Cánh cửa toa hạng hai mở ra với một tiếng rít khô khốc của bản lề kim loại thiếu dầu. Khác với sự xa hoa, êm ái của toa hạng nhất, không khí ở đây mang đậm mùi của vải thô, thực phẩm rẻ tiền và hơi ẩm từ những đôi ủng ướt của hành khách hạng phổ thông. Nhưng lúc này, sự ồn ào thường thấy đã bị thay thế bằng một sự im lặng chết chóc.
Elias Thorne bước vào. Ngay giữa lối đi, nằm vắt ngang qua hai hàng ghế gỗ, là thi thể của một người đàn ông. Đó là người thanh niên thư ký, Lucien Morel.
Gương mặt của Morel không còn vẻ sợ hãi như lúc Elias thẩm vấn anh ta cách đây chưa đầy một giờ. Thay vào đó là một sự bình thản đến kỳ lạ, đôi mắt nhắm nghiền như thể đang chìm vào một giấc ngủ sâu. Không có vũng máu lớn như ở phòng của Marcus Vane. Chỉ có một vết bầm tím nhỏ, sẫm màu ngay sau gáy.
Bác sĩ Miller, người vừa kịp chạy theo Elias, quỳ xuống bên cạnh thi thể. Ông nhanh chóng kiểm tra mạch đập và đồng tử.
"Chết rồi," Miller nói, giọng khàn đặc. "Nhưng không phải do đâm hay bắn. Có vẻ là do một cú đánh cực mạnh vào hành tủy, gây ngừng tim ngay lập tức. Hung thủ phải có lực tay rất lớn hoặc sử dụng một dụng cụ tác động cơ học chính xác."
Elias không trả lời ngay. Ông quan sát xung quanh. Cabin này không có dấu hiệu giằng co. Trên bàn ăn nhỏ gắn vào vách tàu, một bản đồ địa chất vùng Ruhr đang mở ra, bên cạnh là một cây bút chì bị gãy ngòi. Elias cầm lấy cây bút chì, soi dưới ánh đèn dầu yếu ớt.
"Anh ta đang cố viết một điều gì đó trước khi chết," Elias lẩm bẩm. Ông nhìn xuống mặt bàn gỗ. Có những vết hằn mờ nhạt trên mặt gỗ mà nếu nhìn nghiêng mới thấy được. Ông rút từ túi áo ra một miếng than chì nhỏ, nhẹ nhàng tô lên phần gỗ bị hằn. Những chữ cái dần hiện ra: "1877 - Dự án 0".
"1877?" Miller lặp lại. "Đó là cách đây mười lăm năm. Có chuyện gì đã xảy ra vào năm đó?"
Elias Thorne đứng dậy, đôi mắt ông trở nên sâu thẳm. "Năm 1877 là thời điểm xảy ra vụ sập hầm mỏ khai thác quặng lớn nhất tại xứ Wales. Hơn hai trăm công nhân đã bị chôn vùi. Marcus Vane chính là chủ sở hữu của khu mỏ đó. Tuy nhiên, các báo cáo kỹ thuật vào thời điểm đó khẳng định đó là một tai nạn do địa chất, không phải do sai sót của con người. Vane không những không bị kết tội mà còn nhận được một khoản tiền bảo hiểm khổng lồ để tái đầu tư vào ngành thép."
Elias tiến lại gần thi thể Morel một lần nữa. Ông chú ý đến bàn tay trái của người thư ký đang nắm chặt. Elias khéo léo gỡ từng ngón tay cứng đờ ra. Bên trong là một mảnh giấy nhỏ, bị xé vội từ một bức thư. Trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết tay bằng mực tím: "Công lý không bao giờ đến muộn, nó chỉ di chuyển với vận tốc của bóng tối."
"Mực tím," Elias nói, giọng ông mang theo một sự phân tích lạnh lùng. "Loại mực này chỉ được dùng phổ biến trong các văn phòng luật sư tại London vào những năm 1870. Nó chứa một lượng nhỏ tinh thể tím kết tinh. Bác sĩ, ông có nhớ ai trên tàu này mang theo một lọ mực như vậy không?"
Miller lắc đầu: "Tôi không chú ý. Nhưng tại sao Morel lại bị giết? Anh ta chỉ là một thư ký."
"Vì anh ta biết sự thật về 'Dự án 0'," Elias giải thích. "Dự án đó không phải là khai thác quặng. Đó là một kế hoạch thử nghiệm các loại thuốc nổ mới trong môi trường hầm mỏ kín. Vụ sập hầm năm 1877 không phải tai nạn; nó là một vụ nổ thử nghiệm bị mất kiểm soát. Morel chắc hẳn đã tìm thấy hồ sơ gốc trong tập tài liệu màu xanh của Vane."
Elias quay trở lại toa hạng nhất, bước đi của ông nhanh và dứt khoát hơn. Ông không đi về phía cabin của mình mà dừng lại trước phòng của Nam tước Von Hardt. Ông gõ cửa ba tiếng ngắn gọn.
