MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thể Cuối CùngChương 2: NHỮNG MẢNH VỠ CỦA SỰ THỰC

Bản Thể Cuối Cùng

Chương 2: NHỮNG MẢNH VỠ CỦA SỰ THỰC

2,556 từ · ~13 phút đọc

Ánh sáng từ cây đèn dầu trên tay Sterling chao đảo, đổ những bóng đen dài dằng dặc lên những kệ sách cao sát trần nhà. Không gian nồng nặc mùi da thuộc cũ, mùi giấy mục và trên hết là mùi rỉ sắt đặc trưng của máu tươi. Mọi người đứng lặng câm bên ngoài ngưỡng cửa, hơi thở của họ gấp gáp, tạo thành những quầng sương mờ trong không khí lạnh lẽo.

"Hans, mang thêm nến và đèn dầu vào đây. Đặt chúng ở bốn góc phòng. Tuyệt đối không được bước vào thảm nếu không có lệnh của tôi," Sterling ra lệnh mà không quay đầu lại.

Ông cởi chiếc áo khoác ngoài, vắt lên thành một chiếc ghế gỗ gần cửa, chỉ để lại lớp áo gile và sơ mi trắng với ống tay được xắn cao. Từ trong túi vali da, Sterling lấy ra một bộ dụng cụ bằng thép không gỉ: thước dây, kính hiển vi cầm tay, một vài lọ thủy tinh nhỏ và một đôi găng tay bằng cao su mỏng – một vật dụng hiếm hoi và tân tiến vào thời điểm bấy giờ.

Tiến sĩ Miller bước lên một bước, giọng ông ta run rẩy nhưng vẫn cố giữ vẻ chuyên nghiệp: "Thưa ông Sterling, với tư cách là một bác sĩ, tôi có nghĩa vụ kiểm tra thi thể. Có thể Nam tước vẫn còn..."

"Ông ấy đã chết ít nhất là hai giờ trước," Sterling ngắt lời, mắt vẫn dán vào vị trí thi thể. "Nhìn vào độ tụ máu ở các đầu ngón tay và sự co cứng nhẹ ở cơ hàm, chúng ta không cần một ống nghe để xác nhận điều đó. Tuy nhiên, tôi cần ông giúp tôi một việc khác."

Sterling chỉ tay về phía chiếc đồng hồ cát kỳ quái trên bàn. "Hãy quan sát vật chất bên trong đó. Với kiến thức y sinh của mình, ông có nhận ra loại hạt kim loại nào có thể di chuyển ngược chiều trọng lực trong một môi trường khép kín như vậy không?"

Miller tiến lại gần nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn. Ông ta điều chỉnh gọng kính, nheo mắt quan sát những hạt đen li ti đang chảy ngược lên phía trên bầu thủy tinh. "Thật không thể tin được. Theo lý thuyết vật lý, điều này là không thể trừ khi có một lực từ trường cực mạnh tác động từ phía trên. Nhưng đây là một dinh thự bằng đá và gỗ, lấy đâu ra nguồn điện hay nam châm khổng lồ đến thế?"

Sterling không đáp. Ông bắt đầu quỳ xuống sàn, di chuyển chậm rãi trên những đầu ngón chân để không làm xáo trộn lớp bản thảo bị xé vụn. Ông dùng thước dây đo khoảng cách từ xác chết đến cửa chính, đến cửa sổ và đến các kệ sách xung quanh.

"Mười hai feet từ cửa chính. Sáu feet từ cửa sổ. Cửa sổ đóng và được cài chốt sắt từ bên trong. Chốt sắt này là loại chốt xoay thủ công, không thể bị tác động từ bên ngoài bằng dây hay nam châm vì lớp khung gỗ rất dày," Sterling lẩm bẩm, ghi chép nhanh vào sổ tay.

Ông tiến lại gần thi thể Nam tước Von Helder. Vị quý tộc già ngồi thẳng lưng trên ghế, khuôn mặt không lộ vẻ đau đớn mà là một sự ngạc nhiên tột độ. Cây thánh giá bằng bạc cắm giữa ngực không phải là loại dùng trong nhà thờ thông thường. Nó có những cạnh sắc như dao và phần cán được chạm khắc hình một con rắn đang quấn quanh một thanh kiếm – biểu tượng của sự trừng phạt.

