MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thể Thứ BaChương 2: PHƯƠNG TRÌNH TRONG PHÒNG KÍN

Bản Thể Thứ Ba

Chương 2: PHƯƠNG TRÌNH TRONG PHÒNG KÍN

2,418 từ · ~13 phút đọc

Tiếng gió rít qua các khe cửa của toa tàu Viễn Phương tạo thành những âm thanh u uất, giống như tiếng khóc của một linh hồn bị mắc kẹt. Elias Thorne đứng trước cánh cửa cabin số 9, đôi mắt ông không rời khỏi vũng máu đang bắt đầu đông đặc lại trên thảm. Bác sĩ Miller tiến lại gần, hơi thở ông dồn dập, đôi tay run rẩy tìm kiếm chiếc chìa khóa vạn năng trong túi áo của người phục vụ tàu đang đứng chết lặng bên cạnh.

"Bình tĩnh, bác sĩ," Elias nói, giọng ông trầm thấp và ổn định đến mức kỳ lạ. "Sự hoảng loạn chỉ làm sai lệch các dữ kiện khách quan. Hãy mở cửa một cách chậm rãi. Tôi cần quan sát vị trí của tay nắm cửa và áp suất không khí khi cánh cửa chuyển động."

Miller hít một hơi thật sâu, tra chìa vào ổ. Tiếng lẫy thép bật lên khô khốc. Cánh cửa cabin số 9 mở ra, để lộ một không gian ngột ngạt nhưng lạnh lẽo. Marcus Vane, nhà tài phiệt ngành thép lừng lẫy, đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da. Đầu ông ta gục xuống bàn làm việc, hai tay buông thõng. Một lượng máu lớn đã chảy tràn từ cổ nạn nhân xuống mặt bàn gỗ cẩm lai, nhỏ giọt xuống sàn nhà tạo thành vũng máu mà Elias đã phát hiện ngoài hành lang.

Điều gây chú ý nhất không phải là thi thể, mà là trạng thái của căn phòng. Cửa sổ cabin đang mở toang. Những bông tuyết nhỏ li ti bị gió cuốn vào, bám vào tấm rèm nhung đỏ và phủ một lớp bạc mỏng lên vai áo của người chết. Gió thổi mạnh khiến những tờ giấy trên bàn bay lộn xộn, nhưng lạ thay, không có một dấu chân nào trên lớp tuyết mỏng dính trên bệ cửa sổ.

"Đừng bước vào sâu hơn," Elias ngăn Miller lại khi vị bác sĩ định tiến sát đến nạn nhân. "Hãy đi vòng qua phía bên trái, sát vách tường. Chúng ta cần bảo toàn các vết tì vết trên thảm."

Elias rút từ túi áo ra một cây thước gỗ nhỏ và một chiếc kính lúp. Ông quỳ xuống, quan sát chốt cửa từ phía bên trong. Chốt ngang bằng thép vẫn còn ở vị trí mở, nhưng khóa xoay phía trên lại nằm ở vị trí trung lập.

"Bác sĩ, hãy thực hiện công việc của ông. Tôi cần thời gian tử vong chính xác nhất có thể, dựa trên nhiệt độ cơ thể và độ cứng của các chi," Elias yêu cầu.

Miller gật đầu, ông lấy nhiệt kế pháp y và bắt đầu các thao tác nghiệp vụ. Trong khi đó, Elias tiến về phía cửa sổ. Ông không nhìn ra bên ngoài bóng tối của rặng núi Jura, mà nhìn vào những rãnh trượt của khung cửa sổ bằng đồng. Ông dùng kính lúp soi kỹ từng milimet.

"Thú vị thật," Elias lẩm bẩm. "Bác sĩ, ông có thấy điều gì mâu thuẫn ở đây không?"

Miller ngước lên, trán lấm tấm mồ hôi dù nhiệt độ trong phòng đang hạ thấp: "Nạn nhân chết do một nhát đâm xuyên từ phía sau gáy, cắt đứt tủy sống và động mạch cảnh. Chết ngay lập tức. Hung khí phải là một vật sắc nhọn, mỏng và dài ít nhất 15 centimet. Nhưng thưa ngài Thorne, điểm mâu thuẫn mà ngài nói là gì?"

