MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBản Thỏa Thuận Sau Màn Kịch Ngoại TìnhChương 8

Bản Thỏa Thuận Sau Màn Kịch Ngoại Tình

Chương 8

694 từ · ~4 phút đọc

Luồng không khí trong sảnh tiệc như bị rút cạn, chỉ còn lại sự căng thẳng tột độ bủa vây ba nhân vật trung tâm trên bục cao. Cố Trình Huy nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau của anh trai mình và Khương Vãn, cảm giác bị phản bội và nhục nhã khiến lý trí anh ta hoàn toàn biến mất.

"Vãn Vãn, em không thể làm thế này! Chúng ta đã bên nhau mười năm!" Cố Trình Huy gầm lên, định lao tới giằng lấy tay cô. "Anh ta chỉ đang lợi dụng em để cướp đi mọi thứ của anh thôi! Em tưởng anh ta là người tốt sao?"

Cố Ngôn Sâm khẽ nhấc chân, một bước tiến nhẹ nhàng nhưng đầy tính áp chế, che chắn hoàn toàn bóng dáng Khương Vãn phía sau lưng mình. Ánh mắt anh lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, không có lấy một chút tình anh em: "Chú không có tư cách nhắc đến hai chữ mười năm."

Khương Vãn từ phía sau Cố Ngôn Sâm chậm rãi bước ra. Cô nhìn người đàn ông mà mình từng coi là cả thanh xuân, người mà chỉ vài giờ trước cô vẫn nghĩ sẽ cùng nhau đi đến cuối đời. Gương mặt anh ta giờ đây vặn vẹo, đầy vẻ oán trách nhưng tuyệt nhiên không có lấy một chút hối lỗi về những gì mình đã làm.

Cô tiến lại gần Cố Trình Huy. Anh ta tưởng cô mủi lòng, định nở một nụ cười cầu khẩn: "Vãn Vãn, nghe anh giải thích..."

"Chát!"

Một âm thanh khô khốc, đanh gọn vang lên qua hệ thống loa vẫn còn đang bật, dội thẳng vào tai mọi quan khách. Cú tát dùng hết sức bình sinh của Khương Vãn khiến mặt Cố Trình Huy lệch hẳn sang một bên, năm dấu ngón tay đỏ ửng hiện rõ trên làn da trắng trẻo của gã công tử bột.

Khương Vãn thu tay lại, bàn tay cô run lên vì đau, nhưng ánh mắt lại sáng rực sự kiên định: "Cái tát này là dành cho mười năm thanh xuân tôi đã mù quáng tin tưởng anh. Đoạn video kia là sự thật, vết son trên cổ áo anh là sự thật, và sự trơ trẽn của anh vào lúc này cũng là sự thật."

Cố Trình Huy ngẩn người, ôm lấy má, lắp bắp: "Em..."

"Đừng gọi tên tôi bằng cái miệng vừa hôn người phụ nữ khác." Khương Vãn cắt ngang, giọng nói lạnh lùng đến cực điểm. "Từ giây phút này, giữa tôi và anh không còn bất kỳ mối liên hệ nào. Nếu có, thì đó là việc anh phải gọi tôi một tiếng 'chị dâu' cho đúng tôn ti gia đình họ Cố."

Sự sụp đổ của Cố Trình Huy diễn ra ngay tức khắc. Đám đông bắt đầu cười nhạo, những ống kính máy ảnh quay sang bắt trọn khoảnh khắc gã thiếu gia cao ngạo ngày nào giờ chỉ còn là một kẻ thảm hại bị vợ sắp cưới vứt bỏ. Bố của Cố Trình Huy đứng bên cạnh cũng không dám can thiệp, vì ông ta biết rõ quyền sinh sát trong gia đình hiện nay nằm trong tay ai.

Cố Ngôn Sâm đứng bên cạnh, chứng kiến toàn bộ sự mạnh mẽ của Khương Vãn, ánh mắt anh hiện lên một tia tán thưởng khó nhận ra. Anh không nói thêm lời nào, chỉ đưa tay khoác lấy vai cô, một hành động vừa bảo vệ vừa khẳng định quyền sở hữu.

"Đi thôi." Anh nói nhỏ, giọng nói trầm ấm đối lập hoàn toàn với sự lạnh lùng khi nãy.

Họ cùng nhau bước xuống sân khấu, để lại sau lưng một Cố Trình Huy đang gục ngã và một đống đổ nát mang tên "tình yêu thanh mai trúc mã". Khương Vãn biết, khi bước ra khỏi cánh cửa này, trang tiểu thuyết cũ của đời cô đã chính thức khép lại, và Cố Ngôn Sâm — người đàn ông đang dẫn dắt cô — chính là người sẽ cùng cô viết nên những chương mới đầy rẫy bí mật và toan tính.