao túng hơn.

Khoảng sáu giờ tối, khi Tô Lạc đang cố gắng phân tích một bức vẽ phục hồi cũ, người quản gia xuất hiện.

"Cô Tô, Lăng tiên sinh mời cô dùng bữa tối."

Tô Lạc ngước nhìn. "Tôi có thể ăn trong phòng. Tôi không muốn làm phiền anh ấy."

"Đó là một mệnh lệnh, thưa cô," người quản gia đáp bằng giọng điệu không thể phản kháng. "Lăng tiên sinh cho rằng, một 'nghệ nhân tài năng' cần được bổ sung dinh dưỡng đầy đủ để hoàn thành giao ước."

Tô Lạc ném cây cọ xuống, thở dài. Anh ta đang buộc cô phải bước ra khỏi vùng an toàn duy nhất mà cô có: công việc và sự cô lập.

Phòng ăn nằm ở tầng dưới, rộng lớn và xa hoa đến mức ngột ngạt. Lăng Dạ đã ngồi sẵn ở đầu bàn dài. Anh mặc một bộ suit màu xám than lịch lãm, toát lên sự quyền quý và xa cách.

"Ngồi xuống," anh ra hiệu bằng một cử chỉ nhỏ gọn về chiếc ghế đối diện anh.

Bữa ăn được dọn ra: món ăn Pháp sang trọng, được bày biện cầu kỳ. Suốt mười phút đầu, sự im lặng bao trùm. Tô Lạc cảm thấy như mình đang bị một chiếc kính hiển vi vô hình soi xét. Cô cố gắng ăn chậm rãi, chuyên tâm vào thức ăn, tránh giao tiếp bằng mắt.

"Cô đang né tránh tôi," Lăng Dạ bất chợt lên tiếng, đặt dao và dĩa xuống. Âm thanh kim loại chạm vào sứ lạnh lùng.

Tô Lạc ngước lên, ánh mắt thách thức. "Tôi đang tập trung vào bữa ăn của mình."

"Không. Cô đang tập trung vào việc che giấu sự lo lắng. Cô sợ tôi."

"Tôi chỉ là một con nợ. Anh là chủ nợ," cô đáp thẳng thừng. "Sự e dè là hợp lý."

Lăng Dạ nhếch môi, nụ cười đó không có chút ấm áp nào. "Đúng là cô nợ tôi. Nhưng tôi không thu nợ bằng cách khiến cô sợ hãi."

Anh dựa lưng vào ghế, ánh mắt tối màu khóa chặt lấy cô. "Tôi thu nợ bằng cách đòi hỏi sự trung thực tuyệt đối."

Tô Lạc cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. "Tôi luôn trung thực. Tôi đang làm việc."

"Trung thực với bản thân cô, Tô Lạc," anh nhấn mạnh. "Nói cho tôi biết, món nợ này nặng nề hơn, hay sự tò mò của cô về tôi lớn hơn?"

Câu hỏi của anh như một mũi kim sắc bén đâm vào nơi cô cố gắng chôn giấu. Cô không thể phủ nhận sự tò mò của mình đối với con người bí ẩn và quyền lực này – kẻ vừa thao túng cô, vừa cứu cô khỏi sự đổ vỡ.

"Tôi không có thời gian cho sự tò mò," cô trả lời, giọng nói đã hơi run.

"Cô có," Lăng Dạ phản bác. Anh đưa tay ra, gõ nhẹ hai lần vào mặt bàn. "Bắt đầu từ tối nay, cô sẽ dùng bữa với tôi. Chúng ta sẽ thảo luận về món nợ của cô, về bí mật đằng sau bức phù điêu, và... về những giới hạn cô muốn tôi không được vượt qua."

Anh nghiêng người tới trước, thu hẹp khoảng cách vô hình giữa họ. Gương mặt anh gần đến mức cô có thể nhìn thấy độ sâu của đôi mắt anh.

"Nhưng trước khi cô đặt ra giới hạn, cô phải biết rằng tôi không thích bị từ chối."

Đó là một lời đe dọa, nhưng lại được bọc trong một lớp vỏ khiêu khích đầy hấp dẫn. Lăng Dạ đang mời gọi cô vào một trò chơi nguy hiểm. Anh không chỉ muốn cô phục tùng, mà muốn cô tham gia vào sự kiểm soát của anh.

Tô Lạc nhận ra, đây không chỉ là một bữa ăn. Đây là một bài kiểm tra quyền lực và sự cám dỗ.

"Và nếu tôi không muốn tham gia vào trò chơi này?" cô hỏi, giọng cô giờ đã cứng rắn hơn, pha chút bất chấp.

Lăng Dạ chậm rãi cầm lấy ly rượu vang đỏ, nhìn cô qua ánh đèn pha lê.

"Vậy thì..." anh nhấp một ngụm, ánh mắt không rời khỏi cô. "...cô sẽ phải đối mặt với hình phạt do tôi định đoạt."

Lời nói đó không chỉ là đe dọa, mà còn là một lời hứa hẹn ngầm về những điều sẽ xảy ra nếu cô dám vượt rào. Căn phòng dường như nóng lên, và Tô Lạc biết, cô vừa bước vào một giao ước cấm kỵ mới.