Elias chỉ tay vào bệ cửa sổ: "Tuyết. Trận lở tuyết khiến tàu dừng lại diễn ra lúc 0 giờ 12 phút. Gió bắt đầu thổi mạnh từ hướng Bắc. Nếu cửa sổ này được mở trước khi tàu dừng, tuyết sẽ bị thổi dạt vào góc phòng do quán tính và vận tốc tàu. Tuy nhiên, lớp tuyết hiện tại lại phân bố đều trên mặt bàn và vai nạn nhân theo phương thẳng đứng. Điều này có nghĩa là cửa sổ chỉ được mở sau khi tàu đã dừng hẳn."

"Vậy là hung thủ đã giết người, chờ tàu dừng lại, mở cửa sổ rồi mới tẩu thoát?" Miller suy luận.

"Đó là một giả thuyết," Elias đáp, đôi mắt ông quét qua chiếc đồng hồ quả quýt của nạn nhân đặt trên bàn. Nó đã vỡ mặt kính, kim đồng hồ dừng lại ở con số 11 giờ 45 phút. "Nhưng nếu hắn thoát qua cửa sổ, tại sao trên lớp tuyết dày mười centimet ở bệ cửa bên ngoài lại không có một vết lõm nào? Và hãy nhớ rằng, chúng ta đang ở toa hạng nhất, cách mặt đất hơn hai mét. Nhảy xuống giữa bão tuyết mà không để lại dấu vết là một điều phi vật lý."

Elias quay lại nhìn thi thể. Ông chú ý đến tách cà phê đã cạn trên bàn. Ông cầm chiếc thìa bạc lên, đưa sát mũi ngửi. Một mùi đắng nhẹ, nhưng không phải mùi của hạt cà phê rang xay đơn thuần.

"Alkaloid," Elias khẳng định. "Có vết tích của một loại thuốc gây ngủ liều cao. Marcus Vane đã bị đánh thuốc mê trước khi bị đâm. Điều này giải thích tại sao một người đàn ông to khỏe và nóng nảy như ông ta lại ngồi yên để kẻ thủ ác ra tay từ phía sau mà không có bất kỳ dấu hiệu chống cự nào."

Ông tiếp tục quan sát vũng máu. Có một khoảng trống hình chữ nhật nhỏ nằm giữa vũng máu trên mặt bàn, giống như một vật gì đó đã được đặt ở đó và sau đó bị lấy đi.

"Một bức thư? Hay một cuốn sổ tay?" Elias tự hỏi. "Kẻ giết người không chỉ lấy mạng Vane, hắn còn thu hồi một tài liệu."

Lúc này, phía ngoài hành lang bắt đầu xôn xao. Trưởng tàu cùng hai nhân viên bảo an đã có mặt. Phu nhân Clarisse đứng dựa vào vách toa, gương mặt cô không biểu lộ sự đau khổ, mà là một sự trống rỗng kỳ lạ. Elias bước ra ngoài, đóng cửa cabin lại và đối diện với đám đông đang hoang mang.

"Thưa quý vị," Elias lên tiếng, âm lượng vừa đủ nhưng chứa đựng sự uy nghiêm tuyệt đối của một người từng điều hành những vụ trọng án tại Scotland Yard. "Marcus Vane đã bị sát hại. Dựa trên các phép tính sơ bộ, vụ việc xảy ra trong khoảng từ 11 giờ 30 phút đến 11 giờ 50 phút đêm qua. Tại thời điểm đó, hầu hết quý vị đều ở trong cabin của mình. Tôi yêu cầu mỗi người cung cấp một bản tường trình ngắn gọn về hoạt động của mình trong khoảng thời gian này."

"Ngài lấy tư cách gì để thẩm vấn chúng tôi?" Nam tước Von Hardt lên tiếng, giọng ông ta đầy vẻ tự ái của giới quý tộc. "Ngài cũng chỉ là một hành khách như chúng tôi thôi, Thorne."

