Chiếc xe Rolls-Royce dừng lại trước một biệt thự nằm tách biệt trên sườn đồi, nơi ánh đèn thành phố chỉ còn là những đốm sáng xa xăm và mờ ảo. Đây không phải là nhà chính của họ Cố nơi ông bà Cố đang ở, mà là giang sơn riêng của Cố Ngôn Sâm. Kiến trúc của căn nhà mang đậm phong cách tối giản với hai tông màu đen trắng chủ đạo, lạnh lẽo và uy nghiêm y hệt chủ nhân của nó.
Khương Vãn bước xuống xe, làn gió đêm se lạnh thổi tung tà váy cưới đã hơi nhăn nhúm. Cô cảm thấy mình như một kẻ lạ mặt vừa đột nhập vào một thánh địa cấm kỵ. Cố Ngôn Sâm thản nhiên bước đi phía trước, bóng lưng cao lớn của anh đổ dài dưới ánh đèn sân, tạo nên một cảm giác áp bức đầy tĩnh lặng.
"Từ nay em sẽ sống ở đây. Quản gia đã chuẩn bị phòng cho em ở tầng hai, đối diện phòng làm việc của tôi." Cố Ngôn Sâm vừa nói vừa mở cửa chính.
Bên trong biệt thự sạch sẽ đến mức cực đoan, không một hạt bụi, cũng không có lấy một chút hơi ấm của con người. Khương Vãn bước vào, tiếng giày cao gót chạm xuống sàn đá phát ra những âm thanh đơn độc. Cô nhìn quanh, trong lòng dâng lên một nỗi bất an không tên. Đêm nay là đêm tân hôn của họ, một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng sự tính toán và kết thúc bằng một tờ giấy hôn thú chóng vánh.
Cố Ngôn Sâm cởi bỏ chiếc áo vest, vắt hờ lên thành ghế sofa. Anh nới lỏng cà vạt, quay lại nhìn Khương Vãn. Ánh mắt anh lúc này không còn sự sắc lẹm như khi đối diện với Cố Trình Huy, nhưng cũng chẳng có lấy một chút tình tứ của một người chồng mới cưới. Đó là sự xa cách đầy lịch thiệp, một ranh giới rõ ràng mà anh vạch ra.
"Em trông có vẻ mệt rồi. Hãy tắm rửa và nghỉ ngơi sớm đi." Anh chỉ tay về phía cầu thang. "Trong tủ quần áo đã có sẵn đồ dùng cần thiết cho em. Nếu thiếu thứ gì, cứ bảo quản gia."
Khương Vãn mím môi, cô đứng yên tại chỗ, đôi tay siết chặt lấy vạt váy. "Chúng ta... không cần nói chuyện sao? Về bản hợp đồng này, hoặc về những quy tắc khi sống chung?"
Cố Ngôn Sâm bước lại gần cô, dừng lại ở một khoảng cách vừa đủ để cô ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thanh khiết xen lẫn chút vị lạnh của sương đêm. Anh nhìn cô một lượt, từ đôi mắt mệt mỏi đến đôi môi hơi tái nhợt, rồi khẽ cười nhạt.
"Quy tắc duy nhất là không có quy tắc nào cả. Em cứ việc làm những gì em muốn, viết những gì em thích. Tôi sẽ không can thiệp vào cuộc sống của em, miễn là em vẫn hoàn thành tốt vai diễn bà Cố trước mặt người ngoài." Anh dừng lại một chút, giọng nói trầm hơn. "Còn về việc 'chuyện giường chiếu', em có thể yên tâm. Tôi không có thói quen ép buộc phụ nữ, nhất là với một người đang mang đầy thương tích lòng như em."
Sự thẳng thắn của anh khiến Khương Vãn sững người. Cô vừa cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng lại có chút hụt hẫng khó tả. Anh đối xử với cô giống như một vị khách quý, một cộng sự đắc lực hơn là một người vợ.
"Tôi hiểu rồi. Cảm ơn anh, anh Cố." Khương Vãn khẽ gật đầu, vô thức dùng lại cách xưng hô cũ.
Cố Ngôn Sâm nhướn mày, bước qua người cô để tiến về phía quầy rượu. "Gọi là Ngôn Sâm đi. Ngủ ngon, Khương Vãn."
Khương Vãn lẳng lặng bước lên lầu. Khi cô đóng cửa phòng lại, căn phòng rộng lớn tràn ngập hương thơm của hoa hồng trắng, nhưng nó lại khiến cô thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Cô trút bỏ bộ váy cưới nặng nề, đứng dưới vòi hoa sen để nước nóng gột rửa đi mọi muộn phiền của một ngày dài đầy biến động.
Dưới lầu, Cố Ngôn Sâm đứng bên cửa sổ sát đất, tay cầm ly rượu vang đỏ, nhìn lên ánh đèn vừa vụt tắt ở tầng hai. Anh khẽ xoay chiếc nhẫn trên ngón tay áp út, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một bí mật mà Khương Vãn chưa thể chạm tới. Sự xa cách đêm nay là sự tôn trọng cuối cùng của anh dành cho cô, trước khi anh bắt đầu kế hoạch biến cuộc hôn nhân giả này thành một thực tại không thể trốn chạy.