MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thể Thứ BaChương 6: BIẾN SỐ TRÊN ĐƯỜNG RAY

Bản Thể Thứ Ba

Chương 6: BIẾN SỐ TRÊN ĐƯỜNG RAY

2,157 từ · ~11 phút đọc

Đoàn tàu Viễn Phương lướt đi giữa bình nguyên mênh mông của vùng biên giới, nhưng sự bình yên của khung cảnh bên ngoài cửa sổ chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh cho những đợt sóng ngầm đang cuộn trào bên trong các toa tàu. Elias Thorne ngồi đối diện với chiếc bàn nhỏ trong cabin số 7, chiếc đồng hồ quả quýt đặt mở trên mặt bàn. Kim giây dịch chuyển đều đặn, mỗi tiếng tích tắc như một nhát búa gõ vào sự tĩnh lặng của không gian.

Đúng 10 giờ 15 phút sáng, một cú xóc mạnh khiến toàn bộ thân tàu rung chuyển dữ dội. Tiếng kim loại va chạm vào nhau rít lên ghê người, và đoàn tàu từ từ chậm lại cho đến khi dừng hẳn giữa một cánh đồng trắng xóa không bóng người.

Elias không đứng dậy ngay. Ông quan sát mặt nước trong tách trà đặt trên bàn. Những vòng sóng đồng tâm lan tỏa rồi tan biến, phản ánh một lực phanh được điều khiển một cách có tính toán, không phải là một vụ va chạm bất ngờ.

"Sự cố đường ray," Elias nói khẽ, giọng ông trung tính như thể đang đọc một bản báo cáo thời tiết.

Ông bước ra hành lang. Khói trắng từ đầu máy hơi nước cuộn lên, che khuất tầm nhìn phía trước. Ở cuối hành lang, người phụ nữ bí ẩn từ cabin số 11 cũng vừa bước ra. Cô không có vẻ gì là hoảng sợ. Dưới vành mũ rộng, Elias thấy cô đang thản nhiên chỉnh lại chiếc găng tay da dê màu đen.

"Một sự trùng hợp không may, ngài Thorne," cô nói khi cả hai chạm mặt nhau ở giữa toa. Giọng cô có âm hưởng của vùng Vienna, cao quý và sắc sảo.

"Trong logic học, thưa quý cô, sự trùng hợp thường là một khái niệm dùng để che đậy sự thiếu hụt thông tin," Elias đáp, đôi mắt xám của ông quét qua vết sẹo hình chữ thập dưới tai cô. "Tôi chưa có vinh dự được biết tên của hành khách mới nhất ở cabin số 11."

"Elena von Steiner. Tôi là một quan sát viên của hội Hồng Thập Tự, đang trên đường đến Vienna để điều tra về các điều kiện y tế tại các khu mỏ," cô chìa tay ra, nhưng Elias chỉ khẽ cúi đầu chào theo nghi thức xã giao, giữ một khoảng cách an toàn.

"Một quan sát viên Hồng Thập Tự với ký hiệu của Hội Tam Điểm Đen trên cổ? Có vẻ như Vienna đã thay đổi nhiều kể từ lần cuối tôi ghé thăm," Elias nói, giọng ông không chút mỉa mai, chỉ đơn thuần là nêu lên một dữ kiện thực tế.

Elena không hề bối rối. Cô mỉm cười, để lộ hàm răng trắng đều đặn. "Ngài Thorne vẫn giữ được sự nhạy bén của một thợ săn. Nhưng trên chuyến tàu này, ranh giới giữa thợ săn và con mồi rất mong manh. Ngài Burke tin rằng ông ta đã nắm giữ được mọi thứ, nhưng ông ta quên rằng những con đường ray này được xây dựng trên đất của Đế quốc Áo-Hung."

Ngay lúc đó, Trưởng tàu Meyer chạy đến, khuôn mặt tái mét vì lạnh và lo lắng. "Ngài Thorne, một đoạn ray phía trước đã bị tháo dỡ. Không phải do lở tuyết, mà là do bàn tay con người. Và có một đội quân kỵ binh đang tiến lại gần từ phía Đông."

Elias quay sang nhìn ra cửa sổ toa ăn. Từ phía chân trời, những bóng đen nhỏ bé bắt đầu hiện rõ trên nền tuyết trắng. Đó là kỵ binh của Áo-Hung, mặc quân phục sẫm màu với những chiếc mũ lông vũ đặc trưng. Họ không đến để cứu hộ; họ di chuyển theo đội hình vây bọc.

"Ngài Burke sẽ không thích điều này," Elias nhận xét.

Quả thực, Alistair Burke và toán người của ông ta đã có mặt ở toa quan sát, súng cầm tay đã sẵn sàng. Burke nhìn ra ngoài với vẻ giận dữ tột độ. "Đây là hành động vi phạm thỏa thuận quốc tế! Đoàn tàu này có quyền ưu tiên ngoại giao."

