Khương Vãn nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Cố Ngôn Sâm, cố gắng tìm kiếm một chút sơ hở hay ý đồ đùa cợt, nhưng cô chỉ thấy một sự nghiêm túc đến lạnh lùng. Trong đầu cô, các tình tiết tiểu thuyết mà cô từng viết bỗng chốc trở nên mờ nhạt trước thực tế khắc nghiệt này. Đây không phải là trang giấy, đây là cuộc đời cô, và cô đang đứng trước người đàn ông có thể xoay chuyển cả giới tài chính chỉ bằng một cái phẩy tay.
"Tôi không có nhiều thời gian để em đắn đo." Cố Ngôn Sâm liếc nhìn chiếc đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay, giọng nói điềm tĩnh như thể đang đàm phán một hợp đồng thương mại nghìn tỷ. "Bên ngoài kia, bố mẹ em đang phải đối mặt với sự sỉ nhục từ những ống kính máy quay. Họ Cố chúng tôi có thể mất đi một người kế nhiệm hư đốn, nhưng Khương gia của em không thể gánh nổi cái danh 'bị hủy hôn' vì con rể ngoại tình. Danh tiếng của một văn sĩ thanh cao như em cũng sẽ bị kéo xuống vũng bùn."
Khương Vãn siết chặt nắm tay, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay đến đau nhức. Đúng vậy, danh dự của gia đình là thứ cô không thể bỏ mặc. Cố Trình Huy đã đạp đổ tất cả, và nếu cô không nhanh chóng xây dựng lại một bức tường thành mới, cả cô và bố mẹ sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ suốt nhiều năm tới.
"Tại sao lại là tôi?" Khương Vãn hỏi, ánh mắt xoáy sâu vào anh. "Với địa vị của anh, chỉ cần một cái gật đầu, có hàng tá tiểu thư danh giá hơn tôi sẵn sàng xếp hàng."
Cố Ngôn Sâm khẽ nhếch môi, một nụ cười mang theo sự ngạo nghễ vốn có: "Vì em đủ thông minh để không yêu tôi, và tôi cần một người vợ biết giữ khoảng cách nhưng vẫn đủ bản lĩnh để đứng cạnh mình ở vị trí cao nhất. Hơn nữa..." Anh dừng lại một chút, ánh mắt chợt lướt qua nhũ danh "Tiểu Miên" được thêu tinh xảo trên chiếc khăn tay ban nãy, nhưng nhanh chóng thu lại. "Hơn nữa, tôi thích những quân cờ có khả năng phản kháng."
Khương Vãn thở hắt ra một hơi, sự run rẩy dần biến mất, thay vào đó là một luồng khí lạnh lùng bao phủ lấy tâm trí. Cô vươn tay, nhận lấy chiếc khăn tay từ anh, lau đi vệt nước mắt còn sót lại rồi đứng thẳng người.
"Được, tôi đồng ý. Đổi chú rể, cứu vãn danh dự hai nhà. Nhưng đây chỉ là một cuộc giao dịch."
Cố Ngôn Sâm hài lòng nới lỏng cà vạt, anh bước tới bên cạnh cô, chìa một bên cánh tay ra. "Tất nhiên, cô Khương. Một cuộc giao dịch mà cả hai chúng ta đều là kẻ thắng cuộc. Bây giờ, em chỉ cần khoác tay tôi và bước ra ngoài đó. Mọi việc còn lại, cứ để chồng của em xử lý."
Hai từ "chồng của em" thốt ra từ miệng Cố Ngôn Sâm mang theo một sức nặng tâm lý khiến Khương Vãn khẽ rùng mình, nhưng cô vẫn dứt khoát đặt tay lên cánh tay vững chãi của anh. Lớp vải vest cao cấp hơi nhám dưới lòng bàn tay cô, mang lại một cảm giác chân thực đến nghẹt thở.
Họ đứng trước cánh cửa phòng nghỉ. Phía sau cánh cửa kia là một cơn bão truyền thông, là sự sụp đổ của Cố Trình Huy và là khởi đầu cho một bí mật tân hôn mà không ai có thể lường trước. Khương Vãn ngẩng cao đầu, ánh mắt lạnh lẽo và kiên định. Cô đã sẵn sàng để trở thành đồng phạm của "con sói lang" này, sẵn sàng để lật ngược thế cờ mà Cố Trình Huy đã bày ra.
Cố Ngôn Sâm đẩy cửa, ánh sáng từ sảnh tiệc ùa vào, rực rỡ và choáng ngợp. Cả hai cùng bước ra, bước vào tâm điểm của một cuộc chấn động lớn nhất thành phố tối nay.