Tô Lạc dựa lưng vào cánh cửa phòng, hơi thở gấp gáp. Cô cảm thấy môi mình vẫn còn nóng rát, mang theo dư vị của sự chiếm đoạt và quyền lực. Cô đã bị sỉ nhục, bị ép buộc, nhưng điều đáng sợ nhất là một phần sâu kín trong cô lại cảm thấy rung động và hồi hộp trước sự thô bạo đầy dục vọng đó.
Cô buông mình xuống giường, không buồn cởi chiếc váy đen cô mặc tới buổi đấu giá. Cô nhìn chằm chằm lên trần nhà tối om. Cô đã cố gắng tự thuyết phục mình rằng Lăng Dạ chỉ là một kẻ kiểm soát tàn nhẫn, nhưng nụ hôn đó không chỉ là sự trừng phạt. Nó là một sự khuất phục đầy khao khát của chính cô.
Cả đêm đó, giấc ngủ không đến. Mỗi khi cô chợp mắt, cô lại thấy ánh mắt sắc lạnh của Lăng Dạ, bàn tay mạnh mẽ của anh ghì chặt lấy eo cô, và giọng nói trầm khàn ra lệnh cô phải im lặng.
Đến gần sáng, cuối cùng cô cũng thiếp đi. Nhưng giấc ngủ lại bị xâm chiếm.
Trong giấc mơ, không có sự giận dữ hay lời đe dọa. Cô thấy mình đang ở trong xưởng phục chế, nhưng mọi thứ đều tối đen. Lăng Dạ xuất hiện, không còn là chủ nợ mà là một bóng ma quyến rũ được tạo nên từ ánh trăng. Anh tiến lại gần, cầm lấy bàn tay cô.
"Cô không thể chạy trốn khỏi tôi, Tô Lạc," giọng anh vang vọng trong không gian trống rỗng. "Tôi là nỗi khao khát mà cô không dám thừa nhận."
Anh dẫn cô đến trước bức phù điêu ngọc bích. Vết nứt trên phù điêu không còn là vật lý, mà là vết nứt trên tâm hồn cô. Anh dùng ngón tay vuốt ve dọc theo vết nứt đó.
"Cô và món nợ này, đều là của tôi. Cả hai đều rạn nứt và cần được hàn gắn. Nhưng tôi không muốn hàn gắn bằng keo, tôi muốn hàn gắn bằng lửa."
Trong giấc mơ, Lăng Dạ cúi xuống, không phải để hôn, mà để đặt một dấu ấn nóng bỏng lên xương quai xanh của cô, ngay dưới chiếc vòng cổ khóa nhỏ. Dấu ấn đó mang theo cảm giác nhục nhã ngọt ngào của sự sở hữu. Cô không phản kháng. Trong giấc mơ, cô đầu hàng một cách tuyệt đối, khao khát sự kiểm soát của anh.
Tô Lạc tỉnh giấc với hơi thở gấp gáp, mồ hôi lạnh toát ra.
Trời đã sáng. Cô vội vàng chạy vào phòng tắm, rửa mặt và nhìn vào gương. Trên xương quai xanh không có bất kỳ dấu vết nào, nhưng cảm giác nóng rát vẫn còn đó. Cô biết, Lăng Dạ đã xâm chiếm cả tâm trí cô.
Sau khi thay đồ, cô đi xuống xưởng phục chế. Cô quyết định: cô phải dốc hết sức để hoàn thành món nợ, để thoát khỏi anh.
Khi cô đang cẩn thận chuẩn bị keo phục chế, điện thoại cô rung lên. Đó là một tin nhắn. Từ Lăng Dạ.
Lăng Dạ: "Ngủ ngon không, Tô Lạc? Hôm nay, cô có thể bắt đầu ghép mảnh đầu tiên. Hãy nhớ lời hứa của cô về sự tận tâm tuyệt đối. Tôi sẽ quan sát."
Tin nhắn đó, không có biểu cảm, không có sự thô lỗ, lại mang theo sự lạnh lẽo và quyền lực kinh khủng hơn bất kỳ lời đe dọa nào. Anh ta biết mọi thứ. Anh ta biết cô đã đấu tranh cả đêm. Và anh ta nhắc nhở cô, dù cô ở đâu, làm gì, cô vẫn nằm trong tầm kiểm soát của anh.
Tô Lạc nhìn qua vách kính về phía phòng làm việc của anh. Cửa vẫn hé mở, nhưng anh không ở đó. Chỉ có chiếc laptop đang mở và ánh đèn mờ. Nhưng cô vẫn cảm thấy ánh mắt xâm lược của anh đang dõi theo cô từ một nơi nào đó.
Cô hít một hơi sâu, sự giận dữ và khao khát tự do lại bùng lên. Nếu anh muốn cô tận tâm, cô sẽ tận tâm. Cô sẽ hàn gắn bức phù điêu nhanh nhất có thể. Nhưng cô cũng tự hứa với lòng mình, cô sẽ không bao giờ để anh hàn gắn trái tim cô bằng sự kiểm soát của anh.
Cô cầm mảnh ngọc bích đầu tiên lên, bắt đầu công việc. Bàn tay cô run rẩy một chút, nhưng ánh mắt cô đã trở nên kiên định.