MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thỏa Thuận Sau Màn Kịch Ngoại TìnhChương 11

Bản Thỏa Thuận Sau Màn Kịch Ngoại Tình

Chương 11

892 từ · ~5 phút đọc

Ánh sáng ban mai yếu ớt lách qua khe rèm cửa dày nặng, đánh thức Khương Vãn khỏi một giấc ngủ chập chờn đầy những mộng mị về lễ đường và những tiếng cãi vã. Cô ngồi dậy, mất vài giây để định vị lại không gian xa lạ xung quanh mình. Căn phòng rộng lớn, tối giản nhưng xa hoa quá mức khiến cô nhận ra mình không còn ở căn hộ nhỏ của Khương gia, cũng không còn là hôn thê của Cố Trình Huy nữa.

Khương Vãn thay một bộ đồ mặc nhà đơn giản rồi bước xuống lầu. Cô cứ ngỡ một người bận rộn như Cố Ngôn Sâm hẳn đã đến tập đoàn từ sớm, nhưng khi vừa chạm chân xuống bậc cầu thang cuối cùng, cô khựng lại.

Cố Ngôn Sâm đang ngồi ở bàn ăn dài, trên người diện chiếc áo sơ mi trắng tháo mở hai cúc trên cùng, tay cầm một tờ báo tài chính. Ánh nắng buổi sáng chiếu nghiêng qua khung cửa kính, tạc nên một góc nghiêng hoàn hảo nhưng lạnh lùng. Trên bàn, ngoài bữa sáng kiểu Tây đơn giản, còn có một tập tài liệu dày cộp đặt ngay ngắn.

"Dậy rồi sao? Lại đây dùng bữa đi." Giọng anh không ngước lên, nhưng dường như mọi chuyển động của cô đều nằm trong tầm kiểm soát của anh.

Khương Vãn ngồi xuống đối diện, bầu không khí im lặng đến mức cô nghe rõ tiếng lật giấy của anh. Cô cầm ly sữa lên, chưa kịp uống thì Cố Ngôn Sâm đã đẩy tập tài liệu về phía cô.

"Đây là gì?" Cô thắc mắc.

"Thỏa thuận chung sống." Cố Ngôn Sâm đặt tờ báo xuống, ánh mắt thâm trầm khóa chặt lấy cô. "Đêm qua em hỏi về quy tắc, tôi đã cho người soạn thảo lại. Em nên đọc kỹ."

Khương Vãn lật mở trang đầu tiên, đôi mày thanh tú dần cau lại. Đây không đơn thuần là một bản thỏa thuận giữ khoảng cách như cô tưởng.

Điều khoản thứ nhất: Mọi lịch trình cá nhân của cô phải được báo cáo cho trợ lý của anh. Điều khoản thứ hai: Tuyệt đối không được gặp riêng Cố Trình Huy dưới bất kỳ hình thức nào nếu không có sự cho phép của anh. Điều khoản thứ ba: Trong các sự kiện công khai, cô phải phối hợp tuyệt đối để thể hiện tình cảm vợ chồng mặn nồng. Và điều khiến cô sững sờ nhất chính là điều khoản cuối cùng: "Để tránh sự nghi ngờ từ phía ông nội Cố, cả hai phải duy trì việc dùng bữa và ngủ chung nhà tối thiểu 5 ngày một tuần."

"Anh Cố... Ngôn Sâm, cái này có chút quá đáng không?" Khương Vãn ngước nhìn anh, cảm thấy sự tự do mà anh hứa hẹn đêm qua đang dần bốc hơi. "Báo cáo lịch trình? Không được gặp người khác? Đây chẳng khác nào một sự giam lỏng cao cấp."

Cố Ngôn Sâm thong thả nhấp một ngụm cà phê đen, khóe môi anh nhếch lên một độ cong đầy nguy hiểm. Anh vươn người về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, áp lực tỏa ra khiến Khương Vãn vô thức nín thở.

"Khương Vãn, em tưởng tôi bỏ ra một cái giá lớn như vậy, chấp nhận mang danh 'cướp vợ của em trai' chỉ để rước về một bình hoa trang trí sao?" Anh dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp. "Tôi bảo vệ em khỏi vũng bùn, thì em cũng phải trả cho tôi cái giá tương xứng. Ở Cố gia, tôi là luật lệ. Em đã ký tên vào đơn đăng ký kết hôn, nghĩa là em đã bước vào lãnh địa của tôi."

Lúc này, Khương Vãn mới chợt rùng mình. Đêm qua, cô thấy anh như một vị cứu tinh, một quý ông lịch thiệp đưa tay ra lúc cô khốn đốn nhất. Nhưng sáng nay, nhìn vào ánh mắt sắc lẹm và cách anh từng bước phong tỏa cuộc sống của cô, cô mới bừng tỉnh.

Cố Trình Huy có thể là một con cáo non nớt và ích kỷ, nhưng Cố Ngôn Sâm chính là một con sói già thâm hiểm, kẻ không bao giờ làm việc gì mà không có mục đích chiếm hữu tận cùng. Anh không cứu cô, anh chỉ đơn giản là chuyển cô từ một cái lồng này sang một cái lồng khác vững chắc và lộng lẫy hơn.

"Tôi... tôi cần thời gian để xem lại." Khương Vãn cố giữ giọng bình tĩnh.

"Tùy em." Cố Ngôn Sâm đứng dậy, chỉnh lại cổ tay áo, khôi phục lại vẻ xa cách lịch sự ban đầu. "Nhưng tối nay có bữa cơm tại nhà chính. Tôi hy vọng em đã học thuộc vai diễn 'vợ yêu' của mình. Đừng để tôi phải nhắc nhở em bằng những biện pháp... quyết liệt hơn."

Anh bước đi, để lại Khương Vãn ngồi đơn độc giữa phòng ăn thênh thang. Cô nhìn tập tài liệu trên bàn, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô nhận ra mình đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng cuộc giao dịch này là công bằng. Cô vừa thoát khỏi hang thỏ, và giờ đây, cô chính thức là con mồi nằm gọn trong hang sói.