Sức nóng của vụ bê bối "đổi chú rể" vẫn chưa hề hạ nhiệt trên các mặt báo, và buổi tiệc tối kỷ niệm của hiệp hội doanh nhân thành phố chính là nơi tất cả các ống kính săn tin đang rình rập. Đây là lần đầu tiên Khương Vãn và Cố Ngôn Sâm xuất hiện công khai với tư cách vợ chồng sau khi đăng ký kết hôn thần tốc.
Chiếc xe dừng lại trước thảm đỏ, Cố Ngôn Sâm bước xuống trước. Anh không vội vàng đi vào mà dừng lại, một tay giữ cửa, tay kia đưa ra chờ đợi. Khương Vãn đặt bàn tay nhỏ nhắn vào lòng bàn tay anh, cảm nhận được sự bao bọc vững chãi. Cô hôm nay diện một chiếc váy lụa đen giản đơn nhưng cực kỳ tinh tế, đối lập hoàn toàn với vẻ rực rỡ thường thấy của các tiểu thư, tạo nên một khí chất thanh tao, bí ẩn.
Ngay khi họ vừa xuất hiện, tiếng màn trập máy ảnh vang lên liên hồi như súng liên thanh. Một phóng viên bạo dạn chen lên phía trước, chĩa micro về phía hai người:
"Thưa ngài Cố, có tin đồn cho rằng cuộc hôn nhân này chỉ là một hợp đồng để cứu vãn cổ phiếu Cố gia sau vụ bê bối của nhị thiếu gia. Ngài có phản hồi gì không?"
Cố Ngôn Sâm không dừng bước, anh thản nhiên siết chặt eo Khương Vãn, kéo cô sát vào lòng mình đến mức hai cơ thể gần như không còn kẽ hở. Anh hơi cúi đầu, ghé sát vào tai cô nói gì đó, rồi mới ngẩng lên nhìn thẳng vào ống kính. Ánh mắt anh lạnh lẽo nhưng tràn đầy vẻ ngạo nghễ của một kẻ chiến thắng.
"Tôi không bao giờ dùng hôn nhân của mình làm công cụ kinh doanh." Giọng anh trầm thấp, mang theo sức nặng khiến đám đông xung quanh vô thức im lặng. "Nếu là hợp đồng, tôi sẽ không chọn người phụ nữ khiến mình phải phí tâm sức để theo đuổi suốt bấy lâu nay."
Câu nói này vừa dứt, cả hội trường xôn xao. Khương Vãn hơi sững sờ, cô ngước nhìn góc nghiêng sắc sảo của anh, trong lòng trào dâng một cảm giác phức tạp. Cô biết đó là lời thoại trong "vở kịch", nhưng cách anh diễn lại chân thật đến mức khiến người ta lầm tưởng anh đã thực sự thầm yêu cô từ rất lâu.
Trong suốt buổi tiệc, Cố Ngôn Sâm thể hiện sự chiếm hữu một cách cực kỳ kín đáo nhưng vô cùng triệt để. Anh không rời cô nửa bước. Khi một đối tác nam tiến lại gần định mời Khương Vãn một ly rượu, Cố Ngôn Sâm đã thản nhiên cầm lấy ly rượu đó từ tay cô, uống cạn thay cô rồi nói bằng giọng điệu không cho phép thương lượng: "Vợ tôi tửu lượng không tốt, để tôi uống thay cô ấy."
Ngay cả khi nói chuyện với những vị đại lão trong giới kinh doanh, bàn tay anh vẫn luôn đặt ở sau lưng cô, hoặc khẽ vuốt ve những đầu ngón tay cô một cách lơ đãng. Hành động đó như một lời tuyên cáo ngầm với cả thế giới: "Người phụ nữ này là của tôi, bất khả xâm phạm."
Khương Vãn cảm nhận được những ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị từ phía các tiểu thư khác, nhưng cô cũng nhận ra một sự thật đáng sợ hơn: Cố Ngôn Sâm đang xây dựng một bức tường bao quanh cô. Anh dùng sự "chiếm hữu" này để đánh dấu chủ quyền, khiến cho mọi lối thoát của cô đều bị chặn đứng bởi chính cái bóng của anh.
Gần cuối buổi tiệc, khi Khương Vãn cảm thấy hơi ngột ngạt và muốn ra ban công hít thở không khí, Cố Ngôn Sâm đột ngột kéo cô lại, dùng thân hình cao lớn che khuất tầm nhìn của mọi người, rồi cúi xuống chỉnh lại sợi dây chuyền bị lệch trên cổ cô. Ngón tay anh lướt nhẹ qua làn da nhạy cảm, hơi thở nồng mùi rượu vang vương trên cánh mũi cô.
"Em định chạy đi đâu?" Anh hỏi, giọng nói mập mờ, chỉ đủ hai người nghe thấy. "Mọi người đang nhìn xem 'bà Cố' hạnh phúc thế nào. Đừng làm tôi thất vọng."
Khương Vãn nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, thấy mình nhỏ bé và hoàn toàn bị chi phối. Cô hiểu rằng, trước mặt truyền thông hay sau cánh cửa biệt thự, cô đã chính thức trở thành "con mồi" được sủng ái nhất trong lãnh địa của con sói mang tên Cố Ngôn Sâm.