MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thể Cuối CùngChương 3: NHỮNG LỜI KHAI MÂU THUẪN

Bản Thể Cuối Cùng

Chương 3: NHỮNG LỜI KHAI MÂU THUẪN

2,737 từ · ~14 phút đọc

Gió rít qua các khe cửa đá của dinh thự Von Helder tạo nên những âm thanh u uất như tiếng vĩ cầm bị đứt dây. Trong phòng khách lớn, ánh lửa từ lò sưởi nhảy múa trên những bức tường ốp gỗ sồi già, nhưng nó không đủ sức sưởi ấm bầu không khí đang đông cứng bởi sự nghi kỵ. Arthur Sterling ngồi trên chiếc ghế bành bọc da, đối diện với mười con người đang run rẩy hoặc cố gồng mình tỏ ra bình thản.

Bên cạnh ông, một chiếc bàn nhỏ được kê ra để đặt cuốn sổ ghi chép và những tang vật đầu tiên: mẩu giấy chứa công thức toán học, miếng quặng từ tính và chiếc nhẫn của Elara mà ông đã khéo léo mượn lại để kiểm tra. Sterling rút chiếc đồng hồ quả quýt, đặt nó lên bàn. Tiếng tích tắc đều đặn của bộ máy cơ khí dường như trở thành nhịp tim của cả căn phòng.

"Chúng ta sẽ bắt đầu bằng sự thật," Sterling mở lời, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ đóng băng. "Bất kỳ ai cố tình che giấu thông tin hoặc cung cấp dữ liệu sai lệch sẽ được coi là đồng phạm. Tuyết lở đã cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài. Trong ít nhất bốn mươi tám giờ tới, công lý tại đây nằm trong tay những gì chúng ta tìm thấy được."

Ông nhìn về phía người đàn ông đầu tiên trong danh sách của quản gia Hans: Pierre, đầu bếp trưởng.

"Pierre, ông nói rằng từ 4 giờ đến 6 giờ chiều, ông ở dưới bếp để chuẩn bị bữa tối. Có ai xác nhận điều đó không?"

Người đầu bếp thấp đậm, trán lấm tấm mồ hôi dù không khí rất lạnh, vặn vẹo đôi bàn tay: "Có hai người hầu gái là Marie và Sophie, thưa ông. Chúng tôi đang chuẩn bị món súp hành và vịt quay. Tôi không hề rời khỏi bếp một bước."

"Marie, Sophie, đúng chứ?" Sterling nhìn sang hai cô gái đang đứng khép nép ở góc phòng. Họ gật đầu lia lịa.

"Tuy nhiên," Sterling lật một trang sổ. "Hệ thống thông gió của bếp được kết nối trực tiếp với trục ống khói chạy qua hành lang phía sau thư viện. Hans, anh có nói rằng anh đã kiểm tra hệ thống sưởi ở tầng hầm vào lúc đó?"

"Vâng, thưa ông Sterling."

"Và để xuống tầng hầm, anh phải đi qua lối đi nhỏ ngay sát cạnh nhà bếp?"

"Đúng vậy."

Sterling quay lại Pierre: "Tại sao Hans nói rằng lúc 4 giờ 30 phút, anh ta thấy cửa bếp khép hờ và bên trong không có tiếng động nào, trong khi ông nói rằng mọi người đang bận rộn chuẩn bị món vịt quay – một công đoạn đòi hỏi sự náo động của dao kéo và lò nướng?"

Pierre biến sắc, lắp bắp: "Tôi... tôi chỉ ra ngoài hút một điếu thuốc ở cửa sau."

"Ở cửa sau giữa một trận bão tuyết?" Sterling nhướn mày. "Hay ông ra ngoài để gặp một ai đó từ phía đường mòn?"

Không đợi Pierre trả lời, Sterling chuyển ánh mắt sang Tiến sĩ Miller. Vị bác sĩ vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, đôi tay đan vào nhau đặt trên đầu gối.

"Tiến sĩ Miller, ông là một nhà nghiên cứu bệnh học. Một công việc đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối về nồng độ chất độc. Dãy số 48-12-09 trong cuốn tạp chí của ông, tôi đã giải mã được nó."

Miller khẽ giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: "Đó chỉ là những ghi chú về tỉ lệ pha chế dung dịch bảo quản mô, thưa ông Sterling. Nó không liên quan đến vụ án này."

