MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thể Cuối CùngChương 1: NHỮNG HÀNH KHÁCH CUỐI CÙNG

Bản Thể Cuối Cùng

Chương 1: NHỮNG HÀNH KHÁCH CUỐI CÙNG

3,065 từ · ~16 phút đọc

Tiếng còi tàu hơi nước rít lên một hồi dài, xé toạc màn sương mù dày đặc đang bao phủ sân ga King’s Cross. Những làn khói trắng đục từ đầu tàu phun ra, cuộn tròn rồi tan biến vào bầu không khí lạnh lẽo của một buổi chiều cuối năm 1894. Trên sân ga, dòng người hối hả qua lại, những chiếc áo khoác dạ dài và mũ phớt tối màu tạo nên một bức tranh đơn sắc đầy vẻ u uất của mùa đông London.

Arthur Sterling đứng yên vị bên cạnh cột trụ bằng thép lớn của nhà ga. Ông mặc một chiếc áo mang-tô màu xám tro, cổ áo dựng cao để ngăn những cơn gió lạnh lùa vào cổ. Trong tay ông là một chiếc vali bằng da bò đã ngả màu, dấu vết của những chuyến đi dài ngày trong quân ngũ vẫn còn hằn rõ trên những góc cạnh bọc đồng. Sterling không nhìn đám đông; mắt ông dán chặt vào chiếc đồng hồ quả quýt bằng bạc trong lòng bàn tay. Kim phút vừa nhảy qua số mười hai. Đúng giờ.

Ông bước lên toa tàu hạng nhất của chuyến tàu liên lục địa, bắt đầu hành trình băng qua eo biển để đến với vùng trung tâm Châu Âu. Đối với Sterling, mỗi chuyến đi không phải là một kỳ nghỉ, mà là một sự dịch chuyển vật lý từ điểm A đến điểm B, nơi những dữ liệu mới đang chờ đợi được thu thập. Sau khi rời khỏi lực lượng đặc nhiệm và từ bỏ vị trí điều tra viên tại Scotland Yard do những bất đồng về phương pháp làm việc duy tâm của cấp trên, Sterling chọn cách sống độc lập. Ông chỉ nhận những vụ việc mà khoa học thông thường chưa thể giải thích, hoặc những vụ án mà cảnh sát địa phương đã đầu hàng trước những bức màn bí ẩn.

Toa tàu hạng nhất vắng lặng và nồng mùi gỗ mới cùng hương thuốc lá đắt tiền. Sterling tìm thấy chỗ ngồi của mình tại khoang số 4. Đối diện ông là một người đàn ông có vẻ ngoài trí thức, đeo kính gọng vàng và đang mải mê đọc một cuốn tạp chí y học.

"Chào buổi chiều," người đàn ông ngẩng lên, khẽ gật đầu xã giao. "Có vẻ như chúng ta sẽ là bạn đồng hành trong ít nhất mười hai giờ tới."

Sterling đặt vali vào ngăn phía trên, ngồi xuống và tháo găng tay da. "Arthur Sterling," ông trả lời, giọng nói trung tính, không chút biểu cảm dư thừa.

"Tôi là Miller, bác sĩ nội khoa. Tôi đang trên đường đến Thụy Sĩ để tham gia một hội thảo về bệnh truyền nhiễm. Còn ông, nếu tôi đoán không lầm, phong thái này hẳn là người của quân đội?"

"Cựu quân nhân," Sterling đính chính ngắn gọn. Ông không có thói quen chia sẻ về quá khứ hay công việc hiện tại với người lạ. Với ông, những cuộc trò chuyện xã giao thường chứa đựng 80% thông tin rác và chỉ 20% dữ liệu hữu ích.

Đoàn tàu bắt đầu chuyển động. Tiếng xình xịch đều đặn của bánh xe nghiến trên đường ray tạo nên một nhịp điệu đơn điệu. Sterling lấy từ trong túi áo ra một cuốn sổ tay nhỏ và một cây bút chì gỗ. Ông bắt đầu ghi chép lại những quan sát ban đầu về những hành khách đi ngang qua hành lang toa tàu. Một phụ nữ quý tộc với chiếc vòng cổ ngọc trai quá khổ – dấu hiệu của sự phô trương nhằm che giấu một tình trạng tài chính đang suy sụp; một gã đàn ông mặc bộ đồ tuxedo hơi chật – có thể là một kẻ lừa đảo đang cố gắng trà trộn vào giới thượng lưu.

