Chuyến tàu Thần Biển cập bến Marseille trong một buổi chiều muộn, khi những tia nắng cuối cùng của ngày đông tàn úa đang cố gắng bấu víu vào những cột buồm san sát trên bến cảng. Elias Thorne bước xuống cầu tàu, chiếc áo khoác dạ màu xám chì của ông dường như nặng hơn vì hơi ẩm của biển. Ông không đi thẳng vào trung tâm thành phố mà chọn một lối tắt qua khu phố cảng cũ, nơi mùi cá ươn hòa quyện với mùi dầu hỏa và thuốc lá rẻ tiền.
Trong tâm trí ông, những con số từ bản mật mã ở cabin số 15 vẫn đang xoay vần như những hành tinh quanh một mặt trời đen. Kinh độ 5 độ Đông, Vĩ độ 43 độ Bắc. Điểm giao cắt này không nằm trên đất liền, mà nó chỉ thẳng vào một hòn đảo nhỏ biệt lập phía ngoài vịnh Marseille—Pháo đài If.
"Một nhà tù cổ cho những ý tưởng hiện đại," Elias lẩm bẩm.
Ông tìm đến một quán rượu nhỏ nằm khuất trong hẻm vắng, nơi những người lái thuyền đêm thường tụ tập. Sau khi trả một khoản tiền tương đương với một tuần lương của một công nhân lành nghề, Elias có được một chiếc thuyền nhỏ và một người chèo thuyền câm lặng. Chiếc thuyền rời bến trong bóng tối, rạch một đường nước bạc trên mặt biển yên tĩnh.
Khi bóng đen của Pháo đài If hiện ra sừng sững giữa biển khơi, Elias yêu cầu người lái thuyền dừng lại ở một khoảng cách an toàn. Ông sử dụng chiếc ống nhòm quân dụng để quan sát những ô cửa sổ nhỏ xíu phía trên cao. Lẽ ra nơi đây phải tối đen và tĩnh mịch, nhưng ở tầng cao nhất của tháp canh phía Tây, một luồng ánh sáng xanh nhạt, kỳ ảo đang tỏa ra đều đặn theo nhịp thở.
"Đó không phải là ánh sáng của đèn dầu hay nến," Elias phân tích bằng kiến thức vật lý. "Đó là sự phóng điện trong môi trường khí hiếm—một thí nghiệm của tương lai."
Elias Thorne đổ bộ lên một ghềnh đá trơn trượt phía sau pháo đài. Với đôi bàn tay đã từng tháo rời hàng trăm loại máy móc, ông khéo léo leo lên những vách đá dựng đứng, tận dụng những khe nứt của thời gian để tìm đường vào bên trong. Sau mười lăm phút thử thách sức bền của cơ thể tuổi ngoài năm mươi, ông đã đứng trên ban công hẹp của tháp canh.
Bên trong căn phòng rộng lớn vốn là một xà phòng giam, một cảnh tượng kinh ngạc hiện ra trước mắt vị cựu thanh tra. Không có xiềng xích hay bụi bặm, căn phòng được lấp đầy bởi những khung thép sáng bóng, những cuộn dây đồng khổng lồ và một chiếc kính thiên văn khổng lồ hướng thẳng lên bầu trời. Ở trung tâm căn phòng, một người đàn ông gầy gò, mái tóc bạc trắng đang miệt mài điều chỉnh những thông số trên một bảng điều khiển phức tạp.
Đó chính là Giáo sư Lagrange—người mà các tờ báo ở Paris đã tuyên bố là đã chết cách đây một tuần.
"Phép tính của ngài về độ lệch quỹ đạo vẫn còn một sai số 0.003 giây cung, giáo sư," Elias lên tiếng, giọng ông vang lên khô khốc giữa tiếng vo ve của các thiết bị điện.
Lagrange giật mình quay lại, đôi mắt ông hiện rõ vẻ kinh hãi nhưng nhanh chóng được thay thế bằng một sự tò mò thuần túy của một nhà khoa học. "Elias Thorne. Tôi đã nghe nói về sự xuất hiện của ngài trên tàu Thần Biển. Ngài là người duy nhất giải được mật mã Thiên Lang trong chưa đầy mười phút."