"Quyền ưu tiên ngoại giao không có giá trị khi ông đang vận chuyển một sát thủ và những tài liệu liên quan đến an ninh của Đế quốc chúng tôi," Elena von Steiner lên tiếng, cô tiến về phía Burke với một vẻ uy nghi khiến toán lính Anh phải lùi lại một bước. "Ngài Burke, tôi yêu cầu ông bàn giao Bác sĩ Miller cho quân đội Áo-Hung để thẩm vấn về vụ sập hầm mỏ năm 1877, nơi có nhiều công dân Áo-Hung là nạn nhân."

Elias đứng giữa hai thế lực đang gườm ghè nhau. Ông hiểu rằng mình đang đứng ở tâm chấn của một vụ nổ chính trị. Tập tài liệu màu xanh đã bị phá hủy, nhưng sự tồn tại của Miller là một bằng chứng sống mà cả hai phía đều muốn chiếm hữu hoặc thủ tiêu.

"Dừng lại," Elias nói, giọng ông tuy không lớn nhưng lại có sức nặng khiến mọi sự chú ý đổ dồn về phía mình. "Trước khi các vị bắt đầu một cuộc đấu súng vô nghĩa, hãy xem xét các dữ kiện kỹ thuật. Ông Weber!"

Kỹ sư Weber xuất hiện từ phía sau, tay cầm một thiết bị đo áp suất. "Ngài Thorne, có điều gì đó không ổn ở toa hàng hóa, nơi Miller đang bị giữ. Nhiệt độ ở đó đang tăng lên đột ngột, vượt quá mức cho phép của hệ thống sưởi."

Elias nheo mắt. "Hệ thống sưởi của toa hàng hóa được kết nối trực tiếp với bồn chứa khí đốt dự phòng. Nếu nhiệt độ tăng cao bất thường..."

"Nó sẽ trở thành một quả bom hơi nước," Weber tiếp lời, mồ hôi chảy dài trên trán ông.

Elias Thorne quay sang Burke và Elena. "Miller không phải là mục tiêu của các vị nữa. Ông ta là một mồi nhử. Một kẻ nào đó đã đặt một thiết bị kích nổ nhiệt học bên trong toa hàng hóa. Nếu chúng ta không ngăn chặn nó, toàn bộ đoàn tàu này sẽ bị xé toạc trước khi kỵ binh kịp tới đây."

Không đợi phản ứng của hai người kia, Elias lao về phía toa hàng hóa. Weber và Miller (lúc này đã bị còng tay và dẫn giải bởi nhân viên bảo an) đi theo sau. Khi đến gần cửa toa hàng hóa, một mùi hóa chất nồng nặc sộc vào mũi Elias. Đó không phải là mùi than đá, mà là mùi của nitrocellulose – một thành phần của thuốc súng không khói đang được đun nóng.

"Mở cửa ra!" Elias ra lệnh.

Bên trong toa hàng hóa, Miller đang ngồi thu mình ở góc phòng, gương mặt ông ta lộ rõ vẻ kinh hoàng. Giữa phòng, một trong những hòm gỗ chứa thiết bị y tế của Miller đang bốc khói nghi ngút. Tiếng xì xì của khí đốt bị nén dưới áp suất cao vang lên rợn người.

"Đây là kế hoạch của Bộ Chiến tranh," Miller thét lên. "Nếu tôi không thể về London, tôi sẽ không thể để bất cứ ai lấy được những gì tôi biết!"

Elias không lãng phí thời gian vào những lời buộc tội. Ông quan sát sơ đồ các ống dẫn hơi nước chạy dọc trần toa hàng hóa. Bằng một kỹ năng đo lường chuẩn xác được trui rèn qua hàng thập kỷ, ông xác định được van an toàn chính.

"Weber, dùng chìa khóa vạn năng của ông khóa van số 4. Tôi cần xả áp suất ngược về phía đầu máy," Elias chỉ huy. "Bác sĩ Miller, nếu ông muốn sống, hãy cho tôi biết cấu tạo của thiết bị kích nổ nhiệt học này. Nó dựa trên sự giãn nở của thủy ngân hay lò xo?"

Miller lắp bắp: "Thủy ngân... trong ống nghiệm kép. Khi nhiệt độ đạt 60 độ C, nó sẽ đóng mạch điện."

Elias nhìn vào nhiệt kế trên vách toa. Kim đồng hồ đã chỉ đến con số 55.

Ông lấy chiếc khăn tay của mình, thấm nước lạnh từ bình chứa cầm tay của Weber, rồi quấn quanh ống nghiệm thủy ngân đang nóng đỏ. Đôi bàn tay của Elias Thorne không hề run rẩy. Trong một khoảnh khắc, thời gian dường như ngưng đọng. Ông có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình hòa cùng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt.