"Ông có vẻ là người quan sát rất tỉ mỉ," Miller nhận xét, mắt vẫn không rời cuốn tạp chí.

"Đó là cách duy nhất để không bị đánh lừa bởi những ấn tượng sai lầm," Sterling đáp. "Trong khoa học cũng như trong đời sống, các chi tiết nhỏ thường chứa đựng toàn bộ bản chất của sự việc."

Chuyến tàu rời khỏi ngoại ô London, băng qua những cánh đồng trơ trụi dưới lớp tuyết mỏng. Khi đêm dần buông xuống, ánh đèn dầu bên trong toa tàu được thắp lên, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, run rẩy. Sterling mở bức thư mà ông nhận được ba ngày trước. Bức thư được gửi từ Nam tước Von Helder, một nhà quý tộc có tầm ảnh hưởng lớn tại vùng biên giới Pháp - Thụy Sĩ.

Nội dung bức thư rất súc tích, đúng kiểu người làm việc chuyên nghiệp: “Thưa Ngài Sterling, tôi đang sở hữu một vật phẩm mà giá trị của nó vượt xa những gì mắt thường có thể thấy. Tuy nhiên, sự an toàn của nó và cả tính mạng của tôi đang bị đe dọa bởi những thế lực không hình diện. Tôi cần một bộ óc phân tích thực chứng như ngài để thiết lập một hệ thống bảo vệ và làm rõ những mâu thuẫn đang diễn ra trong dinh thự của tôi. Tôi sẽ đợi ngài tại ga cuối cùng của đỉnh D’Or vào đêm ngày 28.”

Bên dưới bức thư là một ký hiệu nhỏ, một hình tam giác nội tiếp trong một vòng tròn – biểu tượng của một hội kín mà Sterling từng chạm trán trong thời gian thực hiện nhiệm vụ tại Trung Đông. Ông biết rằng đây không đơn thuần là một vụ bảo vệ tài sản.

Đến nửa đêm, đoàn tàu dừng lại ở một ga trung chuyển để thực hiện việc tiếp nhiên liệu và kiểm tra kỹ thuật. Sterling bước xuống sân ga để hít thở không khí lạnh. Khác với sự ồn ào của London, nơi đây vắng lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tuyết rơi chạm vào lớp mái tôn.

Ông quan sát thấy một người đàn ông đứng ở cuối toa tàu, mặc chiếc áo khoác đen dài che kín mặt. Gã đang trao đổi nhanh với nhân viên soát vé điều gì đó bằng tiếng Đức. Sterling chú ý đến đôi ủng của gã – loại ủng dành cho kỵ binh với phần gót được gia cố bằng sắt. Một chi tiết lạ lùng đối với một hành khách đi tàu hạng nhất. Khi gã quay lại, ánh đèn ga lướt qua gương mặt gã, để lộ một vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống cằm. Gã khựng lại khi nhìn thấy Sterling, rồi nhanh chóng bước vào bên trong toa hạng hai.

Sterling ghi nhớ đặc điểm này: Cao khoảng 1m80, dáng đi hơi lệch sang trái, có khả năng là một chấn thương cũ ở khớp gối.

Khi tàu tiếp tục hành trình, bão tuyết bắt đầu nổi lên. Những bông tuyết lớn bị gió cuốn bay, đập mạnh vào cửa kính toa tàu như muốn phá vỡ sự ngăn cách mong manh giữa con người và thiên nhiên khắc nghiệt. Tiến sĩ Miller đã thiếp đi, cuốn tạp chí rơi xuống sàn. Sterling cúi xuống nhặt cuốn tạp chí lên. Một mẩu giấy nhỏ kẹp bên trong rơi ra. Trên đó có ghi một dãy số: 48-12-09.

