MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBẢN THẢO ĐẪM MÁUChương 15: TRỞ VỀ NƠI MỌI THỨ BẮT ĐẦU

BẢN THẢO ĐẪM MÁU

Chương 15: TRỞ VỀ NƠI MỌI THỨ BẮT ĐẦU

730 từ · ~4 phút đọc

Chiếc xe cũ kỹ của Linh lao đi trong màn đêm, rời xa ánh đèn thành thị đầy rẫy sự thù hận và những tiếng còi xe cảnh sát. Sau lưng họ, dư luận vẫn đang sục sôi, nhưng trước mặt họ là con đường dẫn về vùng ngoại ô hẻo lánh – quê hương của Vũ, nơi anh đã viết những dòng chữ đầu tiên trong đời mình.

Vũ tựa đầu vào cửa kính, nhìn những rặng phi lao lướt qua dưới ánh trăng mờ. Năm năm rồi anh không dám quay lại đây. Ngôi làng nhỏ ven biển này là nơi anh đã cùng nhóm The Ink-Blood thề nguyện sẽ trở thành những nhà văn vĩ đại. Nhưng cũng chính nơi đây đã chứng kiến sự phản bội và một bi kịch mà anh đã cố vùi lấp dưới lớp bụi thời gian.

"Anh ổn chứ?" Linh hỏi, mắt vẫn không rời con đường mòn gập ghềnh.

"Càng gần đến nơi, tôi càng cảm thấy... như mình đang đi vào miệng của một con quái vật," Vũ thầm thì. "Kẻ đó bắt tôi về đây vì hắn biết, bí mật của tôi nằm ở đây."

Họ dừng chân trước một ngôi nhà cổ kính bằng gỗ, nằm tách biệt ở cuối làng. Đây từng là nhà của ông nội Vũ, cũng là "đại bản doanh" của nhóm viết lách năm xưa. Ngôi nhà giờ đây hoang tàn, cỏ dại mọc lút đầu người, những tấm ván gỗ mục nát kêu kẹt kẹt theo từng cơn gió biển.

Vũ đẩy cánh cửa nặng nề. Mùi giấy mốc và mùi muối biển nồng nặc xộc vào mũi. Anh bật đèn pin, ánh sáng quét qua những kệ sách trống rỗng và chiếc bàn gỗ nơi anh từng ngồi viết cuốn tiểu thuyết đầu tay.

Trên bàn, kỳ lạ thay, không hề có bụi.

Một xấp giấy trắng tinh khôi được đặt ngay ngắn giữa bàn, bên trên là một chiếc bút máy cũ kỹ – chính là chiếc bút mà Vũ đã làm mất vào cái đêm xảy ra vụ tai nạn năm năm trước.

"Hắn đã ở đây," Linh thốt lên, tay cô chạm vào mặt bàn vẫn còn vương chút hơi ấm.

Vũ tiến lại gần, cầm chiếc bút máy lên. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc cánh tay. Dưới xấp giấy trắng là một bức ảnh cũ bị ố vàng. Trong ảnh là năm thành viên của nhóm The Ink-Blood đang cười rạng rỡ, nhưng gương mặt của một người đã bị kẻ nào đó dùng dao rạch nát, chỉ còn lại một cái hố đen ngóm.

"Đây là Minh," Vũ run rẩy chỉ vào người bị rạch mặt. "Người đã chết trong vụ tai nạn xe năm đó. Người mà tất cả chúng tôi đã đồng ý... giữ im lặng về sự thật đằng sau cái chết của cậu ấy."

Linh nhìn bức ảnh rồi nhìn Vũ: "Sự thật gì? Chẳng phải báo cáo nói đó là một tai nạn do lái xe say rượu sao?"

Vũ im lặng, đôi mắt anh hiện lên vẻ tội lỗi tột cùng. Đúng lúc đó, chiếc máy tính bảng trong túi Linh rung lên. Một thông báo mới từ "Người hâm mộ số 1".

Người hâm mộ số 1: "Chào mừng anh về nhà, Vũ. Anh có thấy chiếc bút của mình không? Nó đã chờ anh suốt năm năm qua để viết tiếp phần còn lại của sự thật.

Đừng tìm kiếm đâu xa. Lời giải không nằm ở những vụ án tôi vừa thực hiện. Lời giải nằm ở chương truyện mà anh đã xé bỏ vào đêm Minh chết. Hãy viết lại nó đi. Viết đúng sự thật, hoặc tôi sẽ để Linh trở thành 'Minh thứ hai' ngay tại ngôi nhà này."

Tiếng sóng biển vỗ vào ghềnh đá bên ngoài chợt trở nên dữ dội hơn, nghe như tiếng gào thét của một linh hồn oan khuất. Vũ nhận ra, hành trình về quê không phải để tìm lời giải, mà để anh phải đối mặt với tòa án lương tâm mà kẻ sát nhân đã dày công thiết lập.

"Linh... tôi đã nói dối cô," Vũ quỵ xuống bên chiếc bàn cũ. "Minh không chết vì tai nạn. Cậu ấy chết vì một 'thí nghiệm văn chương' điên rồ của chúng tôi. Và kẻ đang điều khiển chúng ta... hắn chính là người đã chứng kiến tất cả."