MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thỏa Thuận Sau Màn Kịch Ngoại TìnhChương 12

Bản Thỏa Thuận Sau Màn Kịch Ngoại Tình

Chương 12

808 từ · ~5 phút đọc

Chiếc xe sang trọng tiến vào khuôn viên nhà chính họ Cố, một tòa phủ đệ mang hơi hướm cổ điển, thâm nghiêm nằm giữa lòng thủ đô. Khương Vãn ngồi trong xe, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch. Dù đã chuẩn bị tâm lý, cô vẫn cảm nhận được luồng áp suất cực lớn tỏa ra từ người đàn ông bên cạnh.

Cố Ngôn Sâm khẽ liếc nhìn đôi tay đang run rẩy của cô. Anh không nói một lời an ủi sáo rỗng nào, chỉ thản nhiên vươn tay, phủ lòng bàn tay rộng lớn, ấm áp của mình lên mu bàn tay cô, ép cô phải nới lỏng sự căng thẳng.

"Vào trong đó, em chỉ cần im lặng và mỉm cười. Mọi việc cứ để tôi."

Khi hai người bước vào phòng khách, không khí dường như đông cứng lại. Ông nội Cố ngồi ở vị trí chủ tọa với gương mặt không rõ vui buồn, trong khi Cố Trình Huy đã đứng sẵn ở đó, đôi mắt giăng đầy tơ máu và gương mặt vẫn còn dấu vết nhạt nhòa của cú tát hôm qua.

"Anh cả, anh thật sự dám đưa cô ấy về đây sao?" Cố Trình Huy gằn giọng, ánh mắt xoáy sâu vào bàn tay Cố Ngôn Sâm đang đặt trên eo Khương Vãn. "Anh dùng quyền lực để ép buộc cô ấy, anh tưởng tôi không biết sao?"

Cố Ngôn Sâm thong thả dẫn Khương Vãn ngồi xuống ghế đối diện, phong thái ung dung như thể anh đang ở trong chính văn phòng của mình. Anh không nhìn em trai, mà chỉ cúi xuống chỉnh lại lọn tóc mai cho Khương Vãn, động tác dịu dàng đến mức khiến người ta lầm tưởng họ là một cặp đôi mặn nồng từ lâu.

"Ép buộc?" Cố Ngôn Sâm nhướng mày, giọng nói trầm thấp nhưng vang rõ trong căn phòng tĩnh lặng. "Chú nên học cách chấp nhận sự thật. Vãn Vãn chọn tôi vì tôi có thể cho cô ấy sự tôn trọng và vị thế mà một kẻ chỉ biết ngoại tình như chú không bao giờ có được."

Cố Trình Huy điên tiết lao tới, đập tay xuống bàn: "Anh không yêu cô ấy! Anh chỉ muốn sỉ nhục tôi, muốn chứng tỏ rằng anh có thể cướp đi mọi thứ của tôi! Vãn Vãn, em nói đi, có phải anh ta đe dọa em không?"

Khương Vãn nhìn người đàn ông trước mặt, cảm thấy sự nực cười dâng tận cổ họng. Cho đến lúc này, Cố Trình Huy vẫn nghĩ cô là một vật sở hữu để hai người đàn ông tranh giành, chứ không phải là một con người có cảm xúc. Cô khẽ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Cố Trình Huy, giọng nói lạnh lùng nhưng rành rọt:

"Trình Huy, gọi tôi là chị dâu. Và đừng bao giờ dùng từ 'cướp' ở đây. Anh đã tự mình vứt bỏ tôi vào cái ngày anh bước lên giường với người khác. Hiện tại, tôi là vợ hợp pháp của Ngôn Sâm, đó là sự thật mà anh phải chấp nhận."

Cố Trình Huy lảo đảo lùi lại, gương mặt tràn đầy vẻ không tin nổi. Đúng lúc này, ông nội Cố hắng giọng, tiếng gậy gỗ chạm xuống sàn nhà vang lên "cộp" một tiếng nặng nề.

"Đủ rồi!" Ông già nheo mắt nhìn Cố Ngôn Sâm, rồi lại nhìn sang Khương Vãn. "Chuyện đã thành ra thế này, họ Cố không thể chịu thêm bất kỳ vụ bê bối nào nữa. Ngôn Sâm, nếu con đã quyết định cưới con bé, thì hãy lo mà làm cho tốt. Còn Trình Huy, ngày mai sang chi nhánh phía Nam nhận việc đi. Đừng ở đây làm loạn nữa."

Đó là một lệnh trục xuất trá hình. Cố Trình Huy tái mét mặt mày, anh ta nhìn Cố Ngôn Sâm bằng ánh mắt căm hận tột độ, nhưng trước quyền lực tuyệt đối của anh trai và lời phán quyết của ông nội, anh ta chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ.

Cố Ngôn Sâm đứng dậy, bàn tay vẫn không rời khỏi eo Khương Vãn. Anh nhìn em trai mình một lần cuối, ánh mắt không có lấy một chút thương hại, chỉ có sự cảnh cáo đanh thép:

"Đi đường bình an. Sau này có về thăm nhà, nhớ mang theo quà cho chị dâu của chú."

Bước ra khỏi nhà chính, gió đêm thổi qua khiến Khương Vãn rùng mình. Cô nhận ra rằng, cuộc đối đầu này không chỉ đơn giản là tranh giành một người phụ nữ, mà là đòn phủ đầu tàn nhẫn của Cố Ngôn Sâm để quét sạch mọi chướng ngại vật xung quanh cô. Anh đang dần dần cô lập cô, biến anh trở thành người duy nhất cô có thể dựa vào.