Sterling nhìn dãy số, não bộ của ông tự động thực hiện các phép toán phân tích. Đây không phải là tọa độ địa lý, cũng không giống một dãy số ngày tháng thông thường. Nó có cấu trúc của một mật mã két sắt hoặc một chỉ số phân tích hóa học. Ông đặt mẩu giấy lại vị trí cũ và trả cuốn tạp chí về tay Miller mà không làm vị bác sĩ tỉnh giấc. Sự tình cờ thường không tồn tại trong thế giới của Arthur Sterling; chỉ có những sự kiện chưa tìm được mối liên hệ logic.

Sáng sớm hôm sau, đoàn tàu bắt đầu leo lên những sườn dốc của dãy Alps. Cảnh quan thay đổi hoàn toàn. Những thung lũng sâu thẳm hiện ra dưới làn sương mù trắng xóa, và những rặng thông cao vút bị bao phủ bởi lớp băng dày. Tàu chạy chậm lại do đường ray bị trơn trượt.

Khoảng 10 giờ sáng, một sự cố xảy ra. Đoàn tàu đột ngột phanh gấp. Tiếng kim loại va vào nhau chói tai vang lên khắp các toa. Hành khách bị xô về phía trước. Sterling phản ứng nhanh chóng bằng cách tỳ tay vào thành ghế, giữ vững trọng tâm.

"Có chuyện gì vậy?" Miller giật mình tỉnh dậy, kính suýt rơi khỏi mặt.

"Phanh khẩn cấp. Có thể có chướng ngại vật trên đường ray," Sterling nói, ông đứng dậy và đi về phía đầu toa.

Nhân viên soát vé chạy dọc hành lang, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Sterling chặn anh ta lại. "Tình hình thế nào?"

"Một trận lở tuyết nhỏ đã lấp một phần đường ray phía trước, thưa ông. Chúng ta cần phải chờ đội dọn tuyết từ trạm gần nhất."

Sterling nhìn ra ngoài. Vị trí này cực kỳ bất lợi. Một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu. Tuyết vẫn đang rơi dày hơn. Theo tính toán của ông, với tốc độ này, nếu không di chuyển trong vòng hai giờ tới, đoàn tàu sẽ bị mắc kẹt hoàn toàn do tuyết tích tụ.

Ông quay lại khoang và kiểm tra bản đồ địa hình mà ông luôn mang theo. Điền trang Von Helder nằm cách ga cuối khoảng mười dặm đường núi. Nếu tàu không thể tiếp tục, ông sẽ phải tìm phương án khác.

Trong lúc chờ đợi, Sterling quyết định đi khảo sát các toa tàu khác. Ông muốn xem liệu gã đàn ông có vết sẹo kia có còn trên tàu hay không. Tại toa hạng hai, không khí ngột ngạt và hỗn loạn hơn. Mọi người đang bàn tán xôn xao về vụ lở tuyết. Sterling lướt nhanh qua các dãy ghế. Gã đàn ông đó đã biến mất.

Ông hỏi một người phụ nữ ngồi gần cửa ra vào: "Xin lỗi, bà có thấy người đàn ông cao lớn mặc áo khoác đen vừa ngồi ở đây không?"

Người phụ nữ ngơ ngác lắc đầu: "Ông ấy đã xuống tàu từ lúc tàu dừng ở ga trung chuyển đêm qua rồi, thưa ông."

Sterling nhíu mày. Nếu gã đã xuống tàu, tại sao nhân viên soát vé lại nói gã đang đi đến ga cuối? Có sự mâu thuẫn trong thông tin. Sterling quay lại toa hạng nhất, tâm trí ông bắt đầu xâu chuỗi các dữ kiện: Bức thư của Nam tước, dãy số trong cuốn tạp chí của Miller, và sự biến mất của kẻ có vết sẹo.

Ba giờ sau, đội dọn tuyết cuối cùng cũng khai thông được đường ray. Đoàn tàu tiếp tục bò trườn qua những con đèo hiểm trở. Khi hoàng hôn của ngày thứ hai bắt đầu buông xuống, ga cuối cùng – một nhà ga nhỏ bằng gỗ nằm cô độc giữa đỉnh D’Or – hiện ra.

