Cánh cửa phòng nghỉ mở toang, ánh đèn flash từ hàng chục ống kính phóng viên lập tức bủa vây lấy hai người như một trận mưa rào. Tiếng ồn ào từ sảnh tiệc bỗng chốc lắng xuống, nhường chỗ cho những tiếng hít hà kinh ngạc.
Khương Vãn cảm thấy hơi chói mắt, nhưng bàn tay đang đặt trên cánh tay Cố Ngôn Sâm khẽ siết chặt, tìm kiếm một điểm tựa vững chãi. Cố Ngôn Sâm không hề nao núng, anh sải bước rộng, phong thái hiên ngang dẫn dắt cô tiến thẳng về phía bục sân khấu, nơi Cố Trình Huy vẫn đang đứng ngơ ngác như một kẻ mất hồn giữa những mảnh vụn danh dự.
Bố của Cố Trình Huy tái mặt, lắp bắp định lên tiếng: "Ngôn Sâm, con làm cái gì vậy? Chuyện này..."
Cố Ngôn Sâm không để ông ta nói hết câu. Anh bước lên bục, xoay người lại đối diện với hàng trăm quan khách. Thay vì để Khương Vãn khoác tay, anh đột ngột chuyển sang nắm chặt lấy bàn tay cô, mười ngón tay đan vào nhau một cách đầy chiếm hữu. Sự đụng chạm da thịt bất ngờ khiến Khương Vãn khẽ giật mình, nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay anh lại có sức mạnh trấn an lạ kỳ.
Anh cầm lấy chiếc micro từ tay người dẫn chương trình đang run rẩy, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực vang vọng khắp mọi ngóc ngách của lễ đường:
"Xin lỗi vì đã để quý vị phải chứng kiến một sự cố không đáng có từ phía em trai tôi. Cố gia luôn đặt chữ tín và danh dự lên hàng đầu, vì vậy, những hành vi không chuẩn mực sẽ không được dung thứ."
Anh dừng lại một nhịp, ánh mắt sắc lẹm liếc qua gương mặt đang xám xịt của Cố Trình Huy, rồi quay sang nhìn Khương Vãn với một sự dịu dàng giả tạo nhưng cực kỳ hoàn hảo trước ống kính.
"Thực tế, có một sự nhầm lẫn nhỏ trong thiệp mời mà gia đình chúng tôi chưa kịp đính chính. Người thực sự có hôn ước với cô Khương Vãn, người sẽ cùng cô ấy ký tên vào tờ giấy đăng ký kết hôn vào chiều nay, không phải ai khác mà chính là tôi — Cố Ngôn Sâm."
Cả khán phòng như nổ tung. Những tiếng bàn tán xôn xao nổi lên như sóng triều.
"Cái gì? Anh cả cưới vợ của em trai sao?" "Cú quay xe này thật sự quá chấn động!" "Nhưng nhìn họ đứng cạnh nhau xem, khí chất đúng là một trời một vực với Cố Trình Huy."
Cố Trình Huy điên cuồng lao tới, giọng run lên vì tức giận và nhục nhã: "Anh cả! Anh điên rồi sao? Vãn Vãn là vị hôn thê của tôi! Hai người... hai người cấu kết với nhau từ bao giờ?"
Cố Ngôn Sâm lạnh lùng nhìn em trai mình, nụ cười trên môi anh mang theo sự khinh bỉ tột cùng: "Từ lúc chú chọn để vết son trên cổ áo đi gặp cô ấy, chú đã tự tước bỏ tư cách của mình rồi. Cố Trình Huy, từ giờ trở đi, hãy học cách gọi chị dâu cho đúng mực."
Nói đoạn, anh không để cho bất kỳ ai có cơ hội phản kháng, dứt khoát nắm tay Khương Vãn dẫn cô đi xuống sân khấu, xuyên qua đám đông đang ngây dại. Khương Vãn bước đi, cảm nhận được ánh nhìn thiêu đốt của Cố Trình Huy sau lưng, nhưng cô không quay đầu lại. Cô biết, kể từ giây phút này, cuộc đời cô đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, một con đường mà người cầm lái là "con sói" thâm trầm đang nắm chặt tay cô đây.