Đêm hôm đó, căn phòng áp mái không có ánh đèn, chỉ có ánh sáng xanh xao từ chiếc máy tính bảng của kẻ nặc danh hắt lên gương mặt hốc hác của Vũ. Linh đã thiếp đi trên chiếc ghế bành vì kiệt sức, nhưng Vũ thì không thể. Anh nhìn cô, rồi nhìn vào dòng tin nhắn vừa mới hiện ra, cảm thấy hơi lạnh của cái chết đang bò trườn trên gáy mình.
Người hâm mộ số 1: "Giai đoạn 2 cần một cú hích thực sự. Khán giả bắt đầu chán những xác chết vô danh rồi. Hãy viết về Đại úy Nam. Một người thực thi pháp luật bị chính tội ác mà ông ta theo đuổi nuốt chửng... đó mới là nghệ thuật chân chính.
Tôi cho anh 2 giờ để hoàn thành chương này. Nếu không, tôi sẽ 'edit' (chỉnh sửa) lại sự sống của biên tập viên Linh ngay lập tức."
Vũ cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Đại úy Nam – người tuy luôn nghi ngờ anh nhưng lại là bức tường thành duy nhất ngăn cách thành phố này với sự hỗn loạn. Viết về cái chết của Nam đồng nghĩa với việc Vũ tự tay phá bỏ sự bảo vệ cuối cùng của chính mình.
Anh đặt tay lên bàn phím. Các đầu ngón tay run rẩy đến mức không thể gõ nổi một chữ hoàn chỉnh.
"Mình không thể... mình không thể giết ông ấy," Vũ lẩm bẩm.
Nhưng rồi anh nhìn sang Linh. Một lọn tóc xõa ngang trán cô, gương mặt thanh tú trong giấc ngủ vẫn hiện rõ sự lo âu. Nếu anh không viết, kẻ điên kia sẽ biến video 5 giây đó thành một hiện trường thảm khốc.
Vũ bắt đầu gõ. Từng dòng chữ hiện ra như những nhát dao cứa vào lương tâm anh.
Trích bản thảo Chương 3: "SỰ SỤP ĐỔ CỦA CÔNG LÝ" "Đại úy Nam bước vào bãi đậu xe ngầm của đồn cảnh sát sau một ca trực đêm kéo dài. Không gian vắng lặng, chỉ có tiếng bước chân nện xuống nền bê tông lạnh lẽo. Ông không hề biết rằng, bên trong chiếc xe tuần tra quen thuộc, một hệ thống kích nổ đã được kết nối với đèn cảm ứng. Chỉ cần ông nhấn nút mở khóa từ xa, ánh đèn flash sẽ là thứ cuối cùng ông nhìn thấy trước khi ngọn lửa bao trùm tất cả..."
Vũ dừng lại. Nước mắt anh rơi xuống bàn phím. Anh cố tình miêu tả một cách thức giết người có phần "phô trương" và cần thời gian chuẩn bị. Anh hy vọng, nếu anh viết thật chi tiết về địa điểm và thời gian, bằng cách nào đó anh có thể gửi một tín hiệu cảnh báo ngầm.
Tinh!
Người hâm mộ số 1: "Kịch bản rất kịch tính. Tôi thích cách anh chọn bãi đậu xe của đồn cảnh sát – nơi an toàn nhất lại trở thành nơi nguy hiểm nhất. Đã gửi 'lệnh sản xuất'. Hãy cùng chờ xem Đại úy của chúng ta có đủ may mắn để sống sót qua 'phân đoạn' này không."
Vũ lao đến cửa sổ. Đồn cảnh sát nằm cách đây vài dãy phố. Anh có thể thấy ánh đèn nhấp nháy từ phía đó.
"Nam! Chạy đi!" Vũ gào lên trong câm lặng.
Anh nhìn đồng hồ. Còn 15 phút nữa là đến giờ tan ca của Nam. Anh phải làm gì đó. Nếu anh báo cảnh sát trực tiếp, Linh sẽ chết. Nếu anh im lặng, Nam sẽ chết.
Vũ quay sang nhìn Linh, cô đã tỉnh giấc từ lúc nào, đôi mắt nhìn anh đầy đau đớn. Cô đã đọc được những dòng chữ trên màn hình.
"Vũ... anh đã viết về ông ấy phải không?"
Vũ không trả lời, anh chỉ biết gục đầu xuống bàn. Anh nhận ra mình không còn là nhà văn nữa. Anh là một kẻ đao phủ giấu mặt, và chiếc máy tính này chính là đoạn đầu đài mà anh đang buộc những người vô tội phải bước lên.
Đúng lúc đó, từ phía đồn cảnh sát, một tiếng nổ trầm đục vang lên, làm rung chuyển cả những ô cửa kính của căn hộ áp mái. Một cột khói đen ngòm bốc lên giữa bầu trời đêm.
Vũ đứng chết trân. Chương truyện của anh vừa mới kết thúc bằng một tiếng vang thực sự.