Chỉ có ba người xuống ga này: Arthur Sterling, Tiến sĩ Miller và một người phụ nữ trẻ trùm khăn kín mít mà Sterling chưa từng thấy mặt trong suốt chuyến đi.

Một chiếc xe ngựa cũ kỹ đang chờ sẵn bên ngoài nhà ga. Người đánh xe là một gã to lớn, quấn khăn len dày sụ, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu vì lạnh.

"Tôi là Sterling. Nam tước có gửi lời nhắn gì không?"

"Ông chủ bảo tôi đón cả ba vị," gã đánh xe trả lời bằng giọng khàn đặc. "Đường lên điền trang đang rất xấu. Chúng ta phải đi ngay trước khi trận bão lớn thực sự ập đến."

Sterling liếc nhìn Miller và người phụ nữ lạ mặt. Có vẻ như tất cả họ đều là khách mời của Nam tước Von Helder. Miller trông có vẻ ngạc nhiên khi thấy Sterling cũng lên xe, nhưng ông ta không nói gì, chỉ ôm khư khư chiếc vali da của mình.

Chiếc xe ngựa bắt đầu hành trình leo dốc. Tiếng gió rít qua những khe đá tạo thành những âm thanh rùng rợn như tiếng thét của linh hồn người chết. Sterling ngồi ở phía sau xe, mắt ông quan sát con đường. Ông nhận thấy những dấu hiệu lạ trên mặt tuyết: Những vết lún sâu không phải của xe ngựa thông thường, mà giống như dấu chân của một toán người đi bộ với trang bị nặng.

"Tiến sĩ Miller," Sterling phá vỡ sự im lặng. "Ông nói ông đến Thụy Sĩ dự hội thảo, nhưng ga này không dẫn đến bất kỳ thành phố nào có trung tâm y tế lớn. Tại sao ông lại ở đây?"

Miller hơi sững người, bàn tay siết chặt quai vali. "Tôi... tôi có một cuộc hẹn riêng với Nam tước trước khi đến hội thảo. Ông ấy là người tài trợ cho nghiên cứu của tôi."

Sterling không hỏi thêm. Ông chuyển ánh mắt sang người phụ nữ. Cô ta ngồi bất động, hơi thở đều đặn nhưng đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau tiết lộ sự căng thẳng cực độ.

Khi chiếc xe ngựa vượt qua khúc quanh cuối cùng, dinh thự Von Helder hiện ra sừng sững trên một mỏm đá nhô ra. Đó là một kiến trúc Gothic u ám với những ngọn tháp nhọn hoắt đâm thẳng lên bầu trời xám xịt. Ánh đèn từ các cửa sổ chỉ là những đốm sáng yếu ớt, không đủ để xua tan vẻ lạnh lẽo của tòa lâu đài.

Chiếc xe dừng lại trước cổng chính bằng sắt đúc. Cánh cổng từ từ mở ra với tiếng rít khô khốc của kim loại rỉ sét. Sterling bước xuống xe, cảm nhận lớp tuyết dày lún dưới chân.

Quản gia Hans bước ra đón họ. Gương mặt anh ta già đi rất nhiều so với lần cuối Sterling gặp ở London. Anh ta cầm một cây đèn dầu, ánh sáng bập bùng soi rõ sự sợ hãi trong mắt anh ta.

"Chào mừng ông Sterling. Cảm ơn chúa, ông đã đến," Hans nói nhỏ, giọng run rẩy.

"Có chuyện gì vậy, Hans? Nam tước đâu?"

Hans nhìn quanh một lượt, như thể sợ có ai đó đang lắng nghe trong gió bão. Anh ta ghé sát tai Sterling: "Nam tước đã khóa mình trong thư viện suốt 24 giờ qua. Không có tiếng động nào phát ra từ bên trong. Chúng tôi không dám phá cửa vì ông ấy đã ra lệnh nghiêm ngặt... nhưng tôi có linh cảm rất xấu."

Sterling nhìn lên ô cửa sổ cao nhất của tòa tháp, nơi thư viện tọa lạc. Căn phòng hoàn toàn tối đen. Ông quay lại nhìn Miller và người phụ nữ đang đứng lúng túng giữa sân.

"Mang hành lý vào trong," Sterling ra lệnh cho Hans. "Sau đó, dẫn tôi lên thư viện ngay lập tức. Chúng ta không có thời gian để làm thủ tục khách sáo đâu."

Bên trong dinh thự, không khí còn lạnh hơn cả bên ngoài. Những hành lang dài hun hút, treo đầy những bức chân dung của các thế hệ dòng họ Von Helder với những ánh mắt như đang theo dõi từng bước chân của kẻ lạ mặt.

Họ đi lên cầu thang xoắn ốc dẫn đến tầng cao nhất. Trước cánh cửa gỗ sồi nặng nề của thư viện, ba người hầu khác đang đứng tụ tập, vẻ mặt ai nấy đều kinh hãi.

Sterling bước đến gần cánh cửa. Ông áp tai vào gỗ. Im lặng tuyệt đối. Ông thử xoay nắm đấm cửa. Khóa chặt. Ông cúi xuống nhìn qua lỗ khóa. Chìa khóa vẫn còn cắm ở bên trong, ngăn cản việc quan sát vào nội thất căn phòng.

"Có lối vào nào khác không?" Sterling hỏi.

"Không, thưa ông. Cửa sổ nằm ở độ cao 30 mét so với mặt đất, và bên ngoài là vách đá trơn trượt," Hans trả lời.

Sterling lùi lại một bước, quan sát khe hở dưới chân cửa. Ông nhận thấy một vệt chất lỏng sẫm màu đang từ từ thấm qua khe cửa, lan ra tấm thảm màu đỏ sẫm. Ông quỳ xuống, dùng ngón tay quệt nhẹ vào chất lỏng rồi đưa lên mũi ngửi.

Mùi sắt nồng nặc. Máu.

"Phá cửa!" Sterling quát lớn.

Hans và gã đánh xe ngựa dùng hết sức bình sinh tông mạnh vào cánh cửa. Sau ba cú va chạm mạnh, tiếng gỗ gãy răng rắc vang lên. Cánh cửa bật tung.

Một luồng không khí lạnh buốt từ bên trong tràn ra. Sterling bước vào đầu tiên, tay cầm chắc chiếc đèn dầu. Cảnh tượng trước mắt khiến ngay cả một cựu đặc nhiệm dày dạn chiến trường như ông cũng phải khựng lại một nhịp.

Nam tước Von Helder đang ngồi trên chiếc ghế bành lớn giữa phòng. Đầu ông ta ngả ra sau, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà. Trên ngực ông ta, một cây thánh giá bằng bạc bị cắm ngập sâu, xuyên qua lớp áo lụa đắt tiền. Nhưng điều kỳ quái nhất không phải là xác chết, mà là những gì xung quanh nó.

Khắp sàn phòng thư viện, hàng ngàn trang bản thảo bị xé vụn, rải rác như những cánh hoa tang lễ. Và trên chiếc bàn làm việc, một chiếc đồng hồ cát đang chạy, nhưng thay vì cát, nó chứa đầy những hạt kim loại nhỏ màu đen đang chảy ngược lên trên, thách thức mọi định luật vật lý thông thường.

Sterling đứng bất động, đôi mắt xám của ông bắt đầu quét qua từng milimet hiện trường. Cửa sổ đóng kín và được chốt từ bên trong. Không có dấu hiệu đột nhập. Không có hung khí nào khác ngoài cây thánh giá.

"Đừng ai chạm vào bất cứ thứ gì," giọng Sterling vang lên, lạnh lùng và đanh thép. "Vụ án mạng này chỉ là bắt đầu của một bài toán phức tạp hơn nhiều."

Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bão tuyết đã hoàn toàn phong tỏa mọi lối thoát khỏi đỉnh D’Or. Mười con người bị nhốt trong một cái bẫy thiên nhiên, với một cái xác chưa lạnh và một kẻ giết người sở hữu những kiến thức vượt xa sự hiểu biết thông thường.

Trận đấu trí chính thức bắt đầu.