MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thể Thứ BaChương 10: TIẾNG VANG CỦA NHỮNG CỖ MÁY

Bản Thể Thứ Ba

Chương 10: TIẾNG VANG CỦA NHỮNG CỖ MÁY

1,789 từ · ~9 phút đọc

Tiếng còi tàu hơi nước rời bến cảng Marseille vang lên như một bản nhạc buồn bã tiễn biệt lục địa già. Elias Thorne đứng trên boong tàu, đôi mắt ông không nhìn về phía những dải sóng xanh ngắt của Địa Trung Hải, mà đang hồi tưởng lại bản đồ nhiệt động lực học của toàn bộ vụ án đã qua. Đối với ông, mỗi vụ án là một cỗ máy, và khi cỗ máy ấy ngừng chạy, những tiếng vang của các bánh răng vẫn còn sót lại trong tâm trí.

Ông bước vào cabin hạng nhất của con tàu "Thần Biển". Không gian ở đây rộng rãi hơn so với tàu Viễn Phương, nhưng Elias vẫn thực hiện các bước kiểm tra quen thuộc: chốt cửa, áp suất hơi nước của hệ thống sưởi, và các góc khuất có thể đặt thiết bị nghe lén. Sau khi đảm bảo mọi thứ ở trạng thái an toàn, ông mở chiếc vali da, lấy ra một tập hồ sơ mới mà ông vừa nhận được từ một liên lạc viên tại Marseille.

Hồ sơ mang tên "Dự án Thiên Lang".

Đây không phải là một tập tài liệu dày đặc những bản vẽ kỹ thuật, mà là một danh sách các cái chết kỳ lạ của những nhà thiên văn học và toán học hàng đầu tại Pháp trong vòng sáu tháng qua. Điểm chung duy nhất giữa họ không phải là tuổi tác hay địa vị, mà là tất cả đều tham gia vào việc tính toán quỹ đạo cho một loại vệ tinh quan sát tầm cao—một ý tưởng nghe có vẻ viển vông đối với kỹ thuật năm 1893 nhưng lại đang được chính phủ Cộng hòa Pháp bí mật đầu tư.

Elias lấy chiếc kính lúp ra, soi vào bức ảnh hiện trường vụ án gần nhất: Giáo sư Lagrange được tìm thấy chết trong phòng làm việc tại Đài thiên văn Paris. Trên bàn làm việc của ông ta, một chiếc đồng hồ thiên văn vẫn đang chạy, nhưng thay vì chỉ giờ trái đất, nó lại được điều chỉnh theo một hệ thống múi giờ lạ lẫm.

"Thời gian không phải là một hằng số trong trò chơi này," Elias lẩm bẩm.

Ông rút sổ tay ra, bắt đầu phân tích logic của chuỗi sự kiện. Nếu Marcus Vane đại diện cho sức mạnh thô bạo của thép và thuốc nổ, thì "Dự án Thiên Lang" đại diện cho sức mạnh của thông tin và sự quan sát từ trên cao. Kẻ nắm giữ được tầm nhìn bao quát sẽ nắm giữ được chiến trường trước cả khi tiếng súng đầu tiên vang lên.

Có tiếng gõ cửa. Nhịp gõ rất nhẹ, chỉ đủ để tai người nghe thấy. Elias không hỏi "ai đó", ông chỉ lặng lẽ di chuyển về phía góc phòng, tay đặt lên báng súng lục ẩn sau lớp áo dạ.

"Thưa ngài Thorne, trà chiều của ngài đã sẵn sàng," giọng một người đàn ông vang lên, đều đều và vô cảm.

Elias mở cửa. Một người phục vụ tàu với gương mặt trẻ măng, đôi mắt xanh lơ tĩnh lặng đứng đó, trên tay là một khay trà bằng bạc. Nhưng điều khiến Elias chú ý không phải là tách trà, mà là cách người này giữ thăng bằng. Con tàu đang lắc lư do sóng lớn, nhưng đôi chân của người phục vụ này dường như dính chặt xuống sàn, trọng tâm cơ thể không hề dịch chuyển dù chỉ một centimet.