"Thật sao? 48 là nguyên tử khối của Cadmium dưới dạng hợp chất, 12 là nồng độ phần trăm cần thiết để gây ức chế thần kinh cơ, và 09 là thời gian tính bằng phút để một người trưởng thành rơi vào trạng thái tê liệt hoàn toàn nhưng vẫn tỉnh táo," Sterling nói nhanh, các con số tuôn ra như một định luật đã được chứng minh. "Đây không phải dung dịch bảo quản mô. Đây là công thức của một loại thuốc gây mê liều cao dùng trong quân sự. Ông đến đây không phải để thẩm định cổ vật, Miller. Ông đến để nghiệm thu kết quả của một thí nghiệm."

Cả căn phòng xôn xao. Miller đứng bật dậy: "Ông không có bằng chứng! Đó chỉ là những suy đoán dựa trên các con số ngẫu nhiên!"

"Sự ngẫu nhiên không tồn tại trong một căn phòng có cái chết được sắp đặt như một vở kịch," Sterling lạnh lùng đáp trả. "Mời ông ngồi xuống. Chúng ta chưa nói đến chiếc vali có khóa kép của ông đâu."

Ánh mắt Sterling dừng lại ở Elara. Cô ta vẫn giữ được vẻ thanh tú nhưng đôi mắt đã hằn lên những tia máu vì căng thẳng.

"Tiểu thư Elara, hay tôi nên gọi cô là Đặc vụ Elara của Cục Lưu trữ Liên bang?"

Câu hỏi của Sterling như một quả bom nổ chậm. Elara siết chặt vạt áo, hơi thở của cô bắt đầu dồn dập.

"Ông đang nói gì vậy? Tôi là cháu gái của Nam tước."

"Một người cháu gái sẽ không đeo chiếc nhẫn có biểu tượng con rắn quay về phía trái – biểu tượng của các thành viên danh dự được tuyển dụng bởi chính phủ để giám sát các tài sản trí tuệ quốc gia. Chiếc nhẫn của Nam tước mà tôi thấy trong chân dung có hình con rắn quay về phía phải, tượng trưng cho chủ sở hữu gốc. Cô đến đây để lấy lại những bản thiết kế đạn đạo, vì chính phủ lo ngại Nam tước sẽ bán chúng cho các thế lực ở phương Đông. Có đúng không?"

Elara im lặng một hồi lâu. Cuối cùng, cô thở dài, đôi vai chùng xuống: "Tôi không giết ông ấy. Tôi đến đây đúng lúc 4 giờ để thuyết phục ông ấy bàn giao tài liệu. Ông ấy từ chối và nói rằng chúng đã được cam kết cho một người khác. Ông ấy rất tức giận và đuổi tôi ra ngoài. Đó là lần cuối cùng tôi thấy ông ấy còn sống."

"Một người khác?" Sterling gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. "Ai?"

"Ông ấy không nói. Nhưng ông ấy nhắc đến một cái tên: 'Kẻ mang vết sẹo từ quá khứ'."

Sterling khựng lại. Hình ảnh gã đàn ông trên chuyến tàu với vết sẹo dài trên mặt hiện về rõ nét. Nếu gã đã xuống tàu từ ga trung trung chuyển, làm thế nào gã có thể đến được đây trước cả đoàn tàu trong điều kiện bão tuyết? Trừ khi... gã không hề xuống tàu, hoặc gã đã sử dụng một phương tiện khác di chuyển nhanh hơn trên nền tuyết.

"Hans," Sterling gọi quản gia. "Trong dinh thự này có bao nhiêu lối vào bí mật?"

Hans ngập ngừng: "Đây là một tòa lâu đài cổ, thưa ông. Có những lối đi giữa các bức tường để người hầu di chuyển mà không làm phiền khách. Nhưng hầu hết đã bị bít kín từ nhiều thập kỷ trước."

"Hầu hết, nhưng không phải tất cả. Tôi cần sơ đồ kiến trúc của tòa nhà này ngay lập tức."

Sterling đứng dậy, đi về phía cửa sổ lớn nhìn ra sân trước. Trận bão tuyết dường như đã bớt dữ dội, nhưng lớp tuyết tích tụ đã cao tới gần hai mét, biến dinh thự thành một hòn đảo đá giữa đại dương trắng xóa. Ông nhận thấy một điều kỳ lạ. Trên nền tuyết ở góc sân, có một dải màu tối, mờ nhạt, đang dần bị tuyết phủ lấp.

Ông lấy chiếc kính viễn vọng nhỏ từ trong túi ra, tập trung vào điểm đó. Đó không phải là tuyết lở tự nhiên. Đó là dấu vết của một loại dầu công nghiệp, loại thường dùng để bôi trơn các khớp máy nặng.

