MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thể Thứ BaChương 9: SƯƠNG MÙ TRÊN DÒNG THAMES

Bản Thể Thứ Ba

Chương 9: SƯƠNG MÙ TRÊN DÒNG THAMES

1,838 từ · ~10 phút đọc

Chuyến tàu xuyên lục địa đưa Elias Thorne trở lại London vào một buổi chiều tháng Giêng năm 1893. Thành phố chào đón ông bằng một màn sương mù màu vàng đục, đặc quánh mùi lưu huỳnh và khói than—một thứ hỗn hợp đặc trưng mà người dân địa phương gọi là "súp đậu". Đối với Elias, mùi hương này không mang lại cảm giác thân thuộc của quê hương, mà là mùi của một chiến trường mới, nơi những kẻ thù không lộ diện bằng súng ống mà bằng những đạo luật và những cái bắt tay ngầm trong các câu lạc bộ quý tộc vùng Pall Mall.

Ông bước xuống ga Victoria, chiếc vali da giờ đây nhẹ hơn vì thiếu đi chiếc hộp thiếc, nhưng gánh nặng trong tâm trí ông lại tăng lên gấp bội. Elias không về nhà riêng tại phố Baker. Ông hiểu rõ rằng, sau sự cố tại dinh thự Belvedere ở Vienna, mọi ngõ ngách dẫn đến nơi ở cũ của ông đều đã bị giám sát bởi những đôi mắt sắc lạnh của cơ quan mật vụ.

Elias chọn một khách sạn bình dân gần bến tàu hỏa, nơi những thủy thủ và thương nhân thường xuyên lưu trú. Sau khi ổn định chỗ ở, ông ngồi xuống chiếc bàn gỗ lung lay, rút ra cuốn sổ tay và bắt đầu phác thảo lại sơ đồ mạng lưới quyền lực mà ông đã bóc tách được.

Ở trung tâm của vòng tròn là "Dự án 0". Tỏa ra từ đó là ba nhánh chính: Marcus Vane (Tài chính và Thép), Tổng công tước Stephan (Vận hành và Thử nghiệm tại lục địa), và nhánh thứ ba—nhánh mà ông cần phải giải quyết tại London—Ngài Archibald Sterling, Thứ trưởng Bộ Chiến tranh Anh quốc.

"Công lý cần một đòn bẩy," Elias lẩm bẩm. Ông lấy ra một tờ giấy trắng, bắt đầu viết một bức thư bằng loại mực đặc biệt mà ông đã điều chế từ trước—loại mực chỉ hiện hình khi tiếp xúc với hơi nhiệt của tẩu thuốc lá.

Đối tượng nhận thư là Chánh thanh tra Abberline của Scotland Yard, một trong số ít những người đồng nghiệp cũ mà Elias còn tin tưởng. Bức thư không chứa đựng lời cáo buộc nào; nó chỉ là một tập hợp các con số tọa độ và các mốc thời gian liên quan đến vụ sập hầm mỏ năm 1877 và danh sách những chuyến hàng lậu chở nitrocellulose từ cảng Liverpool.

Sáng hôm sau, Elias xuất hiện tại Whitehall. Ông không cố gắng đột nhập hay lẩn trốn. Ngược lại, ông ăn mặc chỉnh tề, đội chiếc mũ phớt xám và bước thẳng vào văn phòng tiếp tân của Bộ Chiến tranh.

"Tôi muốn gặp Ngài Archibald Sterling," Elias nói với viên thư ký trẻ tuổi đang bận rộn với đống công văn. "Hãy nói với ông ấy rằng Elias Thorne mang theo lời nhắn từ Bác sĩ Miller tại Zurich."

Cái tên Miller có tác dụng như một chiếc chìa khóa vạn năng. Chỉ năm phút sau, Elias đã ngồi đối diện với Sterling trong một căn phòng rộng lớn, tường ốp gỗ sồi đen và nồng mùi xì-gà đắt tiền. Archibald Sterling là một người đàn ông có gương mặt góc cạnh, đôi mắt nhỏ và sâu, luôn tạo cảm giác ông ta đang nhìn xuyên thấu qua đối phương.