Sterling lấy chiếc kính hiển vi cầm tay, soi kỹ vào vết thương. "Vết cắt rất gọn. Không có dấu hiệu của sự giằng co. Điều này có nghĩa là nạn nhân hoặc là đã bị bất ngờ, hoặc là ông ấy biết hung thủ và không hề đề phòng. Tuy nhiên, có một điểm mâu thuẫn."

Ông dùng một chiếc nhíp nhỏ, khẽ vén lớp áo lụa xung quanh vết đâm. "Máu bắn ra theo hình nan quạt, nhưng lượng máu trên sàn nhà lại ít hơn mức cần thiết đối với một vết thương xuyên thấu tâm thất. Tại sao?"

"Có thể là do cái lạnh?" Miller suy đoán. "Cái lạnh làm co mạch máu, khiến quá trình xuất huyết chậm lại."

"Cái lạnh ở đây chưa đủ để đóng băng máu ngay lập tức," Sterling lắc đầu. "Có một lực cản nào đó, hoặc một vật liệu thấm hút đã được sử dụng rồi lấy đi."

Sterling đứng dậy, đi về phía cửa sổ duy nhất của căn phòng. Ông mở chốt, gió tuyết ùa vào làm những trang giấy vụn bay loạn xạ. Ông vươn người ra ngoài, soi đèn xuống bậu cửa. Lớp tuyết trên bậu cửa phẳng lì, trắng tinh khôi, không có một vết xước dù là nhỏ nhất. Phía dưới là vực thẳm sâu hàng trăm mét.

"Hung thủ không vào từ cửa sổ. Và hắn cũng không thể rời đi bằng cửa sổ," Sterling kết luận khi đóng cửa lại. "Vậy chúng ta trở lại với cánh cửa chính mà các người đã phải phá mới vào được. Chìa khóa vẫn nằm ở ổ bên trong. Theo nguyên lý cơ học, nếu chìa khóa đã nằm trong ổ ở một phía, không ai có thể dùng một chiếc chìa khóa khác để mở từ phía đối diện trừ khi đẩy được chiếc chìa bên trong ra ngoài. Nhưng ở đây, chìa khóa vẫn nằm nguyên vị trí."

"Vậy đây thực sự là một vụ án phòng kín?" Hans, vị quản gia, hỏi với vẻ mặt tái nhợt. "Chẳng lẽ... những lời đồn về linh hồn báo thù của dòng họ là có thật?"

Sterling quay lại nhìn Hans, ánh mắt ông lạnh lùng đến mức khiến gã quản gia phải lùi lại. "Trong thế giới của tôi, không có linh hồn, chỉ có những kẻ dàn dựng tài ba và những nạn nhân thiếu cảnh giác. Sự thật luôn nằm ở những gì chúng ta có thể chạm vào được."

Ông bước tới bàn làm việc, nơi chiếc đồng hồ cát vẫn đang thực hiện hành trình ngược ngạo của nó. Sterling rút một chiếc khăn tay, bọc lấy bầu thủy tinh và nhấc nó lên. Ngay lập tức, những hạt đen bên trong rơi xuống đáy theo đúng trọng lực tự nhiên.

"Ồ!" Miller thốt lên. "Lực tác động đã biến mất?"

Sterling lật ngược chiếc đồng hồ cát lại vài lần. "Không phải lực tác động biến mất, mà là tôi đã dịch chuyển nó ra khỏi điểm giao thoa. Hãy nhìn kỹ dưới mặt bàn này."

Ông lật tấm thảm nhung trên bàn lên. Một miếng kim loại mỏng, hình tròn, màu đen xám được gắn chặt vào mặt gỗ bằng những chiếc đinh nhỏ. Sterling dùng con dao nhỏ trong bộ dụng cụ của mình để nạy nó lên.

"Magnetite (quặng sắt từ) hàm lượng cao," Sterling đưa miếng kim loại cho Miller. "Kẻ nào đó đã tính toán cực kỳ chính xác lượng kim loại trong chiếc đồng hồ cát này và sức hút của miếng quặng để tạo ra một hiệu ứng thị giác đánh lừa. Mục đích là gì? Để tạo ra bầu không khí tâm linh, hay để đánh lạc hướng điều tra viên vào những thứ siêu nhiên?"

"Nhưng còn cái chết?" Miller hỏi. "Nam tước chết vì một vết đâm, đó là sự thật vật lý."

