MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thể Thứ BaChương 1: SƯƠNG MÙ VÀ NHỮNG CON SỐ TĨNH LẶNG

Bản Thể Thứ Ba

Chương 1: SƯƠNG MÙ VÀ NHỮNG CON SỐ TĨNH LẶNG

2,119 từ · ~11 phút đọc

Sân ga Victoria vào một buổi chiều tháng Mười Hai năm 1892 không dành cho những người yếu tim hay những kẻ ghét sự hỗn loạn. Luồng không khí đặc quánh mùi than đá, hơi nước nóng hổi phun ra từ các piston của đầu máy và hơi thở của hàng nghìn con người tạo nên một lớp màng mờ ảo bao phủ lấy những cột thép đen bóng. Tiếng còi tàu hú vang, dội vào mái vòm thủy tinh cao vút, tạo nên những âm thanh sắc lạnh và dồn dập.

Giữa đám đông đang hối hả ấy, Elias Thorne đứng yên bất động như một cột mốc cũ kỹ. Ông mặc chiếc áo khoác dạ dài màu xám chì, cổ áo dựng cao để che đi cái lạnh len lỏi của London. Một tay ông cầm chiếc vali da thuộc đã sờn góc, tay kia là cuốn sổ tay bọc da đen nhỏ nhắn. Elias không nhìn vào những gương mặt đang lướt qua; ông nhìn vào đôi giày của họ, vào cách họ xách hành lý, và vào những nếp nhăn trên tay áo. Đối với một cựu Thanh tra cao cấp của Scotland Yard, những chi tiết đó mang lại nhiều thông tin hơn là một lời chào xã giao.

"Chuyến tàu xuyên lục địa Viễn Phương, toa hạng nhất, thưa ngài?" – Một người phục vụ với bộ đồng phục xanh thẫm, hàng khuy đồng được đánh bóng cẩn thận, cúi đầu hỏi khi thấy Elias đứng trước cửa toa số 4.

"Đúng vậy. Ghế số 7," Elias đáp. Giọng ông đều đều, trung tính, không chứa đựng bất kỳ sắc thái cảm xúc nào.

Ông bước lên tàu. Sự ồn ào của sân ga ngay lập tức được thay thế bằng một không gian trầm mặc, nồng mùi gỗ sồi và sáp đánh bóng. Toa hạng nhất của tàu Viễn Phương là một biểu tượng của sự xa hoa cuối thế kỷ 19. Những tấm thảm Ba Tư dày ngăn chặn mọi tiếng động từ bước chân, và những chiếc đèn dầu kiểu mới tỏa ra ánh sáng vàng dịu nhẹ, tạo cảm giác về một sự an toàn giả tạo.

Elias tìm thấy cabin của mình. Nó nhỏ gọn nhưng đầy đủ tiện nghi với một chiếc giường gấp, một bàn nhỏ bằng gỗ cẩm lai và một ô cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Ông đặt vali xuống sàn, tháo găng tay da và bắt đầu quan sát. Theo thói quen, việc đầu tiên ông làm là kiểm tra chốt cửa. Nó hoạt động hoàn hảo. Tiếp theo là áp suất trong ống dẫn nhiệt; tiếng nước nóng luân chuyển đều đặn chứng tỏ hệ thống kỹ thuật của toa tàu này đang ở trạng thái tốt nhất.

Ông mở cuốn sổ tay, lật đến một trang trống và ghi lại: Ngày 12 tháng 12 năm 1892. 16 giờ 15 phút. Khởi hành từ Victoria. Áp suất khí quyển: 29.9 inch Hg. Nhiệt độ: 2 độ C.

Có tiếng gõ cửa nhẹ. Một người đàn ông có vẻ ngoài của một học giả, đeo kính gọng vàng, xuất hiện ở lối đi hành lang.

"Xin lỗi, tôi là Bác sĩ Miller, ở cabin số 6 ngay cạnh ngài. Tôi nhận thấy ngài có vẻ là một người thích sự yên tĩnh. Liệu tôi có thể làm phiền ngài một chút để hỏi về thời gian đoàn tàu dự kiến đi qua eo biển Manche không?"

Elias quay lại, đôi mắt xám nhạt quét nhanh qua bàn tay của Miller. Những ngón tay dài, sạch sẽ, có vết chai nhẹ ở ngón trỏ và ngón cái – dấu hiệu của một người thường xuyên cầm dao mổ hoặc các dụng cụ tinh vi.

"Dựa trên vận tốc hiện tại và sức gió, chúng ta sẽ đến Dover vào khoảng 18 giờ 30 phút, thưa bác sĩ," Elias trả lời chính xác. "Tôi là Elias Thorne."

"Thorne? Cái tên nghe rất quen," Miller nheo mắt suy nghĩ nhưng rồi lắc đầu. "Có lẽ tôi đã đọc thấy ở đâu đó trên các tờ nhật báo về luật pháp. Rất vui được gặp ngài."