"Ngài Thorne, tôi đã nghe nói nhiều về ngài. Một điều tra viên tài năng nhưng... thiếu linh hoạt," Sterling mở đầu cuộc hội thoại bằng một giọng điệu ban ơn. "Việc ngài xuất hiện ở đây sau những gì đã xảy ra tại Vienna là một hành động dũng cảm, hoặc là cực kỳ dại dột."

"Tôi ở đây để bàn giao bản báo cáo cuối cùng về cái chết của Marcus Vane và Lucien Morel," Elias đáp, ông đặt một tập tài liệu lên bàn. "Bản báo cáo này chứa đựng các bằng chứng khoa học về việc sử dụng bẫy cơ khí và các độc chất thần kinh do nhân viên của Bộ Chiến tranh thực hiện."

Sterling bật cười, một tiếng cười khô khốc. "Ngài Thorne, ngài định dùng những thứ này để đe dọa tôi sao? Ngài biết rõ rằng trong thời đại này, sự thật là một khái niệm có thể điều chỉnh được. Miller đã bị kết tội là một đặc vụ biến chất hành động đơn phương. Hồ sơ đã đóng."

"Hồ sơ của ngài có thể đóng, nhưng các định luật vật lý thì không," Elias tiến lại gần bản đồ chiến lược treo trên tường của Sterling. "Tôi đã dành cả đêm để phân tích các lô hàng thép mà Vane cung cấp cho Bộ Chiến tranh trong năm năm qua. Ngài Sterling, ngài có biết tại sao các khẩu đại bác mới nhất của chúng ta lại có tỉ lệ nổ nòng cao bất thường không?"

Sắc mặt của Sterling khẽ biến đổi. Đây là một bí mật quân sự mà Bộ Chiến tranh đang cố gắng che đậy.

"Đó là vì Vane đã sử dụng loại thép phế liệu từ 'Dự án 0'—loại thép đã bị giòn hóa do tiếp xúc với hóa chất thử nghiệm—để đúc súng cho quân đội. Ngài đã nhận tiền hối lộ để làm ngơ cho hành động này. Ngài không giết Vane để che giấu bí mật về thuốc nổ; ngài giết ông ta vì ông ta bắt đầu đòi thêm tiền để không công bố sự thật về chất lượng vũ khí kém cỏi đang trang bị cho Đế quốc."

Elias Thorne rút ra một tấm ảnh mà ông đã tráng rửa tại Vienna—tấm ảnh chụp bản hợp đồng giữa Vane và một công ty bình phong do Sterling kiểm soát.

"Đây là logic đơn giản: Nếu bản hợp đồng này được đưa ra ánh sáng, ngài không chỉ mất chức. Ngài sẽ bị treo cổ vì tội phản quốc. Những khẩu đại bác của ngài không chỉ giết chết kẻ thù, chúng đang giết chính binh sĩ Anh."

Sterling đứng bật dậy, tay ông ta run rẩy tìm đến chiếc chuông gọi bảo vệ. "Ngài sẽ không thể rời khỏi tòa nhà này, Thorne."

"Tôi đã tính toán thời gian rồi," Elias nhìn vào đồng hồ quả quýt. "Đúng 10 giờ sáng nay, Chánh thanh tra Abberline sẽ thực hiện lệnh khám xét kho vũ khí tại Woolwich dựa trên những tọa độ tôi cung cấp. Họ sẽ tìm thấy những khẩu pháo lỗi và các chứng từ thép của Vane. Nếu tôi không xuất hiện tại cửa tòa nhà Whitehall trong mười lăm phút nữa để ngăn chặn một bức điện tín được gửi đi, toàn bộ sự việc sẽ được công bố trên tờ The Times vào số báo chiều."

Một sự im lặng căng thẳng bao trùm căn phòng. Sterling nhìn Elias, cố tìm kiếm một vết nứt trong sự tự tin của vị cựu thanh tra. Nhưng Elias Thorne chỉ đứng đó, tĩnh lặng như một công thức toán học đã được chứng minh.

"Ngài muốn gì?" Sterling cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông ta khàn đi.

