Thành phố Vienna hiện ra trong sương sớm như một bức tranh sơn dầu chưa kịp khô màu. Những cỗ xe ngựa hai bánh lăn bánh trên đường phố lát đá cuội, tạo nên một nhịp điệu dồn dập báo hiệu sự bắt đầu của một ngày mới. Elias Thorne, với chiếc áo khoác dạ vẫn còn vương chút hơi lạnh của dòng sông Danube, bước nhanh qua những ngõ hẻm phía sau Nhà hát Opera. Ông không chọn những đại lộ thênh thang; kinh nghiệm điều tra dạy ông rằng sự an toàn luôn nằm ở những khoảng tối của đô thị.
Ông dừng lại trước một cửa tiệm sửa chữa đồng hồ cũ kỹ nằm sâu trong khu phố Do Thái. Biển hiệu gỗ treo lơ lửng, in hình một bánh răng đồng đã mòn. Elias gõ cửa theo một nhịp điệu không đều: ba nhịp nhanh, một nhịp lặng, rồi hai nhịp chậm.
Cánh cửa mở ra, để lộ một ông lão với cặp kính lúp gắn chặt trên hốc mắt. Đó là Hansel, một chuyên gia phục chế cơ khí và cũng là người nắm giữ mạng lưới thông tin ngầm tại Vienna mà Elias từng giúp đỡ trong vụ án mất cắp bản thảo kỹ thuật của Da Vinci nhiều năm trước.
"Ngài Thorne," Hansel thầm thì, giọng ông giống như tiếng mọt nghiến gỗ. "Ngài trông như vừa bước ra từ một cuộc chiến dưới lòng đất."
"Tôi cần một buồng tối, hóa chất rửa ảnh và một tách cà phê mạnh, Hansel," Elias đáp, ông đặt chiếc hộp thiếc lên bàn làm việc đầy những lò xo và bánh răng li ti. "Và tôi cần ông tìm cho tôi một địa chỉ. Một nơi mà những kẻ đầu tư vào ngành thép và thuốc nổ thường lui tới để thỏa thuận các hợp đồng không bao giờ được ghi trên giấy."
Hansel đẩy cặp kính lên trán, nhìn chiếc hộp thiếc với vẻ e dè. "Vienna lúc này đang sôi sục, thưa ngài. Những vụ ám sát liên tiếp nhắm vào giới kỹ sư tài năng. Người ta nói rằng 'Dự án 0' đang bước vào giai đoạn thanh trừng. Ngài bước vào đây chẳng khác nào mang theo một quả bom đang đếm ngược."
"Quả bom này đã nổ từ trên chuyến tàu Viễn Phương rồi," Elias lạnh lùng bước vào phía sau tiệm.
Trong buồng tối chật hẹp, nồng nặc mùi axit axetic và bạc nitrat, Elias bắt đầu quá trình tráng rửa những tấm kính âm bản. Dưới ánh sáng đỏ mờ ảo, những hình ảnh dần hiện lên trên mặt kính. Đó là các bản vẽ thiết kế của một loại pháo tự hành mới, sử dụng cơ chế nạp đạn bằng hơi nước áp suất cao—một phát minh vượt xa tầm hiểu biết của kỹ thuật quân sự đương thời. Nhưng điều khiến Elias chú ý nhất không phải là vũ khí, mà là những chữ ký nằm ở góc dưới mỗi bản vẽ.
Có ba chữ ký chính: Marcus Vane, Friedrich Krupp (tức Nam tước Von Hardt), và một cái tên thứ ba bị che khuất một nửa bởi dấu niêm phong của Hoàng gia: "Tổng tư lệnh S."
"S... là ai?" Elias tự hỏi, ông điều chỉnh tiêu cự của kính phóng đại.
Sau khi những tấm ảnh khô hẳn, Elias kẹp chúng vào túi áo trong. Ông bước ra ngoài, nơi Hansel đã chuẩn bị sẵn một bản đồ thành phố và một tờ nhật báo địa phương.
"Người mà ngài tìm có thể đang ở Dinh thự Belvedere tối nay," Hansel nói, ngón tay ông chỉ vào một thông báo về buổi dạ tiệc gây quỹ của Hội Khoa học Hoàng gia. "Tổng công tước Stephan sẽ có mặt ở đó. Ông ta là người đứng đầu cục hậu cần quân đội, và cũng là người đang ráo riết thu mua lại các cổ phần thép của Vane sau khi ông ta qua đời."
Elias Thorne nhìn vào bản đồ, bộ não ông bắt đầu thực hiện các phép tính logic. Nếu Stephan là "S", vậy thì cái chết của Vane không đơn thuần là sự trả thù của Phu nhân Clarisse. Nó là một màn kịch được dàn dựng để quốc hữu hóa các phát minh của Vane mà không phải trả phí bản quyền. Và Miller, tên sát thủ của chính phủ Anh, có lẽ cũng chỉ là một quân cờ bị Stephan lợi dụng để kích động một cuộc xung đột ngoại giao nhằm đánh lạc hướng sự chú ý.
