Buổi đấu giá diễn ra dưới lớp vỏ bọc lịch thiệp nhưng ẩn chứa sự cạnh tranh khốc liệt. Tô Lạc cảm thấy ngột ngạt dưới sức nặng của những ánh nhìn soi mói. Cô là một đối tượng mới lạ trong thế giới của Lăng Dạ, và sự hiện diện của cô thu hút sự chú ý không mong muốn.
Đúng như dự đoán, một người đàn ông trẻ tuổi, đeo kính gọng vàng và có vẻ ngoài hào hoa, tiến đến gần khi Lăng Dạ đang bận trao đổi với một đối tác.
"Cô Tô, thật vinh dự được gặp cô. Tôi là Minh Khải, một nhà sưu tập," anh ta nói, giọng điệu thân thiện và lịch sự, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tò mò rõ rệt. "Có vẻ cô rất am hiểu về đồ thủ công mỹ nghệ. Tôi có một chiếc bình sứ... không biết cô có thể cho tôi lời khuyên được không?"
Tô Lạc cảm thấy căng thẳng. Cô muốn lịch sự, nhưng cô biết Lăng Dạ đang theo dõi. Cô cố gắng giữ khoảng cách. "Tôi rất tiếc, tôi đang có nhiệm vụ quan trọng ở đây..."
"Chỉ năm phút thôi," Minh Khải cắt lời, có vẻ không dễ dàng từ bỏ. Anh ta đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào khuỷu tay cô, một cử chỉ hoàn toàn vô hại nhưng lại đủ để phá vỡ sự kiểm soát.
Ngay lập tức, Tô Lạc cảm thấy một sức nặng lạnh lùng và mạnh mẽ đè lên vai cô.
Lăng Dạ đã ở đó, không một tiếng động. Bàn tay anh đặt lên vai Tô Lạc, siết chặt đến mức cô cảm nhận được sự cảnh báo không lời. Sự xuất hiện của anh khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại.
"Minh Khải," giọng Lăng Dạ trầm thấp, không chứa đựng bất kỳ sự ấm áp nào. "Món nợ của cô ấy là đối tượng ưu tiên của tôi. Cô ấy không có thời gian cho những cuộc nói chuyện phiếm vô bổ."
Minh Khải rõ ràng đã bị áp lực bởi ánh mắt sắc như dao găm của Lăng Dạ. Anh ta lập tức rút tay về, gượng gạo cười. "Tôi hiểu rồi. Xin lỗi vì đã làm phiền."
Lăng Dạ không thèm nhìn Minh Khải thêm một lần nào. Anh quay sang Tô Lạc, sự tức giận ẩn dưới lớp vỏ bọc bình tĩnh của anh. Cơn ghen tàng hình của anh mãnh liệt hơn bất kỳ lời nói nào. Anh không ghen vì tình yêu, anh ghen vì sự kiểm soát của anh bị thách thức.
"Cô đang làm gì?" Anh hỏi, lời nói lạnh lẽo đến mức buốt giá.
"Tôi không làm gì cả. Tôi đang lịch sự."
"Sự lịch sự của cô đang gây ra sự xao nhãng không cần thiết," anh nghiến răng. "Cô là của tôi đêm nay, Tô Lạc. Đừng để bất kỳ ai quên điều đó, và quan trọng hơn, đừng để cô quên điều đó."
Lăng Dạ siết chặt bàn tay trên vai cô, sau đó, đột ngột, anh cúi thấp người xuống.
Tô Lạc cảm thấy tim mình đập như trống dồn. Cô nghĩ anh sẽ thì thầm một lời đe dọa, nhưng không.
Anh áp môi mình vào tai cô. Không phải là một nụ hôn, mà là một hành động chiếm hữu dã man ngay giữa đám đông. Anh cắn nhẹ vành tai cô, một hành động vừa đau đớn vừa gợi tình, khiến toàn bộ cơ thể Tô Lạc run lên.
"Nếu cô dám thu hút bất kỳ sự chú ý nào khác," anh thì thầm, giọng anh khàn đặc vì sự kìm nén, "tôi sẽ thu nợ ngay tại đây."
Toàn thân Tô Lạc tê dại. Cô biết anh không hề nói đùa. Cảm giác nhục nhã và sự kích thích nguy hiểm hòa quyện vào nhau. Cô gần như bật ra một tiếng rên khe khẽ.
Lăng Dạ dường như hài lòng với phản ứng của cô. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh giờ đây mang sự chiến thắng và quyền lực tuyệt đối.
Anh nắm chặt lấy cổ tay cô, không còn là sự dẫn dắt nhẹ nhàng nữa. Anh kéo cô ra khỏi đám đông, đi thẳng đến cửa thoát hiểm.
"Buổi đấu giá kết thúc sớm hơn cho chúng ta," anh tuyên bố, giọng điệu không cho phép cô phản kháng.
Trong khoảnh khắc đó, Tô Lạc không còn nghĩ đến tự do hay món nợ. Cô chỉ cảm nhận được sức mạnh và cơn giận dữ kìm nén của anh. Sự cấm kỵ đã đạt đến đỉnh điểm. Cô đang bị kéo đi bởi một kẻ săn mồi vừa bộc lộ bản năng chiếm hữu của mình.
Cô biết nơi họ sẽ đi. Và cô biết, đêm nay, món nợ có thể sẽ được đòi hỏi theo một cách hoàn toàn khác.