MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thỏa Thuận Sau Màn Kịch Ngoại TìnhChương 14

Bản Thỏa Thuận Sau Màn Kịch Ngoại Tình

Chương 14

698 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn flash và sự ồn ào của giới thượng lưu lùi lại phía sau khi cánh cửa biệt thự đóng lại. Không gian trong nhà tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc lớn đặt ở sảnh. Cố Ngôn Sâm không đi thẳng lên lầu như mọi khi. Anh nới lỏng cà vạt, quay sang nhìn Khương Vãn, ánh mắt thâm trầm lướt qua gương mặt hơi mệt mỏi của cô.

"Tôi đã bảo quản gia chuẩn bị một chút đồ ăn nhẹ. Tối nay em hầu như không ăn gì."

Khương Vãn định từ chối, nhưng dạ dày cô thực sự đã trống rỗng suốt cả buổi tiệc. Cô lẳng lặng đi theo anh vào phòng ăn. Trên chiếc bàn dài bằng gỗ óc chó, những cây nến trắng đã được thắp sẵn, tỏa ra ánh sáng lung linh nhưng lại mang đến cảm giác ngột ngạt khó tả. Những đóa hoa hồng đen – loại hoa mà anh yêu thích – đặt giữa bàn như một lời nhắc nhở về sự chiếm hữu thầm lặng.

Bữa tối diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối. Cố Ngôn Sâm dùng dao nĩa một cách quý tộc, từng cử động đều chuẩn xác và lịch lãm. Khương Vãn cảm thấy áp lực tâm lý đè nặng lên đôi vai gầy. Mỗi lần cô ngước mắt lên, đều bắt gặp ánh nhìn của anh đang đóng đinh trên người mình, như thể anh đang quan sát từng phản ứng nhỏ nhất của một con mồi trong lồng kính.

"Câu nói lúc nãy ở sự kiện..." Khương Vãn ngập ngừng phá vỡ sự im lặng, "Anh nói anh đã theo đuổi tôi từ lâu. Diễn kịch trước truyền thông có cần phải đi xa đến thế không?"

Cố Ngôn Sâm đặt dao nĩa xuống, âm thanh chạm vào đĩa sứ vang lên sắc lạnh. Anh tựa lưng vào ghế, đan mười đầu ngón tay vào nhau, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong đầy ẩn ý.

"Vãn Vãn, em cho rằng đó hoàn toàn là diễn kịch sao?"

Trái tim Khương Vãn bỗng hẫng đi một nhịp. Cô cố giữ giọng bình thản: "Chúng ta có thỏa thuận. Tôi biết anh cần một người vợ không có kịch bản rắc rối, và tôi cần sự bảo vệ của anh. Chỉ vậy thôi."

Cố Ngôn Sâm đứng dậy, thong thả bước vòng qua bàn ăn, dừng lại ngay phía sau ghế của cô. Anh cúi xuống, một tay đặt lên thành ghế, tay kia chạm nhẹ vào vành tai cô. Hơi thở nóng hổi của anh hòa lẫn mùi rượu vang đỏ và gỗ đàn hương, bao vây lấy mọi giác quan của Khương Vãn.

"Em là một nhà văn mạng chuyên viết về những âm mưu và tình yêu, nhưng dường như em lại rất mù mờ về thực tế." Anh thì thầm, giọng nói trầm thấp như tiếng đàn cello. "Thế giới này không có bữa trưa nào miễn phí, và càng không có người đàn ông nào đi dọn dẹp bãi chiến trường cho một người phụ nữ nếu anh ta không có mưu đồ với cô ấy."

Khương Vãn run rẩy, cô định đứng dậy nhưng vòng tay anh đã khóa chặt không gian xung quanh cô. Áp lực tâm lý lúc này đạt đến đỉnh điểm. Cô cảm thấy mình giống như một nhân vật trong chính cuốn tiểu thuyết của mình, bị nam chính dồn vào góc tường mà không có đường lui.

"Ngày mai, tôi sẽ đưa em đến văn phòng của tôi. Em có thể ngồi đó viết sách, tôi muốn em nằm trong tầm mắt của mình 24/7." Cố Ngôn Sâm thản nhiên đưa ra mệnh lệnh, không cho phép phản kháng.

Anh rời khỏi người cô, bước đi mà không đợi câu trả lời, để lại Khương Vãn ngồi đơn độc giữa những ánh nến đang lụi dần. Bữa tối này được gọi là lãng mạn, nhưng đối với cô, nó chẳng khác nào một buổi thẩm vấn tinh thần, nơi anh dần lột bỏ lớp vỏ bọc cứu tinh để lộ ra bản chất của một kẻ săn mồi đang từng bước giăng lưới.