MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thể Thứ BaChương 5: TRẠM DỪNG CỦA NHỮNG BÓNG MA

Bản Thể Thứ Ba

Chương 5: TRẠM DỪNG CỦA NHỮNG BÓNG MA

1,980 từ · ~10 phút đọc

Ánh bình minh của ngày mới không mang theo sự ấm áp. Nó chỉ là một dải sáng màu xám chì yếu ớt, cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc đang bao phủ thung lũng phía dưới dãy Jura. Đoàn tàu Viễn Phương bắt đầu giảm tốc, tiếng bánh thép nghiến trên đường ray tạo ra những âm thanh rít chói tai, báo hiệu sự tiếp cận của ga Zurich.

Elias Thorne đứng ở hành lang toa hạng nhất, đôi mắt ông dán vào những rặng thông phủ đầy tuyết đang lùi dần phía sau. Miller đã bị biệt giam ở toa hàng hóa dưới sự canh gác của hai nhân viên bảo an khỏe mạnh nhất. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng trên gương mặt của Elias không phản ánh sự an tâm. Trong thế giới của những con số và logic, một phương trình đã được giải nhưng lại để lại một số dư không xác định luôn là dấu hiệu của một thảm họa tiềm tàng.

Có tiếng bước chân nặng nề phía sau. Trưởng tàu, ông Meyer, tiến lại gần với vẻ mặt lo âu lộ rõ. Trên tay ông là một tờ bức điện khẩn vừa được nhận thông qua hệ thống tín hiệu tại trạm gác gần nhất.

"Thưa ngài Thorne, tôi vừa nhận được lệnh từ văn phòng điều hành đường sắt. Có một thay đổi đột ngột," Meyer nói, giọng ông thấp xuống như sợ ai đó nghe thấy. "Chính quyền Zurich không được phép tiếp nhận vụ án này. Thay vào đó, một phái đoàn đặc biệt từ Đại sứ quán Anh và đại diện Bộ Ngoại giao Đức sẽ lên tàu ngay khi chúng ta dừng lại. Họ yêu cầu bàn giao tất cả hồ sơ và nghi phạm."

Elias quay lại, đôi lông mày xám khẽ nhướn lên. "Bàn giao? Với lý do gì, thưa ông Meyer?"

"Lý do an ninh quốc gia, thưa ngài. Họ tuyên bố rằng vụ án liên quan đến những tài liệu mật mà Marcus Vane đã lấy cắp. Họ yêu cầu ngài ngừng mọi hoạt động điều tra ngay lập tức."

Elias khẽ thở dài, một âm thanh chứa đựng sự mỉa mai kín đáo. "Hệ thống tự bảo vệ của những kẻ nắm quyền luôn vận hành nhanh hơn cả những đầu máy hơi nước hiện đại nhất. Ông Meyer, hãy chuẩn bị cho tôi một tách trà đen, không đường, và yêu cầu kỹ sư Weber gặp tôi tại toa ăn trong năm phút nữa."

Khi đoàn tàu dừng hẳn tại ga Zurich, một không khí căng thẳng bao trùm sân ga. Không có hành khách nào được phép xuống tàu. Thay vào đó, một nhóm đàn ông mặc áo khoác dài màu đen, đội mũ phớt thấp che khuất nửa khuôn mặt, nhanh chóng bao vây toa hạng nhất. Đi đầu là một người đàn ông có phong thái lịch lãm nhưng toát ra vẻ quyền lực áp chế – Ngài Alistair Burke, một viên chức cấp cao của Văn phòng Ngoại giao mà Elias đã từng có dịp đối mặt mười năm trước tại London.

Elias ngồi đợi sẵn ở toa ăn. Weber đứng bên cạnh ông, tay vẫn còn cầm một bản vẽ kỹ thuật dính đầy dầu mỡ.

"Elias Thorne," Burke lên tiếng khi vừa bước vào toa tàu. Giọng ông ta vang lên chuẩn mực nhưng lạnh lùng như băng đá vùng Bắc Cực. "Ngài vẫn giữ thói quen xộc mũi vào những chuyện không thuộc về mình, ngay cả khi đã nghỉ hưu sao?"

"Sự thật không nghỉ hưu, thưa ngài Burke," Elias đáp, tay ông vẫn nhẹ nhàng xoay tách trà. "Và công lý thì không phân biệt ranh giới hành chính. Tôi giả định rằng ông đến đây để đưa Bác sĩ Miller đi?"