"Thứ nhất: Một bản minh oan hoàn toàn cho Lucien Morel. Anh ta phải được ghi nhận là một người đã hy sinh vì nhiệm vụ bảo mật, gia đình anh ta phải nhận được trợ cấp xứng đáng. Thứ hai: Miller phải bị đưa ra xét xử công khai, không được phép biến mất trong một nhà tù bí mật nào đó. Và thứ ba: Toàn bộ dự án vũ khí sử dụng thép của Vane phải bị hủy bỏ ngay lập tức."

"Ngài đang đòi hỏi quá nhiều," Sterling gầm gừ.

"Tôi đang đòi hỏi sự tối thiểu để giữ cho Đế quốc này không bị nổ tung từ bên trong," Elias đáp. "Còn mười phút nữa."

Sterling hít một hơi thật sâu, ông ta cầm bút máy lên và bắt đầu ký vào một loạt các lệnh khẩn cấp mà Elias đã soạn sẵn trong tập hồ sơ. Mỗi nét bút đều mang theo sự căm giận, nhưng ông ta không còn lựa chọn nào khác. Logic của Elias Thorne đã khóa chặt mọi lối thoát của ông ta.

Khi Elias Thorne bước ra khỏi tòa nhà Whitehall, làn sương mù trên dòng sông Thames dường như đã nhạt bớt. Ông nhìn thấy Abberline đang đứng đợi ở góc đường với một cỗ xe ngựa.

"Ngài đã làm được, Elias," Abberline nói, vẻ mặt lộ rõ sự nhẹ nhõm. "Nhưng ngài biết là Sterling sẽ không bao giờ để ngài yên ổn tại London này chứ?"

"Thành phố này đã trở nên quá chật chội cho sự thật rồi, Abberline," Elias bước lên xe. "Có lẽ đã đến lúc tôi phải thực hiện một hành trình khác. Thế giới vẫn còn nhiều mâu thuẫn cần được giải mã."

Xe ngựa lăn bánh, mang theo Elias Thorne đi vào lòng London. Ông mở cuốn sổ tay, gạch một đường dứt khoát qua trang cuối cùng của vụ án Viễn Phương. Vụ án mạng trên tàu hỏa đã dẫn đến một sự thay đổi lớn trong cấu trúc quân sự của một đế quốc. Tuy nhiên, Elias không cảm thấy mình là một anh hùng. Ông chỉ cảm thấy mình là một kỹ sư đã sửa xong một chiếc bánh răng lỗi trong một cỗ máy khổng lồ đang rỉ sét.

Đêm đó, trong căn phòng trọ nhỏ, Elias ngồi nhìn ra dòng sông Thames lấp lánh dưới ánh đèn dầu. Ông lấy ra một lá thư vừa nhận được qua hệ thống bưu điện ẩn danh. Thư không có tên người gửi, chỉ có một mùi hương hoa oải hương khô thoang thoảng và một tấm ảnh chụp bến cảng Marseille tại Pháp.

"Hẹn gặp lại tại phía Nam," bức thư viết bằng mực tím.

Elias Thorne mỉm cười nhạt. Elena von Steiner đã an toàn, và cô ấy dường như đã tìm thấy manh mối của một vụ án mới.

Ông đóng cuốn sổ lại, chuẩn bị cho một hành trình xa hơn. Trong thế giới của thế kỷ 19 đầy biến động, nơi khoa học và tội ác thường đi đôi với nhau, Elias Thorne biết rằng mình sẽ không bao giờ thực sự nghỉ hưu. Miễn là con người còn biết nói dối, logic sẽ vẫn cần một người thực thi nó.

Mạch truyện về vụ án mạng trên chuyến tàu Viễn Phương chính thức khép lại tại đây, nhưng những chương mới về cuộc đời của Elias Thorne—người thám tử của các con số và sự thật—chỉ vừa mới bắt đầu dưới ánh sao của bầu trời châu Âu lục địa.

"Bất kể bối cảnh là gì," ông ghi chú cuối cùng, "sự thật luôn có một tần số riêng. Việc của chúng ta là lắng nghe nó giữa muôn vàn tiếng ồn."

Con tàu hơi nước rời bến cảng London vào rạng sáng hôm sau, mang theo một hành khách lặng lẽ với một chiếc vali da sờn cũ và một trí tuệ sắc bén hơn bất kỳ lưỡi dao nào.