"Đúng. Nhưng hãy nhìn kỹ vào đôi mắt của ông ấy," Sterling soi đèn sát vào đồng tử của Nam tước. "Đồng tử giãn cực đại nhưng không có dấu hiệu của sự sợ hãi. Có một lớp màng mỏng, hơi đục phủ lên giác mạc. Miller, ông có mang theo thuốc thử alkaloid không?"

Miller gật đầu, vội vàng mở chiếc vali của mình và lấy ra một bộ lọ thuốc thử hóa học. Sterling dùng một chiếc tăm bông nhỏ, lấy một chút dịch tiết từ khóe miệng nạn nhân rồi nhỏ vào lọ thuốc thử. Dung dịch ban đầu màu trong suốt đột ngột chuyển sang màu tím đậm.

"Atropine. Một nồng độ cực cao được chiết xuất từ cây cà độc dược," Sterling nói, giọng không chút thay đổi. "Nam tước đã bị đánh thuốc mê trước khi bị đâm. Đó là lý do tại sao không có sự giằng co, và đó cũng là lý do tại sao hung thủ có thể thong thả sắp xếp hiện trường theo ý muốn của hắn."

Sterling đứng thẳng người, quan sát toàn bộ căn phòng một lần cuối. "Hiện trường này là một tác phẩm sắp đặt. Những trang giấy bị xé, chiếc đồng hồ cát chảy ngược, cây thánh giá kỳ quái... tất cả đều nhằm kể một câu chuyện. Nhưng hung thủ đã phạm một sai lầm cơ bản của những kẻ ưa thích sự hoàn hảo."

"Sai lầm gì?" Miller hỏi.

"Hắn đã quá sạch sẽ," Sterling chỉ tay vào đống giấy vụn. "Nếu một người điên cuồng xé nát hàng ngàn trang giấy trong một cơn bùng nổ cảm xúc hoặc để tìm kiếm thứ gì đó, trật tự của chúng sẽ hỗn loạn. Nhưng nhìn xem, những mảnh vụn này được rải đều một cách có tính toán, hầu như không có mảnh nào đè lên vết máu trên sàn. Điều đó có nghĩa là gì?"

"Có nghĩa là giấy được rải ra sau khi máu đã khô hoặc sau khi hung thủ đã lau dọn sàn nhà," Miller suy luận.

"Chính xác. Và nếu hắn có thời gian để lau dọn và rải giấy, hắn không phải là một kẻ lạ mặt đột nhập. Hắn là một người có quyền tiếp cận căn phòng này, có thời gian và quan trọng nhất là biết rõ lịch trình của tất cả mọi người để không bị bắt quả tang."

Sterling đi ra phía cửa, tháo găng tay cao su. "Hans, ai là người cuối cùng nhìn thấy Nam tước còn sống?"

"Là tôi, thưa ông," một giọng nói nữ vang lên từ phía sau.

Mọi người quay lại. Đó là người phụ nữ trẻ đã đi cùng chuyến xe với Sterling. Cô ta đã bỏ khăn trùm đầu, để lộ mái tóc vàng nhạt và khuôn mặt thanh tú nhưng mệt mỏi. Cô ta mặc một bộ váy đen đơn giản nhưng cắt may rất tinh xảo.

"Tôi là Elara, cháu gái của Nam tước," cô giới thiệu. "Tôi đến đây để thăm ông ấy sau nhiều năm xa cách. Tôi đã mang trà vào cho ông ấy lúc 4 giờ chiều. Khi đó ông ấy vẫn hoàn toàn khỏe mạnh và đang đọc sách."

Sterling nhìn vào đôi bàn tay của Elara. Cô ta đeo một chiếc nhẫn bạc nhỏ có hình dáng giống như biểu tượng trên cây thánh giá. "Cô Elara, cô có thường xuyên trao đổi thư từ với chú mình không?"

"Chúng tôi không liên lạc thường xuyên. Nhưng hai tháng trước, ông ấy gửi cho tôi một bức thư nói rằng ông ấy đang lo sợ cho di sản của gia tộc. Ông ấy bảo tôi phải đến đây ngay lập tức."

"Hans," Sterling quay sang quản gia. "Lúc 4 giờ chiều khi cô Elara mang trà vào, có ai khác ở gần khu vực thư viện không?"