"Mọi người nghe đây," Sterling quay lại, giọng ông đanh thép hơn bao giờ hết. "Vụ án mạng này không chỉ được thực hiện bởi một người đang có mặt trong phòng này. Có một yếu tố bên ngoài đã xâm nhập, và kẻ đó hiện vẫn đang ẩn nấp đâu đó trong các bức tường của Von Helder."

Sự hoảng loạn bắt đầu bùng phát. Marie hét lên một tiếng nhỏ và ngất lịm vào vòng tay của Sophie. Những người đàn ông nhìn nhau với ánh mắt đầy nghi ngờ và sợ hãi.

"Miller, Elara, Hans... ba người đi cùng tôi. Pierre, ông đưa những người còn lại vào phòng ăn, khóa cửa lại và không được mở cho bất kỳ ai trừ khi nghe thấy giọng nói của tôi," Sterling ra lệnh.

Họ quay trở lại thư viện. Hiện trường vụ án vẫn giữ nguyên sự tĩnh lặng chết chóc. Sterling tiến đến kệ sách lớn nằm ở bức tường phía Tây, nơi chứa những bộ từ điển bách khoa nặng nề. Ông dùng thước dây đo đạc độ dày của bức tường đá từ phía cửa sổ so với độ sâu của các ngăn kệ.

"Có một khoảng trống khoảng hai feet ở đây," Sterling gõ mạnh vào một tấm gỗ ốp. Tiếng kêu vang lên khô khốc, rỗng tuếch. "Cơ chế mở nằm ở đâu, Hans?"

Quản gia lắc đầu: "Tôi thực sự không biết, thưa ông. Nam tước chưa bao giờ cho phép tôi dọn dẹp khu vực này."

Sterling quan sát cây thánh giá vẫn còn cắm trên ngực nạn nhân. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu ông. Ông dùng găng tay, nắm lấy phần cán của cây thánh giá và khẽ xoay nó. Một tiếng "cạch" nhỏ vang lên bên trong lồng ngực nạn nhân. Nhưng đó không phải là tiếng xương gãy, mà là tiếng kim loại chạm vào nhau.

Cây thánh giá không phải là hung khí ban đầu. Nó là một chiếc chìa khóa.

Một phần của kệ sách từ từ trượt sang bên, để lộ một lối đi tối om, hẹp và nồng nặc mùi dầu mỡ và thuốc súng. Sterling cầm đèn dầu bước vào trước. Ánh sáng soi rõ một căn phòng nhỏ ẩn mật, chứa đầy những bản vẽ kỹ thuật được treo trên vách. Ở giữa phòng là một cỗ máy kỳ lạ, có hình dáng giống như một khẩu pháo thu nhỏ nhưng được bao quanh bởi các cuộn dây đồng chằng chịt.

"Đây là cái gì?" Miller thốt lên, sự tò mò của một nhà khoa học lấn át cả nỗi sợ hãi.

"Súng điện từ sơ khai," Sterling thì thầm, tay lướt qua những bản thiết kế. "Nam tước đã tìm ra cách sử dụng dòng điện để đẩy vật thể đi với vận tốc vượt xa thuốc súng thông thường. Những hạt kim loại đen trong chiếc đồng hồ cát chính là đạn của thứ vũ khí này. Và lý do chúng chảy ngược là vì cỗ máy này đang được sạc điện, tạo ra một trường từ trường mạnh ngay phía dưới sàn thư viện."

Sterling nhìn vào một bản vẽ dang dở trên bàn. Có những vết máu khô dính trên mép giấy. Ông nhận ra rằng Nam tước không bị giết ở trên chiếc ghế bành kia. Ông ấy bị giết ở ngay tại đây, trong căn phòng bí mật này.

"Hung thủ đã giết ông ấy ở đây, sau đó dùng một hệ thống ròng rọc hoặc chính cỗ máy này để đẩy xác chết qua lối đi hẹp này ra phía ghế bành nhằm tạo ra một hiện trường giả tưởng," Sterling phân tích. "Nhưng tại sao phải làm thế?"

"Để có thời gian tìm kiếm thứ gì đó mà không bị phát hiện ngay lập tức," Elara trả lời, cô đang lục tìm trong các ngăn kéo. "Và nó đây rồi. Bản vẽ chính về bộ phận kích hoạt. Nó đã bị lấy đi một nửa."

Đột ngột, một tiếng động lạ phát ra từ phía trên trần nhà. Tiếng kim loại va chạm, kẽo kẹt như có một vật nặng đang di chuyển. Sterling lập tức thổi tắt đèn dầu. Bóng tối đặc quánh bao trùm.

"Im lặng," ông thì thầm.