"Cái chết của ngài là một vở kịch xuất sắc, thưa giáo sư. Một xác chết giả bằng sáp và một báo cáo pháp y được mua chuộc. Tại sao một trí tuệ như ngài lại phải trốn chạy vào một nhà tù?"
Lagrange thở dài, ông bước lại gần cửa sổ, nhìn lên ngôi sao Thiên Lang đang tỏa sáng rực rỡ. "Vì thế giới bên ngoài chưa sẵn sàng cho Thiên Lang. Marcus Vane và những kẻ như Sterling chỉ muốn dùng khoa học để tạo ra những vụ nổ to hơn. Nhưng Thiên Lang là về tầm nhìn. Chúng tôi đang xây dựng một hệ thống thấu kính phản chiếu từ quỹ đạo. Với nó, chúng ta có thể nhìn thấy một đội quân đang hành quân từ khoảng cách hàng nghìn dặm, hoặc đọc được một bức thư trên bàn làm việc của một nguyên thủ quốc gia."
"Và cái giá của tầm nhìn tuyệt đối này là gì?" Elias tiến lại gần bảng điều khiển. "Sự tự do tuyệt đối của cá nhân sẽ biến mất. Một thế giới không có bí mật là một thế giới không có sự sống."
"Logic của ngài thật lạnh lẽo, Thorne. Nhưng Thiên Lang còn là một vũ khí. Nếu thấu kính này tập trung ánh sáng mặt trời vào một điểm duy nhất trên mặt đất, nó có thể đốt cháy một thành phố chỉ trong vài giây. Đó là lý do tại sao tổ chức Thiên Lang phải tồn tại trong bóng tối. Chúng tôi bảo vệ thế giới khỏi chính những phát minh của mình."
Elias Thorne nhìn vào các bản vẽ kỹ thuật trên bàn. Ông nhận ra một mâu thuẫn lớn. "Ngài nói về việc bảo vệ thế giới, nhưng người phục vụ trên tàu đã cố tình phá hoại động cơ. Đó không phải là bảo vệ, đó là sự đe dọa."
Lagrange cúi đầu, giọng ông run rẩy. "Đó không phải là lệnh của tôi. Có một nhóm ly khai trong Thiên Lang. Họ muốn bán công nghệ này cho những kẻ trả giá cao nhất ở Berlin. Tôi đang bị giam lỏng ở đây, Thorne. Tôi không phải là người điều hành, tôi chỉ là một bộ não bị vắt kiệt."
Ngay lúc đó, tiếng còi báo động vang lên từ phía dưới pháo đài. Những ánh đèn pha mạnh mẽ từ những chiếc xuồng máy quân sự bắt đầu quét qua các vách đá.
"Họ đến rồi," Lagrange nói nhanh, ông dúi vào tay Elias một chiếc đĩa đồng nhỏ có khắc những rãnh siêu vi. "Đây là chìa khóa điều khiển gương cầu. Không có nó, hệ thống trên quỹ đạo chỉ là một đống rác kim loại vô hại. Ngài phải đưa nó về Đài thiên văn Greenwich. Chỉ có ở đó, với sự hỗ trợ của đồng hồ nguyên tử nguyên mẫu, ngài mới có thể tái lập trình lại toàn bộ hệ thống."
"Tại sao lại là tôi?"
"Vì ngài là người duy nhất không thuộc về phe phái nào. Ngài không phục vụ vương triều, ngài không phục vụ tiền bạc. Ngài phục vụ sự thật. Và lúc này, sự thật là thứ duy nhất có thể ngăn chặn một cuộc đại chiến hạt nhân sơ khai."
Elias Thorne nhìn vào chiếc đĩa đồng. Đây là biến số quan trọng nhất mà ông từng nắm giữ. Ông nghe thấy tiếng giày đinh nện rầm rập trên cầu thang đá.
"Lối này!" Lagrange chỉ vào một ống dẫn rác cũ hướng thẳng xuống biển. "Hãy nhảy xuống, Thorne! Sự thật không được phép chết ở đây!"
Elias không chần chừ. Ông cất chiếc đĩa đồng vào túi áo trong, rồi lao mình vào bóng tối. Cái lạnh tê tái của nước biển Marseille bao trùm lấy ông một lần nữa. Khi nổi lên mặt nước, ông thấy tháp canh phía Tây bùng phát một ngọn lửa xanh dữ dội. Lagrange đã chọn cách hủy hoại tất cả thiết bị để bảo vệ bí mật.
