MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thể Thứ BaChương 7: BỨC TƯỜNG ĐÁ VÀ CÔNG THỨC TỰ DO

Bản Thể Thứ Ba

Chương 7: BỨC TƯỜNG ĐÁ VÀ CÔNG THỨC TỰ DO

1,881 từ · ~10 phút đọc

Cơn gió lạnh buốt của vùng ngoại ô Vienna thổi thốc qua những khe hở hẹp của pháo đài Schlossberg, tạo nên những âm thanh hú gọi rợn người. Sau cuộc vây ráp tại biên giới, Elias Thorne bị tách biệt khỏi những người khác và đưa đến đây—một công trình kiến trúc bằng đá hộc kiên cố từ thời Trung cổ đã được cải tạo thành nhà giam chính trị.

Căn phòng giam của ông nằm sâu dưới tầng hầm, nơi hơi ẩm thấm qua từng lớp đá tạo thành những vệt rêu xanh đen. Tiện nghi duy nhất là một chiếc giường sắt rỉ sét, một chiếc bàn gỗ chân yếu và một ngọn đèn dầu treo cao trên vách tường. Elias ngồi trên giường, đôi bàn tay đan vào nhau, ánh mắt ông vẫn giữ sự tĩnh lặng tuyệt đối. Ông không hề tỏ ra nôn nóng; đối với một người thợ săn logic, việc bị mắc bẫy đôi khi lại là cơ hội tốt nhất để quan sát cơ chế hoạt động của kẻ đặt bẫy.

Tiếng xích sắt lách cách vang lên ngoài hành lang. Cánh cửa gỗ sồi dày cộp mở ra, và Elena von Steiner bước vào. Cô đã thay bộ đồ du hành bằng một bộ quân phục màu xanh sẫm của tình báo Áo-Hung, chiếc mũ đính lông vũ khiến cô trông cao lớn và uy nghiêm hơn.

"Ngài Thorne, tôi rất tiếc vì sự hiếu khách này hơi thiếu chu đáo," Elena nói, cô đặt một khay đồ ăn nhỏ lên bàn. "Nhưng ngài Burke và người Anh đã rút lui. Bây giờ, ngài là vị khách của Hoàng đế."

Elias không nhìn vào khay đồ ăn. Ông nhìn vào những giọt nước đang rơi đều đặn từ trần nhà xuống một góc sàn. "Một vị khách không có quyền tự do rời đi là một tù nhân, thưa cô von Steiner. Cô muốn gì ở tôi?"

"Tập tài liệu màu xanh đã bị phá hủy, nhưng bộ não của ngài thì chưa," Elena tiến lại gần, giọng cô trở nên trầm xuống. "Chính phủ Áo muốn biết tọa độ chính xác của các kho chứa thuốc nổ mà Marcus Vane đã thiết lập dọc theo tuyến đường sắt phía Đông. Miller đã khai ra rằng chỉ có Vane và người điều tra hồ sơ này mới có thể giải mã được các ký hiệu ẩn trong bản đồ địa chất."

"Tôi đã nói với Burke, tôi không phải là cái máy sao chép," Elias đáp lời trung tính.

"Ngài không cần phải sao chép. Ngài chỉ cần chỉ ra những điểm mâu thuẫn trong các bản vẽ mà chúng tôi thu giữ được từ hành lý của Vane trước khi nó bị tiêu hủy," Elena đặt một xấp giấy sao chép lên bàn. "Nếu ngài hợp tác, ngài sẽ được tự do ở Vienna. Nếu không, pháo đài này sẽ là trạm dừng cuối cùng của ngài."

Elena rời đi, cánh cửa lại đóng sầm lại. Elias Thorne tiến lại gần chiếc bàn. Ông lướt mắt qua những bản vẽ. Đó là những sơ đồ kỹ thuật phức tạp về hệ thống hầm mỏ và các nút giao thông đường sắt. Tuy nhiên, thay vì tập trung vào các bản vẽ, Elias bắt đầu kiểm tra khay đồ ăn.

Khay đồ ăn có một bát súp lỏng, một mẩu bánh mì khô, và một lọ muối nhỏ. Ông cầm lọ muối lên, xoa nhẹ những tinh thể giữa hai đầu ngón tay. Đó không phải là muối ăn thông thường; nó có độ nhám và vị chát nhẹ của muối diêm (kali nitrat) – một loại hóa chất dùng để bảo quản thực phẩm trong các kho lương thực của quân đội.