"Tôi không gọi trà," Elias nói.

"Đây là quà tặng từ một hành khách ở cabin số 15. Một người bạn cũ của ngài tại Vienna," người phục vụ đáp rồi đặt khay trà lên bàn và rút lui nhanh chóng.

Elias Thorne nhìn tách trà. Một làn khói mỏng bốc lên, mang theo mùi hương của hoa oải hương khô và một chút hương tinh dầu hạnh nhân đắng—cyanide.

"Elena von Steiner, cô quả là một người thích chơi những trò chơi nguy hiểm," Elias mỉm cười. Ông đổ tách trà vào bồn rửa, quan sát phản ứng của dung dịch với lớp men sứ. Vết ố xanh hiện lên ngay lập tức. Đây không phải là một âm mưu giết người thực sự; nếu Elena muốn ông chết, ông đã không thể sống sót rời khỏi Vienna. Đây là một thông điệp: Đừng tin vào bất cứ thứ gì được phục vụ một cách mời gọi.

Ông rời cabin, tiến về phía cabin số 15. Tuy nhiên, khi đến nơi, căn phòng hoàn toàn trống rỗng. Trên giường chỉ để lại một mẩu giấy nhỏ với dòng mật mã gồm các dãy số toán học liên quan đến độ lệch của quỹ đạo hành tinh. Elias nhanh chóng giải mã nó dựa trên kiến thức về lượng giác.

"Kinh độ 5 độ Đông, Vĩ độ 43 độ Bắc. Marseille," ông đọc khẽ. "Họ không muốn tôi rời đi. Họ muốn tôi quay lại."

Ngay lúc đó, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía khoang động cơ của tàu "Thần Biển". Con tàu rung chuyển mạnh, ánh đèn dầu chao đảo. Tiếng chuông báo động vang lên dồn dập. Elias Thorne không chạy về phía mạn tàu cứu hộ. Ông lao thẳng xuống khoang máy.

Dưới khoang động cơ, hơi nước nóng rực phun ra từ một ống dẫn bị vỡ. Các kỹ sư đang hoảng loạn cố gắng đóng các van an toàn. Elias quan sát vết nứt trên ống dẫn. Nó không phải do áp suất quá tải; vết nứt có hình dạng của một đường cắt kim cương hoàn hảo—một thiết bị cắt thủy lực điều khiển từ xa đã được gắn vào đây.

"Weber! Nếu ông ở đây, ông sẽ biết phải làm gì," Elias lẩm bẩm, nhớ về người cộng sự kỹ sư tài năng của mình.

Ông nhặt một chiếc cờ lê lớn, dùng nó để tạo đòn bẩy đóng van sơ cấp. Sức nóng làm bỏng rát đôi bàn tay, nhưng Elias không dừng lại cho đến khi tiếng xì xì của hơi nước dịu đi. Trong màn khói trắng, ông thấy một bóng đen đang lẻn qua các bánh răng khổng lồ của động cơ.

Elias đuổi theo. Bóng đen đó di chuyển với một tốc độ và sự linh hoạt phi thường, vượt qua các trục khuỷu đang quay mà không hề do dự. Khi đến gần lối thoát lên boong tàu, bóng đen quay lại. Đó là người phục vụ trà lúc nãy.

"Ngài Thorne, logic của ngài rất tốt, nhưng tốc độ vật lý của ngài đã chậm đi theo tuổi tác," chàng trai trẻ nói, giọng anh ta mang theo một chút giễu cợt.

"Cậu không phải là phục vụ tàu. Cậu là một 'Người chạy' của tổ chức Thiên Lang," Elias đứng vững, đôi mắt ông quan sát từng cử động nhỏ của đối phương. "Tại sao lại phá hoại con tàu này?"