Elias quay sang nhìn thẳng vào mắt Von Hardt. "Tôi lấy tư cách là người duy nhất trên đoàn tàu này có khả năng phân biệt được sự khác biệt giữa một vết đâm do trả thù và một vết đâm do lợi ích kinh tế, thưa Nam tước. Hơn nữa, nếu cảnh sát Pháp hoặc Đức lên tàu tại trạm kế tiếp, họ sẽ bắt giữ tất cả mọi người để thẩm tra. Nếu quý vị hợp tác với tôi bây giờ, chúng ta có thể thu hẹp phạm vi nghi phạm trước khi cuộc điều tra chính thức biến thành một thảm họa ngoại giao."

Von Hardt im lặng, khẽ chỉnh lại cổ áo. Sự im lặng đó là một lời thừa nhận ngầm.

Elias bắt đầu buổi thẩm vấn đầu tiên ngay tại toa ăn, nơi không gian rộng rãi và dễ quan sát hơn. Người đầu tiên ông gọi là người thư ký của Vane, một chàng thanh niên tên là Lucien Morel. Morel trông như một kẻ vừa trải qua một cơn ác mộng; đôi môi anh ta tím tái và hai bàn tay liên tục đan vào nhau.

"Anh Morel," Elias bắt đầu, tay ông cầm bút máy sẵn sàng ghi chép vào sổ tay. "Anh là người cuối cùng được nhìn thấy rời khỏi phòng của Vane vào lúc 11 giờ 45 phút đêm qua. Một hành khách đã nghe thấy tiếng tranh cãi. Anh có thể cho biết nội dung của cuộc tranh cãi đó là gì không?"

Morel nuốt nước bọt khó khăn: "Ông ấy... ông ấy buộc tội tôi làm mất một số giấy tờ quan trọng về quyền khai thác khoáng sản ở vùng Ruhr. Ông ấy đe dọa sẽ tống tôi vào tù khi chúng tôi đến Berlin. Tôi đã cố giải thích rằng tôi không giữ chúng, nhưng ông ấy không nghe."

"Giấy tờ đó có hình dạng như thế nào?"

"Đó là một tập hồ sơ màu xanh, được buộc bằng dây sáp có dấu niêm phong của ngân hàng trung ương."

Elias ghi chú: Động cơ: Đe dọa danh tiếng và tự do cá nhân.

"Sau khi rời phòng của Vane, anh đi đâu?"

"Tôi về thẳng cabin số 10 của mình. Tôi ngồi đó cho đến khi tàu dừng lại. Tôi thề là tôi không quay lại đó lần nào nữa."

"Anh có khóa cửa cabin không?"

"Có, thưa ngài. Tôi luôn khóa cửa."

Elias nhìn vào đôi giày của Morel. Đó là một đôi giày da đen bóng, nhưng ở phần đế, có một chút xơ vải màu đỏ dính vào. Màu đỏ của thảm toa hạng nhất.

"Cảm ơn, anh có thể về phòng. Hãy nhớ rằng bất kỳ sự dịch chuyển nào không có sự cho phép của tôi đều sẽ được ghi lại," Elias nói.

Khi Morel rời đi, Elias quay sang Bác sĩ Miller, người đang ngồi kiểm tra lại các mẫu máu thu thập được.

"Bác sĩ, ông có nghĩ rằng một người trẻ tuổi và nhút nhát như Morel có thể thực hiện một nhát đâm chuẩn xác đến mức cắt đứt tủy sống chỉ trong một giây không?"

Miller lắc đầu: "Khó lắm. Đó là nhát đâm của một người có thần kinh thép và kiến thức giải phẫu vững vàng. Hoặc là một kẻ đã thực hành điều này rất nhiều lần."

Elias nhắm mắt lại, tái hiện lại sơ đồ của toa tàu trong đầu. Cabin số 9 nằm ở giữa. Bên trái là cabin số 8 của Nam tước Von Hardt, bên phải là cabin số 10 của thư ký Morel. Đối diện là phòng của ông và Bác sĩ Miller. Một không gian khép kín, được bảo vệ bởi một hành lang dài mà người phục vụ tàu luôn đi lại mỗi 15 phút.