"Cần một lực làm nguội đột ngột nhưng không được gây sốc cơ học," Elias lẩm bẩm.

Ông yêu cầu Weber mở van xả tuyết bên hông toa tàu. Một luồng tuyết lạnh giá tràn vào phòng, bao phủ lấy thiết bị nổ. Hơi nước trắng xóa bốc lên, che khuất mọi thứ. Sau vài giây căng thẳng tột độ, tiếng xì xì dừng hẳn. Kim nhiệt độ bắt đầu lùi lại.

Elias đứng dậy, hơi thở ông phả ra những làn khói trắng trong cái lạnh của toa hàng hóa. Ông nhìn Miller, rồi nhìn sang Burke và Elena, những người vừa chạy tới hiện trường.

"Quả bom đã được vô hiệu hóa," Elias nói, giọng ông vẫn bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. "Nhưng nó không phải do Miller kích hoạt. Một người ngồi trong phòng bị khóa kín không thể tự đốt lửa sưởi ấm hệ thống ống dẫn khí từ bên ngoài."

Ông quay sang nhìn Elena von Steiner. "Quý cô Elena, kỵ binh của cô đến đây không phải để bắt Miller. Họ đến để thu dọn đống đổ nát sau một vụ nổ, phải không?"

Elena im lặng, đôi mắt cô lấp lánh một vẻ thán phục khó giấu. "Ngài Thorne, ngài là một người đàn ông đáng gờm. Đế quốc của chúng tôi cần những bộ óc như ngài hơn là những hầm mỏ chứa đầy thuốc nổ."

"Tôi không phục vụ cho bất kỳ đế quốc nào," Elias đáp, ông nhặt một mảnh vỡ của thiết bị nổ lên. "Tôi chỉ phục vụ cho sự thật. Và sự thật là, trên chuyến tàu này, không có ai là đồng minh của ai cả."

Đoàn tàu Viễn Phương lúc này đã được bao vây hoàn toàn bởi kỵ binh Áo-Hung. Một viên sĩ quan cao cấp bước lên tàu, ra hiệu cho tất cả hành khách phải xuống toa để thẩm tra. Alistair Burke cố gắng phản kháng nhưng vô ích trước họng súng của quân đội chính quy.

Trong khi đám đông đang hỗn loạn, Elias Thorne kéo Weber sang một bên. "Ông đã thấy vết xước trên van an toàn chứ?"

Weber gật đầu: "Nó được làm từ trước khi chúng ta rời Zurich. Có người đã chuẩn bị sẵn cái bẫy này ngay trên sân ga."

"Đúng vậy," Elias gạch thêm một ghi chú vào cuốn sổ tay. "Hung thủ không phải là một cá nhân. Đó là một hệ thống. Marcus Vane chết vì hắn biết quá nhiều. Morel chết vì anh ta đọc quá nhiều. Và chúng ta suýt chết vì chúng ta đã can thiệp quá sâu."

Khi bước xuống thảm tuyết lạnh giá của vùng biên giới Áo, Elias Thorne nhìn lại đoàn tàu Viễn Phương – con quái vật bằng thép giờ đây đang đứng im lìm giữa hư không. Ông biết rằng hành trình đến Vienna sẽ không còn diễn ra trên đường ray này nữa. Cuộc chiến tiếp theo sẽ diễn ra trong những phòng họp kín, những dinh thự cổ kính và những ngõ tối của thủ đô âm nhạc thế giới.

"0 giờ 15 phút chiều," Elias ghi chú lần cuối trong chương này. "Vị trí: Biên giới Áo-Hung. Tình trạng: Bị bắt giữ. Đối thủ: Vô hình."

Ông nhìn Elena von Steiner đang đứng giữa dàn kỵ binh, cô khẽ gật đầu chào ông một lần nữa. Elias không đáp lại. Ông chỉ kéo cao cổ áo khoác, bước đi trên tuyết với những bước chân vững chãi của một người biết rằng, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, logic và sự thật vẫn là ngọn hải đăng duy nhất giúp ông thoát khỏi bóng tối.

Sự tĩnh lặng của cánh đồng tuyết bị phá vỡ bởi tiếng vó ngựa và tiếng lệnh quân đội, nhưng trong tâm trí Elias Thorne, ông đang bắt đầu sắp xếp lại những mảnh ghép cuối cùng của "Dự án 0". Ông nhận ra rằng, tập tài liệu màu xanh có lẽ không phải là thứ duy nhất mà Vane nắm giữ. Bí mật thực sự nằm ở chính kết cấu của đoàn tàu này – một kiệt tác cơ khí chứa đựng nhiều hơn là chỉ những hành khách sang trọng.

"Bắt đầu chương 7," ông lẩm bẩm, mắt hướng về phía đường chân trời nơi Vienna đang chờ đợi với tất cả những âm mưu và vẻ huy hoàng của nó.