Cánh cửa mở ra. Von Hardt vẫn ngồi đó, nhưng lúc này bên cạnh ông ta là Phu nhân Clarisse. Cả hai đều không có vẻ gì là ngạc nhiên khi thấy Elias xuất hiện với vẻ mặt nghiêm trọng.
"Morel đã chết," Elias thông báo trực diện.
Clarisse khẽ rùng mình, nhưng Nam tước chỉ nhếch môi: "Một kẻ yếu ớt nữa đã bị loại bỏ khỏi bàn cờ. Ngài Thorne, ngài định buộc tội chúng tôi một lần nữa sao?"
"Tôi không buộc tội các vị về cái chết của Morel," Elias nói, ông bước hẳn vào trong phòng và đóng cửa lại. "Các vị giết Vane bằng một cái bẫy cơ khí vì hận thù cá nhân và tiền bạc. Nhưng kẻ giết Morel không sử dụng máy móc. Hắn sử dụng kỹ thuật chiến đấu của quân đội. Hắn là một kẻ đang hiện diện ở đây để 'dọn dẹp' tất cả những ai liên quan đến vụ án năm 1877."
Elias nhìn thẳng vào Clarisse: "Phu nhân, cô không phải là vợ của Vane vì tình yêu. Cô là con gái của kiến trúc sư trưởng khu mỏ Wales năm đó, người đã bị đổ lỗi cho vụ sập hầm và phải tự sát trong tù. Cô và Nam tước hợp tác với nhau để trả thù. Nhưng các vị đã vô tình đánh thức một con quái vật khác."
"Con quái vật nào?" Clarisse hỏi, giọng cô run lên.
"Kẻ đã thuê Vane thực hiện vụ thử nghiệm thuốc nổ đó. Kẻ mà mười lăm năm qua vẫn luôn đứng sau bóng tối để thu lợi từ những thảm họa nhân tạo. Hắn đang có mặt trên chuyến tàu này để đảm bảo rằng tập tài liệu màu xanh sẽ không bao giờ được công bố."
Elias Thorne lấy từ trong túi ra danh sách hành khách mà ông đã yêu cầu trưởng tàu cung cấp lại. Ông dùng bút máy gạch đi tên những người đã chết và những người có ngoại phạm rõ ràng.
"Bác sĩ Miller," Elias gọi to qua vách phòng. "Ông nói rằng nạn nhân bị đánh vào hành tủy. Để làm được điều đó trong một toa tàu đang rung lắc, hung thủ phải có một sự cân bằng tuyệt vời và đôi bàn tay cực kỳ ổn định. Ông có nhớ ai đã từ chối uống rượu vang tối qua vì sợ làm chậm khả năng phản ứng của hệ thần kinh không?"
Miller bước vào phòng, gương mặt ông trắng bệch khi nhìn về phía Elias. "Ngài đang nói về... chính mình? Không, ngài Thorne, điều đó thật vô lý."
Elias mỉm cười nhạt nhẽo. "Tất nhiên không phải tôi. Tôi đang nói về người đã quan sát tôi từ lúc ở sân ga Victoria. Người luôn giữ khoảng cách chuẩn mực và không bao giờ để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Trưởng tàu!"
Elias gọi lớn. Khi viên trưởng tàu chạy đến, Elias yêu cầu: "Hãy cho tôi xem hồ sơ của người bảo an đi cùng toa hàng hóa phía cuối tàu. Người mà chúng ta chưa từng thấy mặt từ lúc khởi hành."
Trưởng tàu lúng túng: "Thưa ngài, chúng tôi không có người bảo an riêng cho toa hàng hóa. Chỉ có một đại diện của công ty bảo hiểm Lloyd's đi theo để giám sát lô hàng thiết bị y tế của Bác sĩ Miller."
Một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm căn phòng. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Bác sĩ Miller.
Vị bác sĩ lùi lại một bước, nụ cười hiền hậu thường ngày biến mất, thay vào đó là một ánh nhìn sắc lạnh như dao mổ. Ông ta từ từ tháo chiếc kính gọng vàng xuống, lau nhẹ vào vạt áo.
"Logic của ngài thật tuyệt vời, Elias," Miller nói, giọng ông ta không còn vẻ run rẩy hay mệt mỏi nữa. Nó vang lên chắc gọn và lạnh lùng. "Nhưng ngài đã sai một chi tiết nhỏ. Tôi không phải là người của công ty bảo hiểm. Tôi là người của Bộ Chiến tranh."