"Hansel, ông có thể kiếm cho tôi một bộ phục trang dự tiệc không? Và một bộ dụng cụ đo đạc địa chất loại nhỏ."
"Ngài định làm gì với dụng cụ địa chất tại một buổi dạ tiệc?"
"Tôi cần kiểm tra độ rung chấn của nền móng dinh thự Belvedere," Elias đáp, một nụ cười nhạt xuất hiện. "Mọi công trình đều có một tần số cộng hưởng riêng. Nếu tôi tìm ra nó, tôi có thể biết được những gì đang được cất giấu dưới tầng hầm của Stephan."
Tối hôm đó, Elias Thorne xuất hiện tại Belvedere dưới danh nghĩa là Tiến sĩ người Thụy Sĩ, chuyên gia về kết cấu hạ tầng. Với bộ râu giả được tỉa tót kỹ lưỡng và đôi kính gọng đen, ông hoàn toàn hòa nhập vào đám đông quý tộc và giới trí thức.
Dinh thự Belvedere lung linh dưới ánh sáng của hàng nghìn ngọn nến. Tiếng nhạc của Mozart vang lên du dương, nhưng trong tai Elias, nó chỉ là tiếng ồn che lấp những âm mưu. Ông quan sát Stephan từ xa. Đó là một người đàn ông có vẻ ngoài đạo mạo, với những tấm huân chương lấp lánh trên ngực áo. Tuy nhiên, cách Stephan liên tục nhìn vào chiếc đồng hồ treo tường cho thấy ông ta đang chờ đợi một sự kiện quan trọng.
Elias lẻn ra khỏi sảnh chính, đi về phía hành lang dẫn xuống khu vực bếp và kho chứa. Ông rút chiếc máy đo địa chấn cầm tay ra khỏi túi. Khi đặt thiết bị xuống mặt sàn đá cẩm thạch, những rung động mà nó ghi lại được không phải là nhịp bước chân của hành khách hay tiếng nhạc. Đó là một nhịp điệu đều đặn, trầm thấp của một động cơ hơi nước công suất lớn đang hoạt động sâu dưới lòng đất.
"Một nhà máy thử nghiệm ngay dưới dinh thự?" Elias kinh ngạc.
"Ngài Thorne, ngài quả thực là một vị khách không mời mà đến thường xuyên nhất mà tôi từng gặp," một giọng nữ vang lên sau lưng ông.
Elias không quay lại ngay. Ông từ từ đứng dậy, tay vẫn giữ chặt thiết bị. "Cô von Steiner. Cô cũng thích nghiên cứu địa chất sao?"
Elena bước ra từ bóng tối của dãy cột. Cô mặc một bộ váy dạ hội màu đen tuyền, trông quyến rũ nhưng đầy nguy hiểm. "Tôi thích nghiên cứu về những người không biết sợ cái chết là gì hơn. Ngài đã lấy được những tấm âm bản, nhưng ngài sẽ không thể rời khỏi đây với chúng đâu."
"Tôi đã gửi các bản sao đến ba tờ báo lớn nhất ở London, Paris và Berlin trước khi đến đây," Elias nói dối một cách bình thản. "Nếu tôi không gửi một mã khóa kích hoạt mỗi hai giờ, họ sẽ công bố tất cả. Cô và Stephan sẽ trở thành những kẻ tội đồ của lịch sử kỹ thuật."
Elena nheo mắt, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu của sự lừa dối trên gương mặt Elias, nhưng ông vẫn là một bức tường đá tĩnh lặng.
"Stephan không biết ngài đang ở đây," cô nói khẽ. "Ông ta đang chuẩn bị kích hoạt 'Dự án 0' đêm nay. Một vụ nổ trình diễn để thuyết phục các nhà đầu tư về sức mạnh của loại vũ khí mới. Nếu ngài không dừng lại, hàng nghìn người ở khu vực ngoại ô sẽ trở thành vật tế thần cho sự tiến bộ."
"Tại sao cô lại nói với tôi điều này?"
"Vì tôi là một người Áo," Elena đáp, giọng cô chứa đựng một sự căm phẫn kín đáo. "Tôi muốn đế quốc mạnh mẽ, nhưng không phải bằng cách tàn sát chính dân mình để làm giàu cho những kẻ như Stephan."
Elias Thorne nhìn vào mắt Elena. Lần đầu tiên, ông tìm thấy một điểm chung giữa họ: sự tôn trọng dành cho mạng sống con người trước sự tham lam vô độ.
"Dẫn tôi đến phòng điều khiển áp suất trung tâm," Elias ra lệnh. "Tôi cần thay đổi các thông số kỹ thuật. Chúng ta không cần một vụ nổ; chúng ta cần một vụ đình trệ cơ khí toàn diện."
Họ len lỏi qua những lối đi bí mật phía sau các bức tường dày. Càng xuống sâu, nhiệt độ càng tăng cao. Mùi dầu nóng và tiếng xì xì của hơi nước nén khiến không gian trở nên ngột ngạt. Phòng điều khiển trung tâm là một kiệt tác của kỹ thuật cuối thế kỷ 19 với hàng loạt các đồng hồ đo, van áp lực và những bánh răng khổng lồ đang quay.
Elias tiến lại gần bảng điều khiển chính. Ông không dùng vũ lực để phá hủy nó. Thay vào đó, ông sử dụng kiến thức về toán học và vật lý hơi nước. Ông điều chỉnh van điều tiết sao cho áp suất không tăng lên đột ngột để gây nổ, mà sẽ tạo ra một dòng áp suất ngược chảy về phía nồi hơi chính.
"Phản ứng này sẽ làm nguội toàn bộ hệ thống trong vòng năm phút, đồng thời làm kẹt tất cả các piston nạp đạn," Elias giải thích khi tay ông di chuyển nhanh trên các nút vặn. "Nó sẽ biến vũ khí của Stephan thành một khối sắt vô dụng."
Đột nhiên, một tiếng chuông báo động vang lên. Cánh cửa thép của phòng điều khiển bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Stephan bước vào cùng với một đội lính cận vệ. Gương mặt ông ta đỏ bừng vì giận dữ.
"Elena! Cô đã phản bội tôi!" Stephan hét lên, ông ta rút súng nhắm thẳng vào cô.
"Ông mới là kẻ phản bội lại lời thề bảo vệ đế quốc, thưa Tổng công tước," Elena đáp trả đanh thép.
Elias Thorne đứng chắn trước bảng điều khiển. "Ông quá muộn rồi, Stephan. Phương trình đã được thay đổi. Áp suất đang giảm xuống dưới mức giới hạn ổn định. Trong vài giây nữa, hệ thống van an toàn sẽ tự động khóa chết, và ông sẽ không thể kích hoạt bất cứ thứ gì trong vòng ít nhất mười năm tới."
Stephan lao tới, định bóp cò, nhưng một âm thanh nổ nhỏ từ phía nồi hơi vang lên, kèm theo một đám mây hơi nước dày đặc phun ra từ các khe hở. Toàn bộ dinh thự Belvedere rung chuyển nhẹ. Ánh sáng đèn điện mới lắp đặt trong phòng chập chờn rồi tắt hẳn. Sự im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng thở dốc của những kẻ đang đối đầu nhau trong bóng tối.
Elias Thorne tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn, nắm lấy tay Elena và kéo cô về phía lối thoát thoát hiểm mà ông đã quan sát thấy trước đó. Trong màn sương của hơi nước và sự hoang mang, họ biến mất vào lòng thành phố Vienna.
Khi đã đứng an toàn trên bờ sông Danube, cách xa dinh thự Belvedere, Elias lấy ra chiếc đồng hồ quả quýt. Đã 11 giờ 45 phút đêm.
"Chúng ta đã dừng được vụ nổ," Elena nói, cô tựa lưng vào một gốc cây, hơi thở vẫn chưa ổn định.
"Chúng ta chỉ dừng được một triệu chứng của căn bệnh," Elias đáp, ông cất chiếc đồng hồ vào túi. "Stephan sẽ bị thẩm tra bởi hoàng gia vì sự thất bại kỹ thuật này, nhưng những kẻ đứng sau 'Dự án 0' vẫn còn đó. Những tấm âm bản này vẫn cần phải được đưa ra ánh sáng."
Ông trao chiếc hộp thiếc cho Elena. "Hãy dùng các mối quan hệ của cô ở Hội Tam Điểm Đen để công bố nó theo cách mà không một chính phủ nào có thể ngăn cản được. Tôi cần phải trở lại London."
"Tại sao ngài lại tin tôi?"
"Vì cô đã không nổ súng vào tôi khi có cơ hội," Elias nói trung tính. "Và vì logic dạy tôi rằng, trong một cuộc chiến giữa những kẻ tồi tệ, người biết chọn phe của dân chúng là người đáng tin nhất."
Elias Thorne bước đi về phía nhà ga phía Tây. Ông cần bắt chuyến tàu sớm nhất để rời khỏi Vienna. Vụ án mạng trên tàu Viễn Phương đã kết thúc, nhưng một cuộc hành trình mới để phơi bày sự mục nát của giới tinh hoa châu Âu mới chỉ thực sự bắt đầu.
Trong tâm trí ông, những con số và bản vẽ vẫn đang quay cuồng. Ông biết rằng mình đã trở thành một người không có tổ quốc, một kẻ lang thang nắm giữ những bí mật có thể thay đổi cục diện thế giới. Nhưng đối với Elias Thorne, sự thật luôn đáng giá hơn bất kỳ quốc tịch nào.
"0 giờ 15 phút sáng," ông ghi chú lần cuối trước khi lên tàu. "Vị trí: Ga Vienna Tây. Tình trạng: Tự do nhưng bị truy đuổi. Kết quả điều tra: Sự thật đã được giải phóng khỏi áp suất."
Tiếng còi tàu hú vang, mang theo người đàn ông cô độc ấy đi vào màn đêm, để lại phía sau một Vienna vẫn rực rỡ nhưng đã mất đi một bí mật đen tối nhất của nó.