MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBán Thân Trả NợChương 8

Bán Thân Trả Nợ

Chương 8

836 từ · ~5 phút đọc

Chiếc xe hơi sang trọng lao đi trong đêm, nhưng không khí bên trong còn căng thẳng hơn cả tốc độ. Tô Lạc ngồi sát vào cửa xe, cố gắng tránh xa Lăng Dạ. Cô vẫn còn cảm thấy nhức nhối ở vành tai nơi anh đã cắn nhẹ, và cảm giác nhục nhã xen lẫn sự kích thích đang giày vò cô.

Lăng Dạ im lặng hoàn toàn. Anh ngồi thẳng, mắt nhìn về phía trước, nhưng sự giận dữ tàng ẩn tỏa ra từ anh khiến Tô Lạc cảm thấy như không khí đang bị đốt cháy.

Khi về đến căn penthouse, Lăng Dạ gần như kéo mạnh Tô Lạc ra khỏi xe. Anh không nói một lời nào, chỉ nắm chặt cổ tay cô và dẫn thẳng cô qua hành lang tối tăm, lên khu vực riêng tư.

Anh đẩy cô vào phòng làm việc của mình, nơi ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên những giá sách cao và bức tượng điêu khắc cổ. Anh đóng cửa lại với một tiếng "rầm" khô khốc, khiến Tô Lạc giật mình lùi lại.

"Cô đang thách thức tôi, Tô Lạc." Giọng Lăng Dạ trầm khàn, đầy nguy hiểm, như một dòng dung nham đang sôi sục.

Tô Lạc nhìn thẳng vào anh, sự giận dữ và sợ hãi khiến cô trở nên gan góc. "Tôi không làm gì cả! Anh mới là người công khai sỉ nhục tôi!"

"Sỉ nhục?" Lăng Dạ bước tới một bước, như một con báo đang vờn mồi. "Tôi đang nhắc nhở cô về vị thế của cô. Cô là tài sản của tôi cho đến khi món nợ được thanh toán. Cô không được phép thu hút sự chú ý của bất kỳ kẻ nào khác."

Anh chỉ vào chiếc váy cô đang mặc, ánh mắt rực lửa lướt qua cơ thể cô. "Chiếc váy này là để cô tôn trọng tôi, không phải để mời gọi sự tò mò của đàn ông khác."

"Tôi không mời gọi ai cả!" Tô Lạc hét lên, nhưng âm thanh của cô chỉ khiến anh ta càng thêm tức giận.

Lăng Dạ đột ngột nắm lấy vai cô, ấn cô vào bức tường lạnh lẽo phía sau.

"Im lặng!" Anh ra lệnh, giọng nói giờ đây gần như là một tiếng gầm gừ.

Anh áp cơ thể mình vào cô. Sự gần gũi đột ngột này, cùng với cơn giận dữ không thể kiểm soát của anh, làm Tô Lạc nghẹt thở. Cô cảm nhận được hơi thở dồn dập, mạnh mẽ của anh.

"Cô không được quyền nổi giận, Tô Lạc," anh thì thầm, cúi thấp đầu xuống, "Cô không có quyền. Cô nợ tôi. Và đêm nay, tôi sẽ đòi hỏi một phần thanh toán."

Tô Lạc nhắm chặt mắt. Cô cảm thấy sự tuyệt vọng và sự đầu hàng đang dâng lên trong lòng. Cô biết cô không thể chống cự.

Lăng Dạ không hôn cô theo cách cuồng nhiệt. Thay vào đó, anh áp môi mình vào môi cô một cách từ tốn, chậm rãi, như thể anh đang thưởng thức chiến lợi phẩm của mình. Nụ hôn đó sâu và chiếm đoạt, không phải là sự khám phá, mà là một sự khẳng định chủ quyền tuyệt đối.

Môi anh nóng bỏng, mang theo mùi rượu vang đỏ và sự nguy hiểm. Anh dùng sự áp bức của cơ thể để buộc cô phải đáp lại. Bàn tay anh luồn vào mái tóc cô, giữ chặt đầu cô để nụ hôn càng thêm sâu sắc.

Tô Lạc cảm thấy cơ thể mình tan chảy, sự giận dữ ban đầu đã biến thành sự phục tùng đầy tội lỗi. Cô cắn môi dưới, cố gắng chống cự lần cuối cùng, nhưng vô ích.

Lăng Dạ từ từ buông cô ra, ánh mắt anh nhìn cô rực lửa, đầy vẻ chiến thắng và khao khát bị kìm nén.

"Đây là hình phạt của cô," anh nói, giọng anh khàn đặc. "Và là lời nhắc nhở cô không được phép phạm lỗi lần nữa."

Anh vẫn giữ cơ thể sát vào cô, sự gần gũi đến nghẹt thở. "Bây giờ," anh ra lệnh, ánh mắt khóa chặt lấy cô, "về phòng. Không được nói một lời nào về những gì vừa xảy ra. Cô hiểu chứ?"

Tô Lạc không thể nói. Cô chỉ có thể gật đầu, ánh mắt cô đầy vẻ hoảng loạn và bối rối.

Lăng Dạ lùi lại, nhìn cô thêm một lúc nữa, như thể khắc ghi hình ảnh cô vào tâm trí. Sau đó, anh mở cửa phòng, ra hiệu cho cô đi.

Tô Lạc bước ra khỏi phòng, chân cô run rẩy. Cô không quay đầu lại, đi thẳng về phòng mình. Cô khóa cửa, dựa lưng vào đó, cảm nhận sự lạnh lẽo của gỗ.

Cô không biết mình cảm thấy kinh hoàng hay bị hấp dẫn. Cô chỉ biết rằng, món nợ của cô đã thay đổi hoàn toàn. Nó không chỉ còn là ngọc bích bị vỡ. Nó là sự chiếm hữu, là quyền lực, và là sự khiêu khích không ngừng nghỉ.