Tiếng nổ vang lên từ phía đồn cảnh sát khiến Vũ ngã khuỵu. Nhưng khi anh nhìn kỹ lại qua cửa sổ, cột khói không bốc lên từ bãi đậu xe ngầm mà là từ một chiếc thùng rác lớn ở cổng ngoài. Hung thủ vừa mới đưa ra một lời cảnh báo bằng "pháo hiệu". Hắn chưa giết Nam, hắn đang chờ... hắn đang chờ xem Vũ có thực sự dám hoàn tất chương truyện hay không.
"Hắn đang đùa giỡn với tôi," Vũ thở dốc, mồ hôi vã ra như tắm. "Hắn muốn tôi phải tự tay nhấn nút kích nổ bằng từ ngữ."
Linh tiến lại gần, đặt tay lên vai anh. "Vũ, nghe này. Anh là tác giả. Trong thế giới của anh, anh có quyền tạo ra những tình tiết bất ngờ. Nếu hắn bắt anh viết về cái chết, hãy viết về một cái chết... hụt."
Vũ hiểu ý Linh. Một tia sáng lóe lên trong đầu nhà văn. Anh ngồi vào bàn, ngón tay lướt nhanh trên phím như đang lên cơn sốt. Anh phải viết sao cho hung thủ cảm thấy hài lòng vì sự tàn bạo, nhưng lại cài cắm một "lỗi logic" hoặc một "biến số" để Nam có cơ hội sống sót.
Trích bản thảo Chương 3 (Tiếp theo): "Đại úy Nam tiến lại gần chiếc xe tuần tra. Hắn (hung thủ) nín thở chờ đợi. Nhưng ngay khoảnh khắc Nam chạm tay vào tay nắm cửa, một bóng đen nhỏ bé lao vụt qua – một con mèo hoang bị giật mình bởi tiếng động lạ. Theo phản xạ của một người lính dày dạn, Nam khựng lại, rút súng hướng về phía bóng đen. Khoảng nghỉ hai giây định mệnh đó đã giúp ông nhận ra một sợi dây mảnh như tơ nhện vắt ngang khe cửa xe. Một cái bẫy. Nam lùi lại, hét lớn cảnh báo đồng nghiệp ngay trước khi hệ thống cảm ứng bị kích hoạt bởi sự rung động của con mèo..."
Vũ gõ đến đây thì dừng lại. Anh biết nếu viết Nam hoàn toàn vô sự, hung thủ sẽ nổi giận và trút giận lên Linh. Anh phải cho hắn một "vật tế thần".
"Tiếng nổ bùng phát. Sức ép hất văng Nam ra xa, va vào cột bê tông khiến ông bất tỉnh, máu từ đầu chảy dài xuống mặt sàn lạnh lẽo. Chiếc xe biến thành một khối sắt vụn rực lửa. Nam không chết, nhưng ông đã bị loại khỏi vòng chiến đấu với một chấn thương sọ não nghiêm trọng. Trò chơi vẫn tiếp tục, nhưng người giữ luật giờ đây chỉ còn là một phế nhân nằm trên giường bệnh."
Vũ nhấn Enter. Tim anh đập thình thịch như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Anh đã thỏa hiệp: Giữ mạng cho Nam nhưng chấp nhận để ông bị thương nặng. Đây là cách duy nhất anh có thể nghĩ ra để vừa chiều lòng "người hâm mộ số 1", vừa không biến mình thành kẻ sát nhân hoàn toàn.
Tinh!
Màn hình máy tính bảng sáng lên. Lần này không phải là lời khen ngợi.
Người hâm mộ số 1: "Một cú lách luật thông minh đấy, nhà văn. Anh dùng một con mèo để thay đổi định mệnh của Đại úy? Rất nhân văn, nhưng cũng rất... hèn nhát. Tôi sẽ chấp nhận kết quả này vì tôi thích cảnh tượng Nam nằm bất động trong vũng máu. Tuy nhiên, vì anh đã 'chỉnh sửa' kịch bản của tôi, tôi cũng sẽ 'chỉnh sửa' một chút phần thưởng của Linh."
Vũ và Linh nhìn nhau trân trối.
"Phần thưởng?" Linh thì thầm.
Ngay lập tức, điện thoại của Linh vang lên. Một tin nhắn hình ảnh gửi đến từ một số máy lạ. Đó là ảnh chụp mẹ của Linh đang đi chợ, kèm theo tọa độ GPS và một dòng chữ: "Mẹ cô có vẻ thích mua hoa huệ, loại hoa thường dùng cho đám tang. Hãy nhắc bà ấy cẩn thận khi băng qua đường."
Vũ đấm mạnh xuống bàn. Anh đã cố cứu Nam, nhưng kẻ sát nhân lại mở rộng bàn cờ sang cả những người thân yêu nhất của Linh. Hắn không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào.
"Chúng ta không thể thắng hắn bằng cách này," Linh nói, giọng cô run rẩy nhưng ánh mắt vẫn rực lên sự căm hận. "Hắn không chỉ đọc bản thảo, hắn đang đọc cả lương tâm của anh."
Vũ nhìn vào trang giấy trắng tiếp theo. Anh nhận ra rằng, mỗi khi anh cố gắng cứu một người, kẻ điên kia sẽ tìm cách hành hạ một người khác để duy trì "sự cân bằng" trong kịch bản điên rồ của hắn.