Sau bữa tối căng thẳng đó, mối quan hệ giữa Tô Lạc và Lăng Dạ bước vào một giai đoạn mới. Anh không còn chỉ giám sát cô trong xưởng phục chế. Sự kiểm soát của anh lan rộng ra mọi khía cạnh trong cuộc sống cô.
Lăng Dạ bắt đầu mời cô tham gia vào các hoạt động buổi tối của anh, không phải dưới danh nghĩa người phục chế, mà là "khách mời đặc biệt" của anh.
"Ngày mai, có một buổi đấu giá kín," anh thông báo vào bữa sáng, giọng điệu dứt khoát như thể đang ra lệnh. "Cô sẽ đi cùng tôi. Để hiểu rõ hơn về thế giới mà món nợ này thuộc về."
Tô Lạc cảm thấy phản kháng dâng lên trong lòng. "Tôi không phải là vật trang trí của anh. Tôi không có váy áo phù hợp."
Lăng Dạ nhướng mày, một tia thích thú lướt qua đôi mắt đen sâu thẳm. "Cô là nghệ sĩ. Cô cần sự thoải mái. Nhưng là khách của tôi, cô cần sự tôn trọng."
Anh đặt một chiếc hộp nhỏ bằng nhung đen lên bàn. "Đây là trang phục. Và đây là chiếc khóa cho sự trung thực của cô."
Tô Lạc mở chiếc hộp. Bên trong không phải là một bộ đầm dạ hội lộng lẫy, mà là một chiếc váy cocktail đen, kiểu dáng đơn giản nhưng tinh tế đến mức làm tôn lên mọi đường nét cơ thể. Bên cạnh đó là một chiếc vòng cổ mảnh, bằng vàng trắng, với một mặt dây chuyền hình chiếc khóa nhỏ nhắn.
"Chiếc khóa này tượng trưng cho điều gì?" cô hỏi, giọng đầy nghi ngờ.
"Tượng trưng cho sự ràng buộc của cô với tôi," anh giải thích, ánh mắt anh dừng lại trên cổ cô, như thể đã mường tượng ra chiếc vòng đó nằm ở đó. "Bên cạnh đó, nó sẽ nhắc nhở cô về vai trò của mình. Cô có thể là khách của tôi, nhưng cô vẫn là người phụ thuộc."
Sự thẳng thắn và sự kiểm soát tinh tế đó làm Tô Lạc cảm thấy bị sỉ nhục, nhưng đồng thời, cô lại thấy một sự cám dỗ nguy hiểm từ sự áp đặt này.
Chiều hôm đó, Tô Lạc miễn cưỡng mặc chiếc váy. Vải lụa mỏng ôm sát, không phô trương nhưng lại tôn lên vẻ gợi cảm kín đáo. Cô đứng trước gương, người phụ nữ trong gương khác hẳn với thợ phục chế bê bối bùn đất thường ngày. Cô trông mạnh mẽ hơn, và đồng thời, dễ tổn thương hơn dưới ánh nhìn của Lăng Dạ.
Lúc cô bước xuống sảnh, Lăng Dạ đã chờ sẵn. Anh mặc bộ suit cắt may hoàn hảo, toát lên vẻ uy quyền tuyệt đối. Ánh mắt anh chạm vào cô, và lần này, sự lạnh lùng bị thay thế bởi một tia thỏa mãn không thể che giấu.
Anh tiến lại gần, cầm lấy chiếc vòng cổ từ tay cô. "Để tôi."
Tô Lạc đứng yên, cảm thấy cơ thể căng thẳng. Cô cảm nhận rõ ràng ngón tay lạnh của anh chạm vào gáy cô khi anh cài khóa. Chiếc vòng mát lạnh nằm trên da thịt cô, và hơi thở ấm áp của anh phả vào cổ cô.
"Cô trông xứng đáng là của tôi," anh nói nhỏ, chất giọng trầm và gợi cảm.
Lời nói đó không phải là lời khen, mà là một sự tuyên bố sở hữu. Tô Lạc cảm thấy trái tim mình đập liên hồi. Sự cấm kỵ và sự áp bức này lại tạo nên một chất xúc tác mãnh liệt.
Khi họ bước vào buổi đấu giá, mọi ánh mắt đều đổ dồn về họ. Tô Lạc nhận ra, việc cô đi bên cạnh Lăng Dạ không chỉ là để học hỏi về món nợ, mà là để anh ta trưng bày quyền lực của mình. Cô là một lời nhắc nhở sống động về việc anh có thể sở hữu bất cứ thứ gì anh muốn.
Trong đám đông sang trọng, Lăng Dạ luôn giữ một khoảng cách nhất định, nhưng bàn tay anh lại không rời khỏi lưng cô. Cái chạm đó nhẹ nhàng nhưng mang tính chất neo giữ, một sợi xích vô hình giữ cô lại bên anh.
Một đối tác kinh doanh của Lăng Dạ tiến đến, nhìn Tô Lạc với ánh mắt đầy tò mò. "Cô gái này là ai, Lăng tiên sinh? Có vẻ cô ấy khá mới trong giới của chúng ta."
Lăng Dạ đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt nó lên eo Tô Lạc, kéo cô sát vào mình, gần như ôm cô. Sự gần gũi này vừa là sự bảo vệ, vừa là một hành động tuyên bố chủ quyền.
"Cô ấy là người đang mắc nợ tôi," Lăng Dạ trả lời, giọng nói không một chút che giấu. Anh nhìn thẳng vào mắt Tô Lạc, với một sự thách thức và một chút khiêu khích được gửi đến cô. "Một món nợ mà tôi sẽ đòi hỏi cô ấy phải trả bằng tất cả những gì cô ấy có."
Tô Lạc cảm thấy cơ thể mình bị tê liệt. Sự trung thực tàn nhẫn của anh làm cô choáng váng. Cô nhìn vào ánh mắt anh, đọc được sự thách thức: Cô có dám từ chối điều đó không?
Trong khoảnh khắc đó, sự giận dữ của cô bị lấn át bởi một cảm giác khác: sự hấp dẫn không thể phủ nhận đối với người đàn ông dám công khai chiếm hữu cô. Cô biết, mình đang đứng trên bờ vực của sự nguy hiểm, nhưng cô lại không còn muốn lùi bước.