Trong bóng tối, thính giác của Sterling trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Ông nghe thấy tiếng hơi thở của Miller phía bên trái, tiếng tim đập nhanh của Elara phía bên phải. Và rồi, một âm thanh khác: tiếng rít của hơi nước áp suất cao.

Một luồng ánh sáng xanh loe loét đột ngột xuất hiện từ một khe hở trên trần phòng mật. Đó là ánh sáng của hồ quang điện. Một bóng đen to lớn hiện ra, tay cầm một thiết bị giống như một chiếc kìm khổng lồ. Kẻ đó có một vết sẹo dài chạy dọc mặt, lấp lánh dưới ánh sáng xanh điện tử.

"Sterling," một giọng nói trầm đục vang lên. "Ông lẽ ra nên ở lại London. Khoa học là một người tình chung thủy, nhưng nó sẽ giết chết những kẻ cố tình làm lộ bí mật của nó."

"Hắn có súng!" Miller hét lên.

Một tiếng nổ khô khốc vang lên, không phải tiếng súng lục, mà là tiếng một vật thể kim loại được phóng đi với tốc độ xé gió. Vật thể đó sượt qua vai Sterling, cắm phập vào bức tường đá, tạo ra một lỗ sâu hoắm.

Sterling không hề nao núng. Trong bóng tối, ông đã tính toán được quỹ đạo của phát đạn dựa trên hướng ánh sáng của hồ quang điện. Ông rút ra một thiết bị nhỏ từ túi áo – một thấu kính hội tụ cường độ cao mà ông đã chuẩn bị sẵn.

"Hans! Mở van hơi nước ở góc tường!" Sterling hét lớn.

Quản gia trong cơn hoảng loạn đã làm theo bản năng. Luồng hơi nước nóng bỏng thoát ra từ hệ thống sưởi cũ, làm mờ mịt không gian hẹp. Sterling sử dụng thấu kính để phản chiếu ánh sáng từ chiếc đèn dầu vừa được thắp lại của Miller, tập trung nó vào mắt kẻ tấn công.

Bị lóa mắt đột ngột, gã đàn ông có vết sẹo mất đà, ngã xuống từ phía lỗ thông hơi trên trần. Sterling lao đến như một con báo, dùng thế võ cận chiến của đặc nhiệm quân đội để tước vũ khí của đối phương. Một cuộc vật lộn diễn ra trong màn hơi nước đục ngầu. Kẻ tấn công cực kỳ khỏe mạnh, nhưng Sterling lại nhanh nhẹn và chuẩn xác trong từng đòn đánh vào các huyệt đạo.

Tuy nhiên, khi Sterling chuẩn bị khóa tay đối phương, một tiếng nổ lớn khác vang lên từ phía dưới điền trang. Sàn nhà rung chuyển dữ dội.

"Chuyện gì thế?" Elara kêu lên.

"Hắn có đồng bọn," Sterling nói, hơi thở hơi dồn dập khi gã có vết sẹo đã lợi dụng cơn chấn động để thoát thân vào bóng tối của lối đi bí mật. "Chúng đang cố phá hủy nền móng của dinh thự để chôn vùi mọi bằng chứng."

Sterling đứng dậy, phủi bụi trên tay áo. Ông nhìn vào đống bản thảo bị cháy sém bởi hồ quang điện. Vụ án phòng kín bây giờ đã biến thành một cuộc chạy đua với thời gian dưới một tòa lâu đài đang sụp đổ.

"Miller, đưa Elara ra ngoài. Tìm lối xuống tầng hầm," Sterling ra lệnh, đôi mắt xám của ông rực sáng dưới ánh đèn. "Tôi sẽ theo dấu gã này. Hắn chưa lấy được thứ quan trọng nhất."

"Thứ quan trọng nhất là gì?"

Sterling nhặt một mảnh giấy nhỏ bị rơi dưới chân cỗ máy. Đó không phải là bản vẽ, mà là một bức ảnh chụp một đứa trẻ. Phía sau bức ảnh có ghi: “Cho tương lai của con, Arthur.”

Sterling khẽ nhíu mày. Nạn nhân biết tên ông. Vụ án này không phải là một sự tình cờ của định mệnh. Nó là một cái bẫy đã được giăng ra từ mười năm trước, khi ông còn chiến đấu ở những vùng đất xa xôi.

Ông bước vào lối đi tối tăm, tay cầm chắc cây đèn dầu, bỏ lại sau lưng những tiếng đổ nát của một thời đại cũ. Cuộc điều tra thực sự chỉ mới bắt đầu từ đây, trong lòng đất lạnh lẽo của dãy Alps.