"Miller là một tài sản của vương quốc. Những gì ông ta làm, dù có sai lệch về mặt đạo đức, cũng là vì lợi ích cao nhất của quốc gia. Ngài Vane là một kẻ tống tiền, và cái chết của ông ta là một hệ quả tất yếu của trò chơi chính trị," Burke ngồi xuống đối diện Elias, ra hiệu cho các nhân viên của mình bắt đầu thu dọn hiện trường ở cabin số 9.

"Còn Lucien Morel? Một chàng trai trẻ vô tội bị giết chỉ vì anh ta đọc được những gì lẽ ra không nên đọc?" Elias hỏi, ánh mắt ông sắc lẹm.

"Một sự tổn thất ngoài ý muốn," Burke đáp một cách tàn nhẫn. "Chúng tôi sẽ lo liệu việc bồi thường cho gia đình cậu ta. Bây giờ, tôi cần ngài giao ra tập tài liệu màu xanh. Chúng tôi biết ngài đang giữ nó."

Elias mỉm cười, một nụ cười không có sự ấm áp. Ông nhìn sang Weber, người đang khẽ gật đầu.

"Tập tài liệu đó đã không còn ở dạng nguyên bản nữa, thưa ngài Burke. Kỹ sư Weber đã giúp tôi nhận ra rằng những bản vẽ trong đó không chỉ là giấy tờ. Chúng được in trên một loại giấy nhạy sáng đặc biệt, loại giấy mà nếu tiếp xúc với hơi nước ở nhiệt độ cao quá mười phút, mực sẽ tự biến mất. Khi tôi xả áp suất hơi nước để khống chế Miller, tôi cũng đã vô tình – hoặc hữu ý – xóa sạch những bí mật trong đó."

Sắc mặt của Burke biến đổi ngay lập tức. Ông ta đập mạnh tay xuống bàn. "Ngài có biết mình vừa hủy hoại công lao của bao nhiêu người không?"

"Tôi vừa hủy hoại một công cụ giết người hàng loạt, đúng hơn là vậy," Elias bình thản nói. "Tuy nhiên, các con số thì không dễ dàng biến mất như mực in. Tôi đã ghi chép lại toàn bộ các thông số kỹ thuật của 'Dự án 0' vào trí nhớ của mình. Nếu ông muốn có chúng, chúng ta cần một thỏa thuận mới."

"Thỏa thuận?"

"Đảm bảo sự an toàn cho Phu nhân Clarisse và Nam tước Von Hardt. Họ đã giết một kẻ ác, nhưng dưới sự kích động và dàn dựng của Miller. Tôi muốn họ được xét xử tại một tòa án dân sự ở một quốc gia trung lập, không phải trong một tầng hầm tối tăm ở London."

Burke im lặng một hồi lâu. Sự căng thẳng giữa hai người đàn ông giống như áp suất trong một nồi hơi đang tiến gần đến điểm nổ. Cuối cùng, Burke đứng dậy.

"Ngài vẫn luôn là một kẻ cứng đầu, Thorne. Được thôi, chúng ta sẽ thực hiện theo cách đó. Nhưng ngài nên nhớ, đoàn tàu này sẽ không dừng lại lâu. Chúng ta sẽ tiếp tục hành trình đến Vienna, và ở đó, sự bảo vệ của tôi đối với ngài sẽ chấm dứt."

Khi Burke và toán người của ông ta rời đi để chuyển Miller sang một toa tàu riêng biệt vừa được nối thêm vào cuối đoàn, Elias Thorne thở ra một hơi dài. Ông nhìn vào đôi bàn tay mình, chúng vẫn ổn định, nhưng ông biết rằng trò chơi chỉ mới bắt đầu một chương mới nguy hiểm hơn.

"Ngài Thorne," Weber nói nhỏ. "Ngài thực sự đã nhớ hết các bản vẽ đó sao? Đó là hàng nghìn phép tính phức tạp."

"Không, Weber," Elias thừa nhận, giọng ông hạ thấp xuống chỉ đủ hai người nghe. "Tôi không phải là một chiếc máy tính hơi nước. Tôi chỉ đánh cược vào sự kiêu ngạo của Burke. Hắn tin rằng tôi đủ khả năng làm điều đó, và nỗi sợ mất đi dữ liệu quan trọng sẽ giữ cho chúng ta an toàn cho đến khi tìm được một lối thoát khác."