"Để tạo ra một sự kiện xác suất," chàng trai đáp. "Nếu con tàu này chìm, hồ sơ Thiên Lang sẽ biến mất cùng ngài dưới đáy biển. Nhưng nếu ngài ngăn chặn được nó, ngài đã chứng minh được giá trị của mình để trở thành một phần của dự án."

"Tôi không phải là một biến số để các người thử nghiệm," Elias rút súng, nhưng chàng trai đã nhanh hơn. Anh ta ném một quả cầu nhỏ xuống sàn. Một luồng khói đen đặc tỏa ra, mang theo mùi của phốt pho trắng.

Khi khói tan, chàng trai đã biến mất. Elias Thorne bước lên boong tàu, hít một hơi thật sâu không khí biển trong lành. Con tàu "Thần Biển" đã ổn định trở lại, nhưng ông biết rằng mình đang đứng giữa một âm mưu toàn cầu mới.

Ông mở cuốn sổ tay, lật sang một trang trắng hoàn toàn.

"Bối cảnh: Địa Trung Hải. Đối thủ: Một tổ chức sử dụng toán học và vật lý làm vũ khí. Mục tiêu: Chưa xác định. Nhưng có một điều chắc chắn—thời đại của thuốc nổ đã qua, thời đại của những quỹ đạo vô hình đã bắt đầu."

Elias Thorne nhìn về phía đường chân trời, nơi mặt trời đang lặn xuống, nhuộm đỏ cả vùng biển. Ông nhận ra rằng vụ án trên tàu Viễn Phương chỉ là một bài kiểm tra đầu vào. Những kẻ đứng sau "Dự án Thiên Lang" mới là những đạo diễn thực sự của vở kịch thế giới.

Ông quay trở lại cabin, lấy ra bộ dụng cụ vẽ kỹ thuật. Thay vì ghi chép lời khai, ông bắt đầu vẽ lại quỹ đạo của các nạn nhân. Mỗi cái chết là một điểm trên một đường cong elip hoàn hảo. Khi đường cong đó khép lại, điểm giao nhau chính là tại Đài thiên văn Greenwich ở London.

"Họ đang quay lại nơi bắt đầu," Elias tự nhủ.

Cuộc hành trình của ông không đưa ông đến Marseille hay Châu Phi. Ông cần phải trở lại London, nhưng không phải bằng con đường chính thống. Ông cần biến mình thành một bóng ma trong chính thành phố của mình.

Đêm đó, Elias không ngủ. Ông dành thời gian để tháo rời và lắp ráp lại khẩu súng của mình, từng bộ phận một, giống như cách ông tháo rời một lời nói dối. Logic là một thứ vũ khí, và giống như mọi vũ khí khác, nó cần được mài giũa liên tục.

Vào lúc 3 giờ sáng, khi tàu "Thần Biển" đi qua vùng biển lặng, Elias Thorne nhìn vào tấm gương nhỏ trong phòng. Ông thấy một người đàn ông với những nếp nhăn của sự trải nghiệm, đôi mắt chứa đựng cả sự lạnh lẽo của logic lẫn hơi ấm của công lý.

"Tiếng vang của những cỗ máy không bao giờ dứt," ông nói khẽ với chính mình. "Nó chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác."

Chuyến tàu này có thể mang ông đi xa, nhưng sự thật sẽ luôn kéo ông về phía trung tâm của cơn bão. Elias Thorne đóng vali, sẵn sàng cho chương tiếp theo của một cuộc đời mà mỗi bước đi đều là một phép tính cân não với cái chết.

Thế kỷ 19 đang dần khép lại, nhường chỗ cho một kỷ nguyên của máy móc và những phép tính điên rồ hơn. Và giữa dòng chảy đó, Elias Thorne vẫn đứng vững—một cột mốc của sự thật khách quan giữa một đại dương của những âm mưu chủ quan.

Tiếng động cơ tàu lại bắt đầu vang lên nhịp nhàng, nhưng trong tai Elias, đó là tiếng gõ cửa của một định mệnh mới. Một định mệnh mang tên Thiên Lang, rực sáng và đầy chết chóc trên bầu trời của trí tuệ con người.