Sáng hôm sau, Khương Vãn bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa đều đặn của quản gia. Một bộ lễ phục nhã nhặn đã được chuẩn bị sẵn kèm theo lời nhắn ngắn gọn từ Cố Ngôn Sâm: "Mười lăm phút nữa, chúng ta xuất phát."
Địa điểm không phải là văn phòng tập đoàn như anh đã nói tối qua, mà là một buổi triển lãm nghệ thuật từ thiện – nơi quy tụ toàn bộ những gương mặt quyền quý của giới thượng lưu Bắc Kinh, và không nằm ngoài dự đoán, có cả Cố Trình Huy.
Ngay khi bước xuống xe, Khương Vãn đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của người cũ đang đứng gần lối vào. Cố Trình Huy trông tiều tụy hẳn đi, đôi mắt sâu hoắm và đầy vẻ không cam tâm. Thấy Khương Vãn đi bên cạnh anh trai mình, anh ta dường như không kìm nén được mà bước tới, định chặn đường hai người.
Cố Ngôn Sâm không hề nao núng. Trước khi Cố Trình Huy kịp thốt ra bất kỳ lời lẽ xúc phạm nào, anh đột ngột dừng bước, xoay người Khương Vãn lại đối diện với mình. Giữa sảnh lớn rực rỡ ánh đèn, dưới hàng chục ống kính và ánh mắt ngỡ ngàng của quan khách, đặc biệt là trước cái nhìn trừng trừng của Cố Trình Huy, Cố Ngôn Sâm cúi đầu xuống.
Khương Vãn giật mình, theo bản năng định lùi lại, nhưng bàn tay to lớn của anh đã siết chặt lấy eo cô, kéo sát vào lồng ngực vững chãi. Một bàn tay khác của anh nâng cằm cô lên, ép cô phải đón nhận nụ hôn của mình.
Đó không phải là một nụ hôn phớt qua xã giao. Nó sâu đậm, nóng bỏng và đầy tính chiếm đoạt. Khương Vãn cảm nhận được vị thanh mát của bạc hà và hơi thở nam tính nồng đậm bao trùm lấy mình. Đầu óc cô trở nên trống rỗng, tiếng xì xào xung quanh dường như xa tận chân trời, chỉ còn lại nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực và hơi ấm từ đôi môi của người đàn ông trước mặt.
Cố Trình Huy đứng chết lặng, bàn tay nắm chặt đến mức run lên. Anh ta muốn lao vào nhưng cái uy áp tỏa ra từ Cố Ngôn Sâm khiến đôi chân anh ta như bị đóng đinh tại chỗ.
Khi Cố Ngôn Sâm rời khỏi đôi môi đã hơi sưng mọng của Khương Vãn, anh không buông cô ra ngay mà khẽ tựa trán mình vào trán cô, hơi thở vẫn còn chút dồn dập. Anh nhìn vào đôi mắt đang mờ sương của cô, thì thầm bằng âm lượng chỉ đủ hai người nghe thấy:
"Tốt lắm, em phối hợp rất tuyệt."
Khương Vãn bừng tỉnh, cảm giác lạnh lẽo lập tức dội ngược trở lại. Cô nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của anh, cố gắng tìm kiếm một chút cảm xúc thật sự sau nụ hôn vừa rồi, nhưng Cố Ngôn Sâm đã nhanh chóng thu lại mọi vẻ tình tứ, khôi phục lại gương mặt lãnh đạm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Anh thản nhiên khoác tay cô đi ngang qua Cố Trình Huy, người lúc này chỉ còn là một bức tượng sáp thảm hại. Bước vào bên trong, Khương Vãn vẫn cảm thấy môi mình nóng rát. Một câu hỏi cứ lởn vởn trong tâm trí cô: Nụ hôn vừa rồi, thực sự chỉ là để dằn mặt người cũ, hay đó là khao khát thật sự mà anh đã che giấu bấy lâu nay?
Trong tiểu thuyết cô viết, những nụ hôn thỏa thuận thường là khởi đầu của sự sụp đổ lý trí. Còn ở ngoài đời thực này, Khương Vãn nhận ra mình đang đứng giữa ranh giới mong manh giữa một vở kịch hoàn hảo và một hố sâu tình ái không có đường lui.
Anh bước đi ung dung, còn cô lảo đảo trong mớ suy nghĩ hỗn độn. Phía trước họ, một chương mới của cuộc hôn nhân bí ẩn này đang chờ đợi để được viết tiếp bằng những xúc cảm thực sự đầu tiên.