MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thỏa Thuận Sau Màn Kịch Ngoại TìnhChương 2

Bản Thỏa Thuận Sau Màn Kịch Ngoại Tình

Chương 2

752 từ · ~4 phút đọc

Không gian sảnh chính của khách sạn danh tiếng nhất Bắc Kinh được bao phủ bởi sắc trắng tinh khôi của hàng vạn đóa hoa hồng nhập khẩu. Những dải lụa satin mềm mại uốn lượn quanh các cột trụ đá cẩm thạch, tạo nên một khung cảnh diễm lệ mà bất cứ cô gái nào cũng phải khao khát. Khách khời thuộc giới thượng lưu, chính khách và giới truyền thông đã có mặt đông đủ, tiếng ly rượu chạm nhau thanh mảnh vang lên hòa cùng bản nhạc giao hưởng du dương.

Khương Vãn đứng trong phòng chờ phía sau cánh cửa lớn. Cô diện chiếc váy đuôi cá được thiết kế riêng, ôm sát đường cong cơ thể thanh mảnh, tôn lên làn da trắng như sứ và vẻ đẹp thanh tú, điềm tĩnh. Khác với sự bồn chồn của một cô dâu sắp đính hôn, đôi mắt Khương Vãn lại bình lặng đến lạ thường. Cô đã trang điểm đậm hơn mọi khi một chút, che đi vết quầng thâm do một đêm thức trắng.

Mười phút trôi qua, rồi hai mươi phút. Tiếng xì xào bắt đầu lan rộng ngoài sảnh tiệc. Bố mẹ Khương Vãn đi ra đi vào với vẻ mặt lo lắng, liên tục gọi điện thoại nhưng đầu dây bên kia chỉ là những hồi chuông dài vô vọng. Giữa lúc sự kiên nhẫn của mọi người sắp chạm ngưỡng giới hạn, cánh cửa lớn của sảnh tiệc mới được đẩy ra.

Cố Trình Huy bước vào với dáng vẻ vội vã, bộ vest đen sang trọng hơi nhăn nhúm ở phần gấu áo. Anh ta cố nở nụ cười tự tin, liên tục gật đầu xin lỗi các quan khách bằng những lý do xã giao như tắc đường và xử lý công việc đột xuất tại tập đoàn. Nhưng khi anh ta tiến lại gần bục sân khấu, nơi Khương Vãn đang đứng chờ, mọi ánh mắt đột ngột đổ dồn vào một điểm duy nhất.

Trên cổ áo sơ mi trắng muốt của Cố Trình Huy, sát mép cà vạt, là một vết son môi màu đỏ hồng nhạt cực kỳ nổi bật. Vết son lem luốc như một lời thú tội đầy trơ trẽn ngay giữa lễ đường trang nghiêm.

Khương Vãn nhìn thẳng vào vết son đó, lòng không còn thấy đau đớn như đêm qua mà chỉ còn sự ghê tởm lạnh lẽo. Cô biết rõ màu son đó, đó là loại son phiên bản giới hạn mà cô đã thấy trong túi xách của cô thư ký nhỏ bên cạnh anh ta trong những tấm ảnh kia.

Cố Trình Huy tiến đến định nắm lấy tay cô, giọng anh ta khàn đặc và hơi thở thoang thoảng mùi nước hoa phụ nữ nồng nặc: “Vãn Vãn, xin lỗi em, anh đến muộn. Chúng ta bắt đầu thôi.”

Khương Vãn không đưa tay ra. Cô khẽ lùi lại một bước, hành động này khiến nụ cười trên môi Cố Trình Huy cứng lại. Anh ta cau mày, hạ thấp giọng chỉ đủ hai người nghe thấy: “Em làm sao vậy? Bao nhiêu người đang nhìn kìa, đừng làm loạn vào lúc này.”

Khương Vãn khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh lùng quét qua cổ áo anh ta rồi dừng lại trên gương mặt đang dần biến sắc của vị hôn phu. Cô không nói gì, sự im lặng của cô như một gáo nước lạnh dội thẳng vào không khí đang dần trở nên căng thẳng.

Đúng lúc này, từ phía cửa chính, một bóng người cao lớn chậm rãi bước vào. Tiếng bước chân đều đặn, quyền lực nện xuống sàn đá khiến sự ồn ào trong sảnh tiệc im bặt. Người đàn ông diện bộ vest thủ công màu xám đậm, khí chất thâm trầm và áp lực tỏa ra khiến những người xung quanh vô thức nhường lối.

Đó là Cố Ngôn Sâm. Anh không nhìn về phía đám đông đang kinh ngạc, cũng không nhìn về đứa em trai đang đứng ngây người trên sân khấu. Ánh mắt anh từ đầu đến cuối chỉ khóa chặt vào bóng dáng đơn độc của Khương Vãn. Đôi mắt anh sâu thẳm, mang theo sự ngạo nghễ của một kẻ săn mồi đã chờ đợi quá lâu để thấy con mồi tự mình thoát ra khỏi chiếc lồng mục nát.

Ánh mắt hai người chạm nhau giữa lễ đường lộng lẫy. Khương Vãn chợt nhận ra, cuộc chiến của cô bây giờ mới thực sự bắt đầu.