Đoàn tàu Viễn Phương lại bắt đầu chuyển bánh, rời ga Zurich để hướng tới vùng đồng bằng Áo. Nhưng lúc này, hành khách trên tàu đã có thêm một nhân vật mới. Ở toa hạng nhất, cabin số 11 vốn bỏ trống từ đầu chuyến đi, giờ đã có chủ nhân. Đó là một người phụ nữ trẻ trung, ăn mặc giản dị nhưng sang trọng với một chiếc mũ rộng vành che khuất gương mặt. Cô không mang theo hành lý, chỉ có một chiếc túi xách tay nhỏ bằng da cá sấu.

Elias quan sát người phụ nữ mới này qua cửa kính của toa ăn. Có điều gì đó rất lạ về cách cô di chuyển – nhẹ nhàng, không tiếng động, giống như một bóng ma lướt đi trên thảm. Khi cô đi ngang qua chỗ Elias, cô khẽ nghiêng đầu, để lộ một vết sẹo nhỏ hình chữ thập ngay dưới tai phải.

Elias Thorne cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Vết sẹo đó là ký hiệu của "Hội Tam Điểm Đen" – một tổ chức tình báo ngầm của đế quốc Áo-Hung, vốn nổi tiếng với những phương thức ám sát bằng chất độc thần kinh.

"Weber," Elias nói, mắt vẫn không rời khỏi bóng dáng người phụ nữ đang khuất dần ở hành lang. "Có lẽ ông nên chuẩn bị cho hệ thống hơi nước hoạt động hết công suất một lần nữa. Và lần này, hãy kiểm tra lại các van xả khẩn cấp ở toa hạng hai. Tôi có linh cảm rằng bão tuyết ở dãy Jura chưa phải là điều tồi tệ nhất mà chúng ta phải đối mặt."

Ông mở cuốn sổ tay, viết thêm một dòng dưới ghi chép của mình: Hành khách cabin 11: Biến số mới. Cảnh báo cấp độ 1.

Chuyến hành trình đến Vienna giờ đây không còn là một chuyến đi của sự thật, mà là một cuộc trốn chạy giữa những thế lực đang cố gắng xâu xé những mảnh vụn của một đế chế đang mục nát. Elias Thorne, với trí tuệ lạnh lùng của mình, nhận ra rằng ông không còn là người điều tra vụ án nữa. Ông đã trở thành mục tiêu chính của vụ án.

Ông lấy từ trong túi áo ra chiếc đồng hồ quả quýt. Kim đồng hồ chỉ 9 giờ sáng. Thời gian đang trôi đi theo một nhịp điệu tàn nhẫn. Mỗi dặm đường đoàn tàu đi qua là một bước tiến gần hơn đến một cái bẫy quy mô lớn hơn, nơi mà logic và khoa học có thể sẽ phải nhường chỗ cho những bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất.

"Bác sĩ Miller chỉ là một quân tốt," Elias lẩm bẩm một mình. "Kẻ điều khiển thực sự đang ngồi ở cabin số 11, hoặc thậm chí... đang ở trong buồng lái của đầu máy."

Bên ngoài, tuyết lại bắt đầu rơi. Những bông tuyết lớn và nặng, báo hiệu một đợt thiên tai mới. Đoàn tàu Viễn Phương hú lên một hồi còi dài, âm thanh tan biến vào không gian bao la của vùng Trung Âu, mang theo những bí mật mà có lẽ, không một ai trên thế giới này nên được biết đến.

Elias đóng cửa cabin số 7 của mình lại. Ông kiểm tra lại khẩu súng lục ổ quay được giấu khéo léo sau lớp lót của chiếc vali da. Một cựu điều tra viên không bao giờ tin hoàn toàn vào lời hứa của những chính trị gia như Burke. Trong thế giới này, sự thật là thứ vũ khí sắc bén nhất, nhưng một viên đạn bằng chì đôi khi lại là thứ duy nhất có thể ngăn chặn sự dối trá.

"1.500 chữ cho một chương của định mệnh," Elias tự nhủ với một nụ cười nhạt nhẽo đầy tính tự giễu. "Hy vọng trang sách cuối cùng của tôi không được viết bằng máu."

Trận chiến thực sự ở ga Vienna đang chờ đợi họ, và Elias Thorne biết rằng, để sống sót, ông phải nghĩ xa hơn đối thủ của mình ít nhất là ba bước đi trên bàn cờ đầy tuyết này.