MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thỏa Thuận Sau Màn Kịch Ngoại TìnhChương 1

Bản Thỏa Thuận Sau Màn Kịch Ngoại Tình

Chương 1

790 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn vàng nhạt trong căn biệt thự ngoại ô thành phố Bắc Kinh tỏa ra một vẻ ấm cúng giả tạo. Khương Vãn ngồi bên bàn trang điểm, ngón tay thanh mảnh vuốt nhẹ lên tấm thiệp mời màu đỏ thẫm đặt trên bàn. Ngày mai là lễ đính hôn của cô và Cố Trình Huy, một sự kiện mà giới thượng lưu đã mong chờ từ lâu. Một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối, một sự kết hợp hoàn hảo giữa hai gia đình thanh mai trúc mã.

Cố Trình Huy vừa vào phòng tắm, để lại chiếc điện thoại trên giường. Khương Vãn không phải người phụ nữ có thói quen kiểm soát, nhưng sự im lặng bất thường của anh trong suốt bữa tối khiến trái tim cô nảy sinh một nỗi bất an mơ hồ. Đúng lúc đó, màn hình điện thoại chợt sáng lên.

Một dòng tin nhắn hiện ra ngay trên màn hình khóa từ một dãy số không lưu tên nhưng nội dung lại khiến hơi thở của Khương Vãn đông cứng lại.

"Trình Huy, em không ngủ được. Nghĩ đến việc ngày mai anh trao nhẫn cho người khác, tim em đau như bị bóp nghẹt. Anh nói sẽ chỉ yêu mình em, lời hứa đó còn tính không?"

Bàn tay Khương Vãn run lên bần bật. Cô nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đó, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đâm vào nhãn cầu. Cô hít một hơi thật sâu, cố giữ cho mình không ngã quỵ, rồi run rẩy chạm tay vào màn hình. Đoạn hội thoại phía trên hiện ra trước mắt cô như một thước phim trần trụi. Những tấm ảnh chụp chung ở khách sạn, những lời hứa hẹn sẽ sớm ly hôn sau khi lấy được cổ phần gia đình, và cả những lời chê bai cô là một người phụ nữ khô khan, tẻ nhạt chỉ biết đắm mình vào những con chữ.

Hóa ra, trong mắt người đàn ông mà cô định gắn bó cả đời, cô chỉ là một quân cờ để anh ta hoàn thiện kịch bản về một người thừa kế hoàn hảo.

Tiếng nước trong phòng tắm ngừng hẳn. Khương Vãn nhanh chóng đặt điện thoại lại vị trí cũ, lùi lại phía bàn trang điểm, cố gắng giữ cho gương mặt mình trông thật bình thản qua tấm gương lớn. Cố Trình Huy bước ra, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm, mái tóc còn đọng nước khiến anh ta trông có vẻ phong trần và đầy sức hút. Anh ta bước đến phía sau Khương Vãn, đặt tay lên vai cô và khẽ hôn vào cổ cô.

Khương Vãn cảm thấy rùng mình, một sự ghê tởm dâng lên từ tận đáy lòng. Mùi hương sữa tắm quen thuộc giờ đây nồng nặc mùi vị của sự dối trá.

Cố Trình Huy nhìn cô qua gương, mỉm cười dịu dàng nói rằng anh rất mong đợi ngày mai, rằng anh sẽ khiến cô trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thành phố này. Khương Vãn nhìn vào đôi mắt ấy, nơi từng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối của cô, giờ đây chỉ thấy một khoảng không sâu thẳm và đáng sợ. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa không chạm đến đáy mắt, đáp lại rằng cô cũng rất mong chờ.

Đêm đó, Khương Vãn nằm bên cạnh người đàn ông đã quen biết hơn mười năm nhưng lại cảm thấy như đang nằm cạnh một người xa lạ đầy nguy hiểm. Cô không khóc. Những năm tháng viết tiểu thuyết đã rèn luyện cho cô một tâm thế bình tĩnh đến lạ kỳ trước những biến cố. Trong đầu cô lúc này không phải là sự đau khổ, mà là một kịch bản đảo ngược tình thế.

Nếu Cố Trình Huy muốn biến cô thành một trò cười trong vở kịch của anh ta, vậy thì cô sẽ là người hạ màn sớm hơn dự kiến. Cô không biết rằng, ở một góc khác của thành phố, trong một căn phòng làm việc tràn ngập mùi khói thuốc và quyền lực, một người đàn ông khác cũng đang nhìn vào tấm thiệp mời đính hôn có tên cô. Ánh mắt người đó lạnh lẽo nhưng ẩn chứa một ngọn lửa chiếm hữu đã bùng cháy suốt nhiều năm qua.

Khương Vãn nhắm mắt lại, trong lòng thầm gọi cái tên mà từ lâu cô đã cố tình lãng quên từ thuở ấu thơ. Cô biết, ngày mai sẽ không có một lễ đính hôn cổ tích nào cả, mà chỉ có một cuộc chiến mà cô buộc phải thắng để giành lại tôn nghiêm của chính mình.