Đây là nội dung chi tiết cho Chương 14. Chương này đánh dấu sự sụp đổ về danh dự của Vũ, khi anh không chỉ bị kẻ sát nhân khống chế mà còn bị cả xã hội quay lưng.
CHƯƠNG 14: LỜI NGUYỀN CỦA DƯ LUẬN
Tiếng còi xe cứu thương xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Mọi thứ diễn ra đúng như những gì Vũ đã viết trong bản thảo sửa đổi, nhưng thực tế còn tàn khốc hơn gấp bội. Đại úy Nam không tử vong, nhưng ông bị hất văng bởi sức nổ kinh hoàng, những mảnh kính găm đầy vào cơ thể và một chấn thương sọ não nghiêm trọng khiến ông rơi vào hôn mê sâu.
Vũ đứng lặng người trước màn hình tivi. Anh đã cứu được mạng người cảnh sát, nhưng cái giá phải trả là sự tan nát của một gia đình và sự tê liệt của lực lượng điều tra.
Thế nhưng, cơn ác mộng thật sự chỉ mới bắt đầu khi bình minh lên.
"Vũ, anh nhìn cái này đi..." Linh đưa điện thoại cho anh, giọng cô lạc đi vì bàng hoàng.
Các tiêu đề báo lá cải giật tít không thương tiếc:
"Nhà văn trinh thám hết thời hay kẻ đạo diễn những vụ sát nhân?"
"Sự trùng hợp điên rồ: Đại úy Nam bị tấn công y hệt kịch bản của Vũ."
"Kiếm tiền trên xác chết: Đạo đức của nhà văn ở đâu?"
Dưới phần bình luận, hàng ngàn người dùng mạng đang điên cuồng tấn công anh. Họ gọi anh là "con quỷ máu lạnh", kẻ đang hy sinh mạng sống của những người thực thi pháp luật để đánh bóng tên tuổi cho cuốn tiểu thuyết mới. Sự nổi tiếng mà Vũ từng ao ước giờ đây biến thành một bản án treo trên đầu.
"Tôi không giết ông ấy! Tôi đã cố cứu ông ấy!" Vũ gào lên, ném chiếc điện thoại vào tường.
"Nhưng không ai tin điều đó, Vũ ạ." Linh đau đớn nói. "Hắn đã tính toán hết rồi. Hắn không chỉ muốn dùng anh để giết người, hắn muốn phá hủy hoàn toàn nhân cách của anh trước công chúng. Hắn đang biến anh thành một 'phản diện' hoàn hảo trong kịch bản của hắn."
Bà chủ nhà trọ dẫn theo một nhóm người hiếu kỳ đến đập cửa căn hộ áp mái, la hét yêu cầu anh "biến khỏi đây trước khi mang lại xui xẻo". Thậm chí, có kẻ còn tạt sơn đỏ lên cánh cửa với dòng chữ: KẺ GIẾT NGƯỜI BẰNG NGÒI BÚT.
Vũ ngồi co rùm giữa căn phòng bị bao vây bởi sự giận dữ của dư luận. Anh nhận ra rằng, dù anh có viết gì đi nữa, thế giới này cũng đã định sẵn tội danh cho anh. Anh đang bị giam cầm trong một cái lồng làm bằng định kiến và thuật toán mạng xã hội.
Tinh!
Chiếc máy tính bảng của kẻ nặc danh sáng lên một lần nữa. Một dòng tin nhắn tràn đầy sự thỏa mãn:
Người hâm mộ số 1: "Anh thấy không, Vũ? Độc giả của anh yêu thích sự tàn độc. Họ đang chửi bới anh, nhưng họ cũng đang điên cuồng tìm đọc những chương tiếp theo. Anh đang có lượng 'view' cao nhất từ trước đến nay đấy. Đừng để họ thất vọng.
Chương tiếp theo: Hãy rời khỏi thành phố này. Đã đến lúc chúng ta tìm về nơi mà tất cả bắt đầu. Về quê đi, Vũ. Có một người bạn cũ đang đợi anh ở đó..."
Vũ nhìn vào chiếc vali cũ bám đầy bụi ở góc phòng. Hắn đang ép anh phải bỏ chạy, phải thực hiện một hành trình mà anh đã cố gắng trốn tránh suốt năm năm qua. Anh không còn lựa chọn nào khác. Ở lại đây, anh sẽ bị đám đông xé xác; rời đi, anh sẽ bước thẳng vào cái bẫy mà hung thủ đã giăng sẵn ở quê nhà.
"Linh... cô nên về với mẹ cô đi," Vũ nói, mắt không rời khỏi màn hình. "Đây không còn là một cuốn tiểu thuyết nữa. Đây là cuộc đời tôi, và nó đang kết thúc."
Linh không đi. Cô nắm lấy tay anh, đôi mắt rực lên sự quyết tâm giữa cơn bão. "Không. Nếu hắn muốn anh về quê, chúng ta sẽ về. Nhưng không phải để chạy trốn, mà để tìm xem bí mật nào ở đó đã biến hắn thành một con quỷ."