Elias bơi về phía chiếc thuyền đang đợi sẵn. Người lái thuyền lặng lẽ kéo ông lên.
"Về bến cảng," Elias thở dốc, toàn thân ông run lên vì lạnh nhưng trí óc ông đang hoạt động với công suất cực đại. "Tôi cần bắt chuyến tàu tốc hành đêm đến Calais. Thiên Đường không chờ đợi ai cả."
Trên chuyến tàu đêm xuyên qua nước Pháp, Elias ngồi co mình trong góc toa hạng hai, dùng hơi ấm của một tách cà phê nóng để lấy lại cảm giác ở các đầu ngón tay. Ông lấy chiếc đĩa đồng ra soi dưới ánh đèn dầu. Những rãnh khắc không phải là ngôn ngữ, chúng là những nốt nhạc.
"Một bản nhạc cơ khí," Elias nhận ra. "Mật mã nằm ở tần số âm thanh."
Ông lấy cuốn sổ tay ra, bắt đầu chuyển đổi các rãnh khắc thành các ký hiệu âm nhạc. Đối với một người thợ săn logic, mọi thứ trong vũ trụ đều có thể quy về toán học và âm thanh. Khi những nốt nhạc dần hiện lên trên trang giấy, Elias Thorne nhận ra một giai điệu quen thuộc—một bản giao hưởng của Beethoven.
"Bản giao hưởng số 9. Khúc ca khải hoàn," ông lẩm bẩm. "Sự mỉa mai của khoa học. Họ dùng một bản nhạc về sự đoàn kết của nhân loại để mã hóa một vũ khí hủy diệt nhân loại."
Con tàu lao đi trong đêm tối, tiếng bánh sắt nghiến trên đường ray như nhịp đệm cho bản nhạc chết chóc trong tay Elias. Ông biết rằng mỗi dặm đường ông đi qua là một bước tiến gần hơn đến trung tâm của cơn bão tại London. Những kẻ ly khai của Thiên Lang chắc chắn đang truy đuổi ông. Chúng có tiền, có công nghệ và có sự tàn nhẫn của những kẻ tin rằng mình là thượng đế.
Nhưng Elias Thorne có một thứ mà chúng không có: sự kiên định của một người đã nhìn thấy tận cùng của sự mục nát và vẫn chọn đứng về phía ánh sáng.
Khi bình minh lên trên eo biển Manche, Elias đứng trên boong tàu phà, nhìn về phía những vách đá trắng của Dover. London đang chờ đợi ông với sương mù và những âm mưu mới. Ngài Sterling, tổ chức Thiên Lang, và bóng ma của Marcus Vane—tất cả sẽ tụ hội tại Đài thiên văn Greenwich.
Ông chỉnh lại cổ áo, tay nắm chặt chiếc đĩa đồng trong túi.
"Trận chiến cuối cùng sẽ không diễn ra bằng súng đạn," Elias tự nhủ. "Nó sẽ diễn ra bằng những con số và những nốt nhạc."
Ông bước xuống đất Anh với một sự điềm tĩnh đáng sợ. Những hành khách xung quanh thấy một ông già bình thường với một chiếc vali sờn cũ, không ai biết rằng người đàn ông ấy đang mang theo vận mệnh của cả thế kỷ trên vai.
Elias Thorne đi về phía ga tàu hỏa, đôi mắt ông sắc lạnh như lưỡi dao mổ. Màn sương London đang kéo đến, nhưng lần này, ông sẽ là người tạo ra ánh sáng để xuyên thủng nó.
"10 giờ sáng," ông ghi chú vào sổ. "Vị trí: Dover. Mục tiêu: Greenwich. Trạng thái: Sẵn sàng giải mã bản nhạc cuối cùng."
Logic không bao giờ biết mệt mỏi, và Elias Thorne cũng vậy. Cuộc hành trình từ tàu Viễn Phương đến Pháo đài If đã tôi luyện ông thành một thứ vũ khí hoàn hảo của sự thật. Và giờ đây, vũ khí ấy đã sẵn sàng để khai hỏa.