Elias không hề nao núng. "Vụ thử nghiệm năm 1877 là để phát triển loại thuốc nổ mạnh hơn cho pháo binh. Marcus Vane chỉ là một quân cờ bị lợi dụng. Khi ông ta già đi và trở nên tham lam, ông ta bắt đầu tống tiền các ngài bằng tập hồ sơ đó. Các ngài biết Phu nhân Clarisse và Nam tước sẽ ra tay, nên các ngài đã để họ giết Vane. Một mũi tên trúng hai đích: Vane chết, và các ngài có lý do để đổ lỗi cho một vụ án mạng vì tình nhằm thu hồi tài liệu."
"Và Morel?" Elias hỏi tiếp.
"Hắn đã cầm nhầm thứ không thuộc về mình," Miller đáp, tay ông ta từ từ đưa vào trong túi áo. "Cậu ta là một người thông minh, nhưng thông minh quá thường dẫn đến đoản mệnh."
"Dừng lại ở đó, Miller," Elias nói, tay ông vẫn đặt trong túi áo khoác. "Ông nghĩ rằng tôi bước vào đây mà không có sự chuẩn bị sao? Hệ thống hơi nước của toa tàu này không chỉ dùng để sưởi ấm. Weber, bây giờ!"
Ngay lập tức, từ các cửa chớp thông gió trên trần nhà, một luồng hơi nước dày đặc phun ra, bao phủ lấy toàn bộ căn phòng. Đây là kỹ thuật xả áp suất khẩn cấp mà Elias đã bí mật thảo luận với kỹ sư Weber trước đó. Trong làn hơi mờ mịt, Miller mất phương hướng trong giây lát.
Elias lao tới. Thay vì sử dụng vũ lực, ông dùng chiếc vali da của mình để hất văng cánh tay đang rút súng của Miller. Một tiếng súng nổ vang lên, đạn găm vào vách gỗ sồi nhưng không trúng ai.
Bằng một động tác nhanh nhẹn của một người từng trải qua nhiều năm ở những khu phố tội phạm nhất London, Elias khóa chặt cánh tay của Miller ra sau lưng. Nam tước Von Hardt cũng lao vào hỗ trợ, đè nghiến vị bác sĩ xuống sàn tàu.
Khi hơi nước tan dần, Miller đã bị khống chế. Trên sàn nhà, từ túi áo của Miller, rơi ra một lọ mực tím và một chiếc xi lanh nhỏ bằng bạc.
"Kỹ thuật chiến đấu và độc dược," Elias thở dốc. "Một sự kết hợp hoàn hảo cho một sát thủ của chính phủ."
Elias Thorne đứng dậy, chỉnh lại cổ áo. Ông nhìn xuống Miller, lúc này đang bị nhân viên bảo an của tàu còng tay.
"Ông đã phạm một sai lầm lớn, bác sĩ," Elias nói trung tính. "Ông tin rằng khoa học chỉ phục vụ cho việc giết chóc. Nhưng khoa học chân chính luôn để lại dấu vết. Mùi hoa oải hương khô trên người nạn nhân thứ hai chính là mùi thuốc sát trùng mà ông dùng để lau dụng cụ của mình. Nó bám vào quần áo Morel khi ông đánh anh ta."
Đoàn tàu Viễn Phương bắt đầu chuyển động trở lại. Tuyết đã được dọn sạch khỏi đường ray nhờ nỗ lực của các nhân viên kỹ thuật dưới sự chỉ đạo của Weber. Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới bắt đầu hiện lên phía chân trời, nhuộm hồng những đỉnh núi tuyết của dãy Jura.
Elias Thorne quay lại cabin của mình. Ông mở cuốn sổ tay, lật sang một trang mới.
"Chương 4 kết thúc," ông viết. "Nạn nhân: 2. Hung thủ: 3 (bao gồm đồng phạm). Động cơ: Trả thù và che đậy tội ác chiến tranh. Trạng thái: Đã giải mã."
Ông đóng cuốn sổ lại. Chuyến hành trình vẫn còn dài. Những trạm dừng tiếp theo ở Zurich, Vienna và Budapest sẽ là nơi công lý thực sự được thực thi bởi các nhà chức trách địa phương. Nhưng Elias biết rằng, trong bóng tối của lịch sử cuối thế kỷ 19, vụ án này chỉ là một phần nhỏ của một bức tranh lớn hơn nhiều.
Ông nhìn ra cửa sổ, thấy những ngôi làng nhỏ bình yên lướt qua. Thế giới bên ngoài vẫn quay, vô tư và tàn nhẫn. Elias Thorne tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Lần đầu tiên kể từ khi bước lên tàu, ông để cho mình một phút nghỉ ngơi.
Nhưng trong đầu ông, những con số vẫn đang nhảy múa. Những mâu thuẫn mới lại bắt đầu hình thành từ những lời khai cuối cùng của Miller. "Dự án 0" vẫn còn những bản sao khác. Và kẻ thực sự ra lệnh cho Miller vẫn đang ngồi đâu đó trong một văn phòng ấm áp tại Whitehall.
Cuộc điều tra này chưa bao giờ thực sự kết thúc. Nó chỉ vừa mới thay đổi hình thái.