"Lúc đó là giờ chuẩn bị bữa tối. Đầu bếp Pierre và hai người hầu gái đang ở dưới bếp. Tiến sĩ Miller vừa mới đến và đang ở trong phòng khách. Còn tôi... tôi đang kiểm tra lại hệ thống sưởi ở tầng hầm."

"Vậy là mọi người đều có bằng chứng ngoại phạm không hoàn hảo," Sterling nhận xét. "Và tất cả mọi người đều có cơ hội. Hans, hãy dẫn tôi đến phòng của các vị khách. Tôi muốn kiểm tra hành lý của từng người."

"Ông không có quyền làm thế!" Miller phản đối. "Chúng tôi là khách mời, không phải tội phạm."

"Trong một điền trang bị cô lập bởi tuyết lở, với một cái xác còn nóng và một kẻ sát nhân đang ở trong căn phòng này, quyền riêng tư là thứ xa xỉ cuối cùng mà các ông có thể nghĩ đến," Sterling nói, giọng nói của ông không hề cao lên nhưng chứa đựng một sự uy quyền không thể chối từ. "Hoặc các ông hợp tác, hoặc các ông sẽ bị khóa trong phòng cho đến khi tôi tìm ra sự thật. Và tin tôi đi, tôi sẽ tìm ra nhanh hơn các ông tưởng."

Sterling bước xuống cầu thang, bước chân của ông gõ đều trên gỗ sồi, âm thanh khô khốc như tiếng gõ cửa của định mệnh. Ông biết rằng vụ án này không chỉ đơn thuần là một vụ giết người vì thừa kế. Những hạt kim loại đen, cây thánh giá và biểu tượng hội kín trên bức thư... tất cả đang chỉ về một hướng mà khoa học thế kỷ 19 bắt đầu chạm tới: sự giao thoa giữa quyền lực chính trị và những phát minh quân sự bị giấu kín.

Khi đi ngang qua hành lang dẫn đến phòng khách, Sterling dừng lại trước một bức chân dung lớn của tổ tiên dòng họ Von Helder. Ông chú ý đến một chi tiết nhỏ: Trong bức ảnh, người đàn ông cũng đeo một chiếc nhẫn y hệt như của Elara, nhưng vị trí của con rắn lại quay đầu về hướng ngược lại.

"Sự đối xứng bị phá vỡ," Sterling thì thầm.

Ông bước vào phòng khách, nơi lò sưởi vẫn đang cháy bập bùng. Ông đứng đó, nhìn vào những ngọn lửa, trí não đang hoạt động với cường độ cao nhất, loại bỏ những dữ liệu thừa và xây dựng một mô hình toán học cho vụ án. Mười người. Một căn phòng kín. Một chất độc. Một hiệu ứng từ trường. Và một bí mật nằm sâu trong đống giấy vụn bị xé.

"Hans," Sterling gọi lớn khi quản gia vừa đi tới. "Cho tôi danh sách tất cả những người đang có mặt trong dinh thự này, bao gồm cả những người hầu. Tôi cần tên tuổi, nghề nghiệp và quan trọng nhất là: ai trong số họ có kiến thức về kỹ thuật hoặc hóa học."

"Tôi sẽ chuẩn bị ngay, thưa ông. Nhưng tại sao ông lại hỏi về kỹ thuật?"

Sterling cầm một mẩu giấy vụn mà ông đã nhặt được từ hiện trường, đưa lên ánh lửa. Trên mẩu giấy có những ký hiệu toán học phức tạp về quỹ đạo và sức cản không khí.

"Bởi vì Nam tước Von Helder không chỉ là một nhà quý tộc," Sterling nói. "Ông ấy là một kỹ sư đạn đạo. Và thứ bị mất trong căn phòng đó không phải là tiền bạc, mà là một bản thiết kế có thể thay đổi cục diện của bất kỳ cuộc chiến tranh nào tại Châu Âu này."

Bên ngoài, trận bão tuyết càng lúc càng dữ dội, như muốn xóa sổ điền trang Von Helder khỏi bản đồ thế giới. Nhưng bên trong, Arthur Sterling vừa mới thắp lên ngọn đèn của lý trí, thứ ánh sáng sẽ không dừng lại cho đến khi mọi ngóc ngách tối tăm của sự thật được phơi bày.