Miller rời đi. Elias bước ra hành lang để quan sát những hành khách khác đang ổn định chỗ ở. Cách đó vài cabin, một người đàn ông to lớn với bộ ria mép được chăm chút kỹ lưỡng đang quát tháo người phục vụ về việc sắp xếp hành lý. Đó là Marcus Vane, nhà tài phiệt ngành thép danh tiếng. Bên cạnh ông ta là một phụ nữ trẻ, gương mặt nhợt nhạt và u sầu, được giới thiệu là Phu nhân Clarisse, vợ mới cưới của Vane.

Sự tương phản giữa họ thật rõ nét. Marcus Vane đại diện cho sức mạnh thô bạo của đồng tiền và sự thiếu kiên nhẫn. Clarisse, ngược lại, di chuyển một cách chậm chạp, đôi mắt cô luôn nhìn xuống mặt thảm như thể đang đếm từng sợi dệt. Elias nhận thấy chiếc nhẫn cưới trên tay cô hơi rộng, nó lỏng lẻo mỗi khi cô cử động ngón tay.

"Đừng có đứng đó như một bức tượng nữa!" Vane gầm lên với người thư ký trẻ tuổi đang đứng nép mình bên vách tàu. "Mang đống hồ sơ vào phòng cho tôi. Tôi cần xem lại các điều khoản khai thác mỏ trước khi chúng ta đến biên giới Pháp."

Mạch truyện của đoàn tàu bắt đầu vận hành theo cái cách mà nó vẫn luôn thế: những mảnh đời xa lạ bị ép chặt vào một không gian kín bằng kim loại, di chuyển với vận tốc cao xuyên qua bóng tối.

Đoàn tàu bắt đầu tăng tốc. Tiếng piston vang lên nhịp nhàng: xình xịch, xình xịch. Elias ngồi xuống ghế đối diện cửa sổ. Khi London lùi xa dần và những cánh đồng trơ trụi của vùng ngoại ô hiện ra, ông bắt đầu phân tích những gì mình vừa ghi nhận.

Mười hai hành khách ở toa hạng nhất. Mỗi người là một biến số.

Bác sĩ Miller: Điềm tĩnh, quan sát tốt.

Marcus Vane: Nóng nảy, có dấu hiệu của bệnh cao huyết áp qua sắc mặt đỏ gay.

Phu nhân Clarisse: Lo âu, có thể đang chịu áp lực tâm lý cực lớn.

Người thư ký: Sợ hãi, phục tùng nhưng ánh mắt luôn dõi theo chiếc cặp da của Vane.

Elias lấy từ trong túi áo ra một chiếc đồng hồ quả quýt. Ông mở nắp, nhìn những bánh răng nhỏ xíu xoay tròn bên trong. Đối với ông, thế giới này giống như bộ máy đồng hồ này. Nếu một bánh răng bị lệch, toàn bộ hệ thống sẽ báo lỗi. Và nhiệm vụ của ông, ngay cả khi đã rời bỏ ngành cảnh sát, vẫn luôn là tìm ra cái bánh răng lỗi đó.

Khoảng 19 giờ, đoàn tàu đã lên phà để băng qua eo biển. Cảm giác rung lắc thay đổi, từ cái xóc nảy của đường ray sang sự dập dềnh của sóng nước. Elias đi đến toa ăn. Đây là nơi lý tưởng để quan sát các tương tác xã hội.

Tại bàn trung tâm, Marcus Vane đang dùng bữa tối một cách thị uy. Ông ta cắt miếng bít tết bằng những nhát dao mạnh bạo. Clarisse ngồi đối diện, hầu như không chạm vào đĩa thức ăn. Ở một góc khác, một người đàn ông trung niên với dáng vẻ của một quân nhân giải ngũ đang đọc tờ The Times.

"Ngài Thorne, ngài dùng chút rượu vang chứ?" Miller lại xuất hiện, ngồi vào bàn đối diện Elias.

"Cảm ơn, tôi không uống rượu khi đang di chuyển. Nó làm chậm khả năng phản ứng của hệ thần kinh trung ương khoảng 0.2 giây," Elias từ chối một cách lịch sự nhưng khô khốc.

Miller cười nhẹ: "Ngài luôn tính toán mọi thứ bằng những con số sao?"

"Các con số không biết nói dối, bác sĩ. Con người thì có," Elias đáp, đôi mắt ông không rời khỏi bàn tay của Marcus Vane khi ông ta đang cầm một lọ thuốc nhỏ đổ vào ly nước. Đó là một loại thuốc an thần nhẹ, dựa vào màu sắc của dung dịch. Một người quyền lực và tự tin như Vane lại cần đến thuốc an thần giữa một bữa ăn tối? Đây là một mâu thuẫn logic.

Bữa tối kết thúc trong sự yên lặng nặng nề. Khi đoàn tàu quay trở lại đường ray trên đất Pháp và tăng tốc hướng về phía dãy núi Jura, bão tuyết bắt đầu nổi lên. Những bông tuyết đầu mùa li ti ban chiều giờ đã biến thành những mảng trắng xóa, đập liên hồi vào cửa kính toa tàu.

Elias trở về cabin. Ông không ngủ. Ông thắp một ngọn đèn dầu nhỏ, đặt nó ở góc bàn sao cho ánh sáng không phản chiếu lên cửa sổ, rồi ngồi quan sát hành lang qua khe cửa khép hờ.

23 giờ 15 phút. Người phục vụ tàu đi qua để thu dọn các khay trà cuối cùng. 23 giờ 30 phút. Phu nhân Clarisse đi ngang qua hành lang hướng về phía toa quan sát, tà váy lụa của cô quẹt nhẹ vào cửa phòng Elias tạo nên một tiếng sột soạt đặc trưng. 23 giờ 45 phút. Một tiếng tranh cãi ngắn ngủi vang lên từ cabin của Marcus Vane, ngay sau đó là tiếng sập cửa khô khốc.

Đúng nửa đêm, đoàn tàu đột ngột rung chuyển mạnh. Tiếng phanh rít lên chói tai trên đường ray đầy tuyết. Những hành khách đang ngủ say bị đẩy về phía trước. Elias đứng vững nhờ đôi chân đã quá quen với những địa hình không ổn định. Đoàn tàu chậm dần rồi dừng hẳn.

Sự im lặng bao trùm. Một sự im lặng không tự nhiên, chỉ có tiếng gió rít qua các khe hở của toa tàu và tiếng tuyết rơi lộp bộp.

Elias mở cửa cabin. Hành lang vắng lặng. Ánh đèn dầu dọc lối đi chập chờn do sự sụt giảm áp suất khí trong hệ thống chiếu sáng. Ông nhìn về phía cabin số 9 của Marcus Vane. Cánh cửa vẫn đóng chặt, nhưng dưới khe cửa, một dòng chất lỏng màu sẫm đang từ từ lan ra, thấm vào tấm thảm Ba Tư màu đỏ sẫm. Màu của chất lỏng đó sậm hơn màu thảm, và dưới ánh sáng yếu ớt, nó trông giống như một vết mực đen đặc.

Elias tiến lại gần, quỳ xuống và dùng ngón tay chạm nhẹ vào vũng chất lỏng. Nó ấm và có độ nhớt đặc trưng. Ông đưa lên mũi. Mùi sắt. Mùi của huyết sắc tố bị oxy hóa.

"Bác sĩ Miller!" – Elias gọi, giọng ông vẫn không hề run rẩy, dù cường độ âm thanh đã tăng lên để xuyên qua sự tĩnh lặng của hành lang. "Mang theo túi dụng cụ của ông. Chúng ta có một sự cố kỹ thuật về nhân mạng."

Cửa phòng Miller bật mở. Vị bác sĩ nhìn xuống sàn tàu, gương mặt ông biến sắc. Trong lúc đó, các cabin khác cũng bắt đầu mở ra. Những gương mặt ngái ngủ, lo âu và tò mò xuất hiện.

Elias đứng dậy, chắn trước vũng máu. Ông rút chiếc đồng hồ quả quýt ra. "0 giờ 12 phút. Đoàn tàu dừng lại do lở tuyết tại tọa độ gần biên giới. Và trong toa tàu khóa kín này, một sự sống vừa kết thúc."

Ông nhìn thẳng vào Phu nhân Clarisse khi cô vừa chạy đến, gương mặt cô không phải là sự bàng hoàng của một người vợ mất chồng, mà là một sự kinh hoàng thuần túy của một kẻ đã nhìn thấy định mệnh.

"Thưa mọi người," Elias Thorne tuyên bố, giọng ông vang lên chuẩn mực và đanh thép. "Từ khoảnh khắc này, theo luật pháp quốc tế và quyền hạn của một cựu điều tra viên đang có mặt tại hiện trường, tôi yêu cầu không ai được di chuyển khỏi vị trí của mình. Một vụ án mạng đã xảy ra, và thủ phạm chắc chắn vẫn còn ở trong toa tàu này."

Tiếng gió ngoài kia vẫn rít gào, bão tuyết mỗi lúc một dày thêm, cô lập đoàn tàu "Viễn Phương" giữa vùng núi Jura lạnh lẽo. Bên trong toa hạng nhất, bầu không khí đã thay đổi vĩnh viễn. Sự xa hoa biến mất, nhường chỗ cho hơi lạnh của cái chết và những bóng ma của quá khứ bắt đầu hiện hình.

Elias Thorne nhìn vào cuốn sổ tay. Ông gạch chân dòng chữ: Áp suất khí quyển: 29.9 inch Hg.

"Một căn phòng kín, một hiện trường sạch sẽ, và một cơn bão tuyết hoàn hảo," ông lẩm bẩm. "Bắt đầu thôi."