"Bác sĩ, ông có nhận thấy điều gì đặc biệt về Phu nhân Clarisse không?" Elias hỏi đột ngột.

"Cô ấy có vẻ... nhẹ nhõm?" Miller ngập ngừng. "Tôi biết điều đó nghe thật tàn nhẫn đối với một góa phụ, nhưng cô ấy không có biểu hiện của sự sốc tâm lý."

"Chính xác," Elias mở mắt. "Cô ấy không sốc vì cô ấy đã biết cái chết đó sẽ đến. Nhưng điều tôi quan tâm là cách thức. Làm thế nào để hung thủ đi vào, giết người, lấy đi tập tài liệu, mở cửa sổ và biến mất mà không để lại bất kỳ dấu hiệu xâm nhập nào?"

Elias đứng dậy, ông đi bộ dọc hành lang toa tàu thêm một lần nữa. Ông đếm từng bước chân, quan sát các khe hở giữa các toa tàu. Đoàn tàu Viễn Phương được cấu tạo từ các toa độc lập, kết nối với nhau bằng hệ thống khớp nối thủy lực và các tấm sàn thép chồng lên nhau.

Ông dừng lại ở toa quan sát, nơi có hệ thống ống dẫn khí đốt cho đèn chiếu sáng. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Elias. Ông cúi xuống, quan sát một vết xước nhỏ trên đường ống dẫn khí. Vết xước còn rất mới, kim loại bên trong vẫn còn sáng bóng, chưa bị oxy hóa bởi hơi ẩm của bão tuyết.

"Bác sĩ Miller, hãy giúp tôi kiểm tra một việc," Elias gọi to. "Tôi cần ông xác nhận xem trong danh sách hành khách, có ai liên quan đến ngành kỹ thuật công nghiệp hoặc vận hành máy móc hơi nước không."

Miller lật nhanh xấp tài liệu trưởng tàu vừa đưa: "Có một người, thưa ngài. Hành khách ở toa hạng hai, nhưng tối qua ông ta đã xin phép vào toa hạng nhất để trao đổi với Marcus Vane về một dự án lò cao. Tên ông ta là Hans Weber, một kỹ sư người Đức."

Elias mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng không mang chút ấm áp nào. "Phương trình bắt đầu có thêm các biến số mới. Một kỹ sư, một người thư ký bị đe dọa, một góa phụ hờ hững và một Nam tước kiêu ngạo. Và đừng quên nhát đâm 'chuẩn xác như một bác sĩ'."

Ông quay nhìn ra cửa sổ. Bão tuyết vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Đoàn tàu Viễn Phương hiện tại giống như một ống nghiệm khổng lồ, nơi các phản ứng hóa học giữa người với người đang diễn ra dưới áp suất của nỗi sợ hãi.

"0 giờ 45 phút," Elias ghi vào sổ. "Hiện trường không phải là cabin số 9. Hiện trường là toàn bộ đoàn tàu này."

Ông biết rằng mình chỉ có vài tiếng đồng hồ trước khi bình minh lên và sự can thiệp của cảnh sát địa phương sẽ làm xáo trộn mọi dấu vết. Elias Thorne cần phải giải quyết vụ án này bằng logic thuần túy trước khi những bằng chứng khoa học bị xóa sạch bởi sự thiếu chuyên nghiệp hoặc những âm mưu che đậy sâu hơn.

"Bác sĩ," Elias nói khi bước lại gần Miller. "Ông có tin vào sự trùng hợp không?"

"Trong y học, sự trùng hợp thường là dấu hiệu của một căn bệnh chưa được chẩn đoán đúng," Miller đáp.

"Trong điều tra hình sự," Elias tiếp lời, "sự trùng hợp chính là sai lầm duy nhất của một kẻ giết người hoàn hảo. Chúng ta hãy đi tìm sai lầm đó."

Hai người đàn ông bước đi dọc theo hành lang tối mờ, tiếng giày của họ gõ nhịp đều đặn trên sàn tàu, hòa cùng tiếng gầm rú của gió núi Jura, báo hiệu một đêm dài của những sự thật tàn khốc bắt đầu lộ diện.