Elias nhìn quanh phòng. Ngọn đèn dầu trên vách tường chứa dầu hỏa. Chiếc giường sắt ông đang ngồi có những mảng rỉ sét dày (oxit sắt). Một kế hoạch bắt đầu hình thành trong tâm trí ông, không phải dựa trên sự liều lĩnh, mà dựa trên các phản ứng hóa học cơ bản của thế kỷ 19.

Ông bắt đầu thu thập rỉ sét từ chân giường bằng cách dùng chiếc thìa kim loại cạo mạnh. Sau mười lăm phút, ông có được một lượng nhỏ bột màu nâu đỏ. Ông trộn bột này với một phần dầu hỏa từ đèn và những tinh thể kali nitrat từ lọ muối. Để tạo ra một chất xúc tác mạnh hơn, ông xé một mảnh vải nhỏ từ lớp lót áo khoác – loại vải đã được ngâm tẩm hóa chất chống cháy khi ông còn làm việc ở các hiện trường vụ nổ.

"Khoa học không bao giờ phản bội người hiểu nó," Elias lẩm bẩm.

Ông quan sát chốt cửa bằng đồng của căn phòng. Đó là loại khóa kiểu cũ với khe hở lớn. Ông nhồi hỗn hợp tự chế vào khe khóa, sau đó dùng một sợi chỉ từ cổ tay áo làm ngòi dẫn. Ông chờ đợi. Ông cần một thời điểm mà tiếng ồn từ bên ngoài có thể che lấp tiếng nổ nhỏ mà ông sắp tạo ra.

Mười phút sau, tiếng đổi gác vang lên rộn rã ở phía trên hành lang. Elias châm lửa vào ngòi dẫn. Một tiếng "phụt" khô khốc vang lên, kèm theo làn khói trắng đục. Phản ứng nhiệt nhôm sơ khai mà ông vừa tạo ra đã sinh ra một lượng nhiệt đủ lớn để làm giãn nở và phá vỡ cấu trúc của các bánh răng bên trong ổ khóa đồng.

Cánh cửa khẽ bật ra. Elias Thorne lẻn ra hành lang tối mờ. Ông không chạy thẳng ra lối thoát chính. Với kinh nghiệm của một điều tra viên, ông biết rằng lối thoát duy nhất an toàn là đi ngược lại hướng mà kẻ thù mong đợi. Ông đi về phía phòng lưu trữ hồ sơ của pháo đài, nơi ông nghi ngờ Elena đang giữ những bằng chứng thực sự về "Dự án 0".

Dọc hành lang, ông nhặt một chiếc mũ lính bỏ quên trên giá gỗ để che đi gương mặt mình. Ông di chuyển một cách lặng lẽ, áp sát vào các mảng tường đá tối màu. Khi đến gần phòng lưu trữ, ông nghe thấy tiếng tranh luận gay gắt bên trong.

"Chúng ta không thể chờ đợi thêm! Nếu người Anh quay lại với quân đội chính quy, chúng ta sẽ mất trắng!" – Đó là giọng của một viên sĩ quan.

"Thorne sẽ nói. Hắn là một kẻ tôn sùng sự thật, và sự thật là thứ duy nhất hắn có thể dùng để đổi mạng," giọng Elena đáp lại đầy tự tin.

Elias hé cửa nhìn vào. Trên bàn làm việc của Elena, bên cạnh những bản vẽ sao chép, là một chiếc hộp nhỏ bằng thiếc. Đó chính là thứ ông đang tìm kiếm: chiếc hộp chứa những tấm kính âm bản mà Vane đã dùng để chụp lại các tài liệu gốc.

Ông biết mình không thể đối đầu trực diện với ba người đàn ông vũ trang bên trong. Elias nhìn vào hệ thống ống dẫn hơi nước chạy dọc hành lang để sưởi ấm pháo đài. Một ý tưởng xuất hiện. Ông tìm thấy van xả áp suất ở góc tường. Bằng cách sử dụng chiếc thìa làm đòn bẩy, ông vặn mạnh van ngược chiều kim đồng hồ.

Hơi nước nóng rẫy bắt đầu phun ra mù mịt, lấp đầy hành lang và tràn vào phòng lưu trữ. Trong sự hỗn loạn và tầm nhìn bị hạn chế, Elias lao vào phòng. Ông không tấn công ai; ông chỉ nhắm thẳng đến chiếc hộp thiếc trên bàn.

"Kẻ nào đó?" – Tiếng súng nổ vang lên trong màn hơi nước nhưng không trúng mục tiêu.

Elias chộp lấy chiếc hộp, luồn qua nách viên sĩ quan đang hoang mang và thoát ra ngoài cửa sổ phía sau phòng lưu trữ. Cửa sổ này nhìn ra một con dốc đầy tuyết dẫn thẳng xuống dòng sông Danube đang chảy xiết dưới chân pháo đài.

Ông không chần chừ. Elias cuộn tròn người và lao xuống con dốc. Cái lạnh của tuyết và tốc độ lao đi khiến phổi ông thắt lại, nhưng tâm trí ông vẫn đang bận rộn tính toán quỹ đạo rơi để tránh các mỏm đá nhô ra. Ông đâm sầm vào một bụi cây rậm rạp gần bờ sông, cảm thấy một cơn đau nhói ở vai nhưng chiếc hộp thiếc vẫn nằm chắc trong tay.

Dưới bến sông, một chiếc thuyền nhỏ của những người thợ chài đang chuẩn bị nhổ neo trong sương sớm. Elias Thorne đứng dậy, phủi lớp tuyết trên áo khoác, lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. Ông rút ra đồng tiền vàng cuối cùng trong túi để đưa cho người lái thuyền.

"Đến trung tâm Vienna. Nhanh nhất có thể," ông ra lệnh.

Khi chiếc thuyền lướt đi trên dòng nước xám ngắt của sông Danube, Elias mở chiếc hộp thiếc. Những tấm kính âm bản vẫn còn nguyên vẹn. Dưới ánh sáng mờ ảo của buổi sớm, ông nhìn thấy những dòng chữ nhỏ xíu ghi lại danh sách những kẻ đã đầu tư vào "Dự án 0". Đó không chỉ là Marcus Vane hay Bác sĩ Miller. Có những cái tên thuộc về hoàng gia Áo, những bộ trưởng Pháp và cả những chủ ngân hàng Thụy Sĩ.

"Một phương trình có quá nhiều biến số ẩn," Elias lẩm bẩm, đôi mắt ông nheo lại. "Vụ án mạng trên tàu chỉ là cái bóng của một cuộc âm mưu làm rung chuyển toàn bộ châu Âu."

Vienna hiện ra ở phía chân trời với những ngọn tháp nhọn của nhà thờ St. Stephen. Elias Thorne biết rằng khi ông đặt chân vào thành phố này, ông sẽ không còn là một người quan sát nữa. Ông là người nắm giữ ngòi nổ của một quả bom thông tin có thể làm sụp đổ các vương triều.

Ông lấy cuốn sổ tay đã hơi ẩm ướt ra, ghi lại những dòng cuối cùng của một đêm đầy biến động. Ông không ghi về sự nguy hiểm hay nỗi sợ hãi. Ông chỉ ghi lại một công thức hóa học và một tọa độ địa lý mới mà ông vừa phát hiện trên tấm âm bản.

Thành phố Vienna đang thức dậy trong tiếng chuông nhà thờ, nhưng đối với Elias Thorne, bản nhạc thực sự chỉ mới bắt đầu. Những nốt nhạc của sự phản bội, lòng tham và công lý đang hòa quyện vào nhau, chờ đợi một bàn tay chỉ huy đủ lạnh lùng để dẫn dắt đến hồi kết.

"Hẹn gặp lại, cô von Steiner," Elias nói khẽ vào hư không. "Lần sau, chúng ta sẽ nói chuyện về sự thật trên một bàn cờ công bằng hơn."

Chiếc thuyền cập bến. Elias bước lên bờ, hòa mình vào dòng người đang đổ về các chợ sớm. Một cựu cảnh sát London, đơn độc giữa lòng lục địa, nhưng mang theo sức mạnh của những con số không bao giờ biết nói dối. Cuộc điều tra này không còn là về một cái chết trên tàu hỏa. Nó là về sự sống còn của sự thật trong một thế giới đang tiến dần về phía đại chiến.