Tô Lạc bắt đầu làm việc điên cuồng, cố gắng biến sự phẫn nộ và khao khát tự do thành năng lượng. Việc ghép mảnh phù điêu là một quá trình cực kỳ tỉ mỉ, đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối. Cô đã hoàn thành việc chuẩn bị bề mặt và bắt đầu dùng keo phục chế đặc biệt, cố định mảnh ngọc đầu tiên vào vị trí.
Sự tập trung của cô bị phá vỡ bởi tiếng chuông cửa khẩn cấp vang lên.
Tiếng chuông kéo dài, đầy vẻ hung hãn. Tô Lạc giật mình, làm rơi dụng cụ gắp nhỏ. Cô nhìn ra cửa sổ, thấy một chiếc xe hơi đen khác, lớn và hầm hố hơn xe của Lăng Dạ, đang đậu dưới sảnh.
Ngay lập tức, Lăng Dạ xuất hiện. Anh bước ra khỏi phòng làm việc, ánh mắt anh giờ đây không còn vẻ lạnh lùng kiểm soát, mà là sự cảnh giác tuyệt đối.
"Trở lại phòng phục chế! Khóa cửa lại và không được mở ra cho đến khi tôi gọi!" Anh ra lệnh dứt khoát, giọng anh căng thẳng, khác hẳn sự điềm tĩnh thường ngày.
Tô Lạc, theo phản xạ, làm theo ngay. Cô đóng sập cánh cửa xưởng lại, khóa chốt an toàn. Cô dán mắt vào khe cửa.
Lăng Dạ đi thẳng ra sảnh chính, nơi người quản gia đang giữ cửa. Anh mở cửa, và một người đàn ông lạ mặt, ăn mặc thô kệch và hung hãn, xông vào.
"Lăng Dạ! Món đồ của tôi ở đâu?" Người đàn ông đó gầm lên. "Tao biết mày đã lấy nó. Nếu mày không giao ra, tao sẽ tìm mọi cách lấy lại, kể cả từ những kẻ mà mày đang giấu giếm!"
Tô Lạc cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Có vẻ như món nợ này phức tạp và nguy hiểm hơn cô nghĩ rất nhiều. Cô là một phần của bí mật đó, một con tin đang bị Lăng Dạ bảo vệ (hay giam giữ) khỏi những kẻ khác.
Người đàn ông lạ mặt đó đột nhiên nhìn về phía khu vực riêng tư, nơi cô đang ẩn náu. Ánh mắt hắn đầy vẻ tàn độc và dò xét.
Lăng Dạ đứng chắn ngay trước lối đi, cơ thể anh như một bức tường thép.
"Không có thứ gì của mày ở đây," Lăng Dạ đáp, giọng anh vẫn trầm tĩnh nhưng mang theo sự đe dọa ngầm. "Và mày không được phép đặt bất kỳ ánh mắt dơ bẩn nào lên tài sản của tao."
Lăng Dạ tiến lên một bước, ép người đàn ông kia lùi lại. Anh không dùng vũ lực, nhưng sự áp đảo về khí chất của anh là quá rõ ràng.
"Mày đang tự đặt mình vào chỗ chết đấy, Thạch," Lăng Dạ nói, "Mày biết luật của tao. Thứ tao đã chạm vào, không ai được phép động đến."
Sau một hồi căng thẳng, người đàn ông kia cuối cùng cũng phải rút lui, nhưng hắn không quên ném lại một lời đe dọa lạnh gáy về "những kẻ mắc nợ" của Lăng Dạ.
Tô Lạc thở phào nhẹ nhõm, toàn thân cô mệt rã rời. Cô không còn cảm thấy giận dữ Lăng Dạ, thay vào đó là một cảm giác biết ơn tội lỗi. Anh đã bảo vệ cô, mặc dù sự bảo vệ đó đến từ một mối quan hệ kiểm soát.
Vài phút sau, cánh cửa xưởng gõ nhẹ.
"Tô Lạc. Mở cửa." Là giọng của Lăng Dạ.
Cô run rẩy mở khóa. Lăng Dạ bước vào, vẻ căng thẳng đã dịu đi. Anh nhìn cô, ánh mắt anh quét qua cơ thể cô như thể kiểm tra xem cô có bị tổn thương không.
"Cô không sao chứ?" Anh hỏi, giọng nói hiếm hoi mang theo sự quan tâm chân thật, không phải sự ra lệnh.
Tô Lạc lắc đầu, cô vẫn chưa hết bàng hoàng. "Hắn... hắn là ai?"
"Là kẻ đã bán đứng gia đình cô để có được bức phù điêu đó, và muốn lấy lại nó để che đậy dấu vết," Lăng Dạ giải thích. "Bây giờ cô hiểu tại sao cô phải ở đây, dưới sự giám sát của tôi chưa?"
Sự thật đó đánh mạnh vào Tô Lạc. Cô không chỉ là con nợ; cô là nhân chứng, và Lăng Dạ là kẻ giữ mạng cho cô.
Lăng Dạ đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve má cô, lần này không mang theo sự thô bạo của nụ hôn đêm qua, mà là sự dịu dàng hiếm hoi và chân thật. Cái chạm đó như một loại thuốc giải cho nỗi sợ hãi vừa rồi.
"Tôi không bao giờ để tài sản của mình bị tổn hại, Tô Lạc," anh nói, ánh mắt anh vẫn ẩn chứa sự chiếm hữu, nhưng đã dịu đi rất nhiều. "Cô là của tôi. Và tôi sẽ bảo vệ những gì thuộc về tôi, cho đến khi món nợ kết thúc."
Anh đặt tay lên vai cô, kéo cô vào một cái ôm thoáng qua. "Tiếp tục làm việc đi. Và đừng sợ hãi. Tôi ở đây."
Tô Lạc đứng lặng trong vòng tay anh. Cái ôm ngắn ngủi nhưng đầy sức mạnh. Cô nhận ra rằng, mối quan hệ cấm kỵ này không chỉ là sự kiểm soát và sự hấp dẫn. Nó còn là một ranh giới an toàn nguy hiểm mà cô đang tìm kiếm. Cô đang bị hấp dẫn bởi sự bảo hộ tuyệt đối của anh, ngay cả khi sự bảo hộ đó phải trả giá bằng tự do.
Cô đã hoàn toàn bước vào